Mang Thai DắtCon Chạy Nạn, Ta Dẫn Cả Thôn Nghịch Thiên Cải Mệnh - Chương 125: Vì mỹ vị, bất chấp tất cả
Cập nhật lúc: 2026-02-18 15:10:36
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Tiểu nương t.ử, nàng xem những món ăn hợp khẩu vị của nàng ?”
Tô lão bản của khách điếm Xuân Lai, dáng mập mạp, híp đôi mắt nhỏ ti hí gian tà, Chu Lương dáng yểu điệu, diện mạo xinh .
“Ừm, những món ngửi mùi vị cũng , ở đây ngươi gì ngon thì cứ đem hết , đợi về tới Đại Đô, sẽ thiếu một xu tiền của ngươi !”
Chu Lương uống thứ cháo trắng ráp cổ, vô vị nữa, cũng may lúc khỏi cung nàng mang theo một ít tiền riêng, tuy nhiều nhưng để cung phụng bản ăn uống thì vẫn đủ dùng.
“Ái, tiểu nương t.ử, nhắc đến tiền bạc gì, chỉ cần nàng bằng lòng, ở đây ở bao lâu thì ở, ăn cái gì, sẽ bảo đầu bếp trong điếm mỗi ngày đổi món, đủ loại món ngon cho nàng.”
Mèo Dịch Truyện
Tô lão bản híp mắt, lời hàm ý, đồng thời lặng lẽ xuống bên cạnh Chu Lương .
Sáng sớm lão tận mắt thấy nam t.ử trẻ tuổi dẫn theo ba sang khách điếm Vĩnh Phúc đối diện xin cháo uống, từ cửa sổ tầng hai , lão thể thấy Lý Càn Hựu và ba khác đang bưng bát xổm bên đường húp cháo.
“Đừng, khoan , trong phòng còn một nữa đấy,”
Chu Lương xòe lòng bàn tay, gạt bàn tay lợn của Tô lão bản , đầu hất hàm về phía gian phòng cách vách.
Quách tướng quân vẫn đang ngủ trong phòng, tiếng ngáy vang như sấm.
“Cái đó , bọn họ đều đang ở uống cháo, tên cũng ngủ say như c.h.ế.t ,” Tô lão bản bỏ lỡ cơ hội như .
Đêm qua lão tặng cho Chu Lương một con gà luộc , chỉ kịp dùng tay sờ soạng vòng eo nhỏ nhắn hai cái mà chẳng gì thêm.
Làm hại lão nửa đêm trằn trọc ngủ , tắm nước lạnh mới ép ngọn lửa tà trong lòng xuống.
Lão tuy phận của Chu Lương , nhưng từ ngữ khí năng và phong thái hành sự của nàng , dễ nhận đây là quý phụ của gia đình quyền quý từ phía Đại Đô tới.
“Chúng còn ở mấy ngày mới , chuyện vội , cứ để ăn no cái ,”
Chu Lương đói đến mức bụng sôi ùng ục, nàng đợi nổi nữa.
Thực nơi cách quê nhà nàng xa, Tô lão bản tính cũng là nửa đồng hương với nàng , những món lão đều là danh thái chính tông của quê nhà, thực sự hợp khẩu vị của nàng .
Thịt kho dưa khô, cá vàng canh măng sợi, bánh bao nhỏ gạch cua, gà sen lá sen, xem Tô lão bản thực sự tốn tâm tư, hạ công phu, những món danh tiếng.
Khách khứa bình thường mà ăn nổi, trừ phi là nhà quan quyền quý mới thưởng thức thôi.
“ thế, nàng mau ăn , ăn no chúng mới sức chuyện đó chứ,”
Tô lão bản đưa tay ôm lấy vòng eo nhỏ của Chu Lương , Chu Lương mỉm cố đẩy lão , nhưng vẫn cưỡng sự cám dỗ của mỹ thực mắt, bèn nửa đẩy nửa thuận, mặc cho Tô lão bản sờ soạng khắp .
"Bọn họ sắp về ?"
Chu Lương ăn no nê, cảm thấy tinh thần hơn nhiều, lấy tay xoa xoa cái bụng nhô lên, lười biếng tựa đầu vai Tô lão bản.
“Ừm, chắc là sắp , bảo tiểu nhị qua dọn dẹp bàn ghế,”
Tô lão bản cũng chút thỏa mãn , gọi điếm tiểu nhị tới bê đống thức ăn thừa , thể để mấy về phát hiện .
Quách tướng quân ở phòng bên tỉnh dậy, ngửi thấy mùi thức ăn thơm lừng, liền đuổi theo tiểu nhị hỏi:
“Chủ quán, gì ăn , còn ăn sáng đây ,”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mang-thai-datcon-chay-nan-ta-dan-ca-thon-nghich-thien-cai-menh/chuong-125-vi-my-vi-bat-chap-tat-ca.html.]
Điếm tiểu nhị đầu Tô lão bản, Tô lão bản sa sầm mặt, thiếu kiên nhẫn :
“Có mì sợi, ăn thì xuống nhà bếp lầu mà ăn, mười văn tiền một bát!”
Quách tướng quân theo tiểu nhị xuống lầu, bếp xem thử, đúng là thật, một bát mì sợi bên nổi hai cọng rau xanh, thế mà đáng giá mười văn một bát ?
Thôi thôi, dù cũng còn hơn là sang bên đường uống thứ cháo trắng vô vị, cứ ăn cho qua bữa , ít nhất bên trong còn một quả trứng chần, bên rưới chút dầu mè thơm phức.
Quách tướng quân ăn xong, rời khỏi bếp lên lầu, lúc Lý Càn Hựu và bọn Kim Ngô Vệ cũng về tới.
“Được , đều ăn cơm xong, ai nấy về nghỉ ngơi , đợi tối đến ngoài dạo,”
Trong đầu Lý Càn Hựu lúc là bóng dáng của Lâm Vân Nguyệt, còn tâm trí mà bàn bạc với mấy , tìm một cái cớ về phòng ngủ.
Chu Lương thì dạo lầu, là nắng , phơi nắng, nếu béo mất.
Thôi Lương mang theo mấy cuốn sách, bê ghế ở hành lang tầng hai sách phơi nắng, trông cũng vẻ nhàn nhã.
Tiểu Thịnh t.ử và Kim Ngô Vệ mỗi một bên xổm cửa ngủ gật, theo chủ t.ử vi hành xem chừng cũng chẳng việc gì, chủ t.ử chỉ thích uống cháo của thôi.
“Sao trông nàng quen mắt thế nhỉ, đây dường như gặp qua ,”
Lý Càn Hựu ngủ , nụ của Lâm Vân Nguyệt cứ lởn vởn mắt, khiến tâm thần y yên.
“Kim Ngô Vệ, ngươi đây!”
Kim Ngô Vệ thấy Thái t.ử gia gọi , vội vàng phòng, đồng thời bảo Quách tướng quân lên lầu canh bên ngoài.
“Kim Ngô Vệ, nữ t.ử quen mắt, ngươi nghĩ xem liệu chúng gặp ở ?”
Kim Ngô Vệ gật đầu, vẻ trầm tư, “Trông giống với góa phụ của Chu Đoan Phúc tướng quân ngày , nhưng khi đó thấy nàng tiều tụy, vả , nàng ở huyện Đại Dã mà, thể nào tới Vân Châu thành chứ?”
Lý Càn Hựu xong mắt sáng lên, “Đồ ngốc, chẳng điều dễ giải thích ? Huyện Đại Dã bên xảy nạn đói, bọn họ chạy nạn tới đây, chẳng quá hợp lý ?”
Kim Ngô Vệ liên tục gật đầu, “Gia chí , ngày mai thuộc hạ sẽ dò hỏi thêm nữa, xác nhận xem là góa phụ của Chu tướng quân . Từ huyện Đại Dã tới đây cũng mấy trăm dặm đường, bọn họ rời bỏ quê hương thế là định kiếm sống?”
Lý Càn Hựu xua tay, “Ngươi hỏi cái , mà . Hạn cho ngươi ngày mai điều tra rõ ràng về nhóm đó, đừng để bọn họ mất!”
Lý Càn Hựu lo lắng nhỡ nhóm Lâm Vân Nguyệt sớm, bọn họ sẽ đường nào mà đuổi theo.
Trong khách điếm Vĩnh Phúc, Lâm Vân Nguyệt cũng đang bàn bạc với Dư thị và Lâm Vân Phong về việc sáng sớm mai khởi hành gấp.
“Mẫu , Vân Phong, qua giờ Dần sáng mai chúng sẽ dậy ngay. Mọi với Đinh Lý chính một tiếng, nếu ai theo kịp thì cứ để bọn họ ở phía , cùng nhóm Tôn Lý chính cũng ,”
Lâm Vân Nguyệt chợt cảm thấy phận của mấy đối diện chút khả nghi, để tránh rắc rối, nàng quyết định đêm mai sẽ rời .
“Được, tỷ, với Đinh Lý chính một tiếng đây,”
Lâm Vân Phong cửa, đang định xuống lầu tìm Đinh Lý chính, vô tình ngẩng đầu lên, thấy nóc khách điếm Xuân Lai đối diện đột nhiên bóng đen lướt qua.
“Kẻ nào?”
Lâm Vân Phong thấy đó vụt mất tăm , định thần , còn tưởng nhầm.