Mang Thai DắtCon Chạy Nạn, Ta Dẫn Cả Thôn Nghịch Thiên Cải Mệnh - Chương 120: Lương đệ tùy tùng
Cập nhật lúc: 2026-02-18 15:10:30
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Trời lạnh quá mất, đóng băng !”
Chu Lương khỏi cửa gió lớn thổi cho lảo đảo.
Thái t.ử gia thật là quái đản, bỏ mặc những ngày tháng ấm áp dễ chịu hưởng, cứ ngoài dạo phố, đây chẳng là tự tìm khổ ?
“Sao thế, nàng nguyện ý ? Nếu sợ lạnh thì nàng cứ ở trong cung .”
Lý Càn Hựu ánh mắt sắc bén, liếc một cái thấy Chu Lương đang bĩu môi, bộ dạng cam tâm tình nguyện, trong lòng liền hiểu rõ.
“Bản điện hạ cưỡng cầu, ai theo thì , thì cứ thẳng, miễn cưỡng.”
Lý Càn Hựu bình thản những lời , nhưng sắc mặt âm trầm như cuồng phong bão táp sắp ập tới.
Mèo Dịch Truyện
Sơn vũ d.ụ.c lai phong mãn lâu, cục diện căng thẳng chỉ hận thể bùng nổ ngay lập tức.
“Thái t.ử điện hạ, nô tì chỉ là lo lắng cho thể của điện hạ mà thôi. Vốn dĩ thể ngài yếu, nhỡ ngoài nhiễm phong hàn, Hoàng thượng và Quý phi nương nương trách tội xuống, nô tì gánh vác nổi.”
Chu Lương cũng kẻ ngu , ở trong cung lâu , dù đần độn đến mấy cũng học cách khéo léo hơn nhiều.
Thôi Lương ít , một bộ đồ vải mộc mạc gọn gàng, tay tự cầm một tay nải, trâm cài đơn sơ, y phục vải thô, chẳng chút gì là sự xa hoa của phi tần trong cung. Nếu , chắc còn tưởng nàng là nha theo hầu hạ.
Lý Càn Hựu dáng vẻ của nàng, trong lòng thầm hài lòng, gật đầu với Thôi Lương , đưa tay dắt nàng lên xe ngựa.
“Ấy , Thái t.ử điện hạ, gia của ơi, chờ một lát với!”
Chu Lương thấy Lý Càn Hựu đưa tay dắt Thôi Lương lên xe, vội vàng xách váy đuổi theo.
Bình thường Thôi Lương tranh sủng nàng, dung mạo Thôi Lương kiều diễm đáng yêu như nàng, nàng quá trọng, quá đoan trang, ngược khiến cảm thấy nhạt nhẽo.
thể để khi khỏi cung Thôi Lương chiếm mất sự sủng ái , thế thì phiền phức lắm.
“Các hãy nhớ kỹ, ở bên ngoài gọi là Thái t.ử điện hạ. Lần là vi hành, trong cung cũng ai , kẻ nào dám rò rỉ tin tức ngoài, hãy cẩn thận cái đầu của !”
Lý Càn Hựu khi xuất cung sắp xếp xong xuôi, tìm một nam nhân ở ngoài cung vóc dáng và tướng mạo giống , ở trong cung tiếp tục chữ vẽ tranh.
Dù ai cũng Lý Càn Hựu thể , quanh năm đau ốm tĩnh dưỡng, nhất là trong tiết trời tuyết rơi thế , ngài càng thể ngoài, lỡ nhiễm phong hàn thì mạng nhỏ cũng khó bảo .
Thực tế thì của Đại hoàng t.ử ngày nào cũng tới cung Vĩnh Càn để thám thính tình hình, vì , việc Thái t.ử ngoài tuyệt đối để lộ phong thanh.
Kim Ngô Vệ dặn dò nghiêm ngặt đám thái giám, nha và ma ma trong cung, cứ để họ việc như cũ, đúng bổn phận, đừng năng lung tung, hãy cẩn thận cái lưỡi của và cả tính mạng của già trẻ lớn bé nhà họ ở ngoài cung nữa.
“Rõ, điện hạ dặn dò... , Công t.ử gia dặn dò, chúng đều nhớ kỹ .”
Thôi Lương và Chu Lương thần sắc nghiêm nghị của Lý Càn Hựu, liên tục gật đầu. Vị gia bình thường năng nhỏ nhẹ, thực chất việc gì cũng vô cùng quyết liệt và tàn nhẫn.
“Được , các cũng cho kỹ, cứ gọi là Lý công t.ử, gọi Thái t.ử gia, kẻ nào gọi sai, hãy cẩn thận cái lưỡi!”
Không chỉ hai vị Lương đổi cách xưng hô, mà Kim Ngô Vệ, Quách tướng quân và Tiểu Thịnh T.ử cũng đổi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mang-thai-datcon-chay-nan-ta-dan-ca-thon-nghich-thien-cai-menh/chuong-120-luong-de-tuy-tung.html.]
Sau đó, cả nhóm lên xe ngựa, Quách tướng quân cưỡi ngựa, bắt đầu khởi hành hướng về thành Vận Châu.
Trong thành Vận Châu, cửa khách điếm Vĩnh Phúc, bách tính đang xếp hàng dài chờ lĩnh cháo.
“Bà con đừng nóng vội, hãy xếp hàng cho ngay ngắn, cầm chắc bát của , mỗi đều một phần.”
Lâm Vân Nguyệt ở cửa, Dư thị ôm tiểu Hằng Bảo trong lòng, Chu Xuân Vũ và Chu Đông Tuyết, Lâm Thành, Hồ Miểu đều đang chơi đùa trong sân khách điếm.
Nàng tiểu nhị của khách điếm bưng hai thùng lớn cháo Lạp Bát nấu xong đặt cửa, dùng muôi lớn múc từng muôi cháo cho những dân làng đang ăn xin.
Trong bát của mỗi đều múc đầy một bát cháo đặc sánh, thơm lừng, ngọt lịm. là uống miệng, ấm lòng.
“Ông chủ thật là đại đức, cảm ơn ngài, nếu nhà chẳng còn hạt gạo nào để nấu nữa .”
Những bưng bát cháo Lạp Bát uống cảm động rơi nước mắt, trông họ rách rưới, thực sự là những nghèo khổ.
trong đó cũng thiếu bách tính địa phương tới xin một bát cháo ăn.
Lâm Vân Nguyệt tính toán, mở đợt phát cháo trong ba ngày, dù trong sân vẫn còn bắc hai cái nồi lớn đang liên tục ninh cháo.
Đem đống châu báu và bạc tiền cướp từ tay bọn cướp tiêu hết, lòng cũng thấy thanh thản và an tâm hơn, đỡ kẻ dòm ngó. Ngộ nhỡ kẻ đem chuyện đêm đó kể ngoài thì sẽ phiền phức lắm.
“Bà con đừng cảm ơn , cảm ơn thì hãy cảm ơn vị tiên nữ ở phía kìa, chính là cô đem bộ gia sản phát cháo cứu giúp bà con đấy.”
Triệu lão bản của khách điếm Vĩnh Phúc thấy gánh nổi danh tiếng , đành “khai” Lâm Vân Nguyệt .
Lâm Vân Nguyệt mặc một bộ đồ bông màu xanh lá hoa nhí thanh nhã, khoác ngoài chiếc áo choàng thêu hoa màu hồng phấn, mái tóc đen lánh b.úi cao đầu, cài một cây trâm ngọc bích. Ăn vận như thế , trông nàng càng thêm phần thanh tú, tràn đầy sức sống.
Ánh nắng mùa đông ấm áp chiếu lên mặt nàng, khuôn mặt nhỏ nhắn vốn xinh giờ đây càng thêm phần rạng rỡ động lòng . Khi nàng , giống như một làn gió xuân ấm áp thổi tới trong mùa đông, khiến lòng cảm thấy vô cùng dễ chịu.
“Bà con, tiểu nữ tài cán gì, trong nhà chút tích cóp và gia sản, thấy bà con sống cảnh gian khó nên bàn bạc với mẫu và các , quyết định phát cháo cứu giúp bách tính vượt qua mấy ngày giá rét .”
Lâm Vân Nguyệt lời lẽ rõ ràng, nét mặt tươi , giải thích một cách hào sảng.
“Cảm ơn đại ân đại đức của cô nương bụng, kiếp xin báo đáp, Bồ Tát phù hộ cô nương một đời mạnh khỏe bình an, đại phú đại quý!”
Những uống cháo, thậm chí còn quỳ xuống dập đầu với Lâm Vân Nguyệt, Trần Hương Tú ở bên cạnh vội vàng tiến lên đỡ dậy.
Lâm Vân Phong và Hồ Đại Khuê bên cạnh quan sát, lo lắng kẻ phá rối. Bởi vì khách điếm phát cháo khiến việc kinh doanh của các khách điếm và quán ăn khác đều mấy thuận lợi.
Đặc biệt là những quán mì nhỏ, vốn dĩ ăn chẳng khấm khá gì, giờ khách điếm Vĩnh Phúc phát cháo, còn ai thèm tiệm bọn họ ăn nữa chứ?
Vì , Lâm Vân Phong và Hồ Đại Khuê bên cạnh Lâm Vân Nguyệt như hai vị môn thần. Lâm Vân Phong đeo cung tiễn lưng, Hồ Đại Khuê giắt trường đao bên hông.
Người của mấy khách điếm và quán ăn nhỏ cũng trộn xin một bát cháo, thấy Lâm Vân Phong và Hồ Đại Khuê cửa uy nghi như Triệu Vân và Trương Phi, sợ tới mức chẳng dám gì, lẳng lặng bưng bát cháo thẳng.
“Ông chủ, bọn họ từ tới, trông giống bình thường, chỉ phát cháo ba ngày thôi, chúng cứ nhịn .”
Tiểu nhị của khách điếm Xuân Lai trở về báo cáo với ông chủ nhà , dò xét lai lịch của Lâm Vân Nguyệt nên lo sợ dám đắc tội.