Mang Thai DắtCon Chạy Nạn, Ta Dẫn Cả Thôn Nghịch Thiên Cải Mệnh - Chương 112: Vào không gian vắt sữa dê

Cập nhật lúc: 2026-02-18 15:10:14
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

"Nương, , giúp con nấu ít hồ cháo kê, con cho tiểu Hằng Bảo ăn tạm, mai thành tính tiếp."

 

Lâm Vân Nguyệt an ủi Dư thị, thời cổ đại sữa bột, trẻ nhỏ ngoài b.ú thì chỉ thể cho ăn hồ cháo, những nhà quyền quý điều kiện thì thể mua bò cái hoặc dê sữa để cho trẻ uống sữa bò hoặc sữa dê.

 

Tất nhiên, như các đại thần trong triều, nhà điều kiện nuôi nhũ mẫu, tìm một v.ú em cho trẻ b.ú sữa thì cũng .

 

hiện tại những cách đều thực tế, tiểu Hằng Bảo cũng còn quá nhỏ, cho ăn hồ cháo nó uống nổi .

 

vẫn còn hơn , tiểu Hằng Bảo ngừng mút ngón tay nhỏ xíu, dáng vẻ đói đến ê a đáng thương, nàng thực sự nỡ.

 

Dư thị vẫn kinh nghiệm, nhanh ch.óng nấu một bát nhỏ hồ cháo kê mềm nhừ, bưng đến để Lâm Vân Nguyệt cho tiểu Hằng Bảo ăn thử.

 

Đến một chiếc thìa nhỏ cũng , Lâm Vân Nguyệt đành dùng đũa chấm một ít hồ cháo từ mép bát, quệt miệng tiểu Hằng Bảo.

 

em bé nhỏ như bắt đầu ăn dặm sớm thế , nếu đặt ở kiếp là tuyệt đối , Lâm Vân Nguyệt thỉnh thoảng cũng xem mấy chương trình nuôi dạy trẻ, những cái gọi là chuyên gia năng bài bản, nào là trẻ nhỏ ăn dặm quá sớm, vân vân.

 

Ở cổ đại, cái ăn, c.h.ế.t đói là lắm , còn quản nhiều thế ?

 

Thứ hồ cháo quả thực tác dụng, tiểu Hằng Bảo ăn vài miếng nhỏ liền cảm thấy thỏa mãn, Lâm Vân Nguyệt cho nó uống chút nước, nhanh đó, tiểu Hằng Bảo mỉm chìm giấc ngủ.

 

Lúc , tiếng gió bên ngoài ngày càng lớn, thấy cả tiếng mưa rơi tí tách, lúc nhiệt độ quá thấp nên vẫn còn rơi hạt mưa, nếu đợi đến đêm nhiệt độ xuống thấp quá, e là sẽ tuyết rơi.

 

"Mọi biện pháp chống rét nhé, cái điệu , đêm nay đợt khí lạnh cực mạnh qua đấy."

 

Mèo Dịch Truyện

Tôn lý chính nhíu mày, dặn dò dân làng, nhiều dân làng nhặt cành cây, cây từ ven đường hoặc trong rừng mang về sưởi ấm bên cạnh.

 

Trẻ nhỏ sớm lớn dỗ chăn, Tôn Vĩnh Lực và lý chính của hai thôn khác vài vòng trong đám đông, sắp xếp chú ý chống rét, đồng thời còn chú ý phòng hỏa.

 

"Trước khi ngủ, mấy đống lửa đều dập tắt hết nhé, tuyệt đối đừng để xảy hỏa hoạn."

 

Vạn nhất cháy lên, đốt trụi ngôi miếu hoang thì rắc rối to, khí lạnh c.h.ế.t thì cũng chỉ c.h.ế.t một hai , chứ hỏa hoạn thì kinh khủng lắm, khéo là quân diệt.

 

Những nhà ngủ trong chùa hoang nhanh ch.óng dập tắt đống lửa, mấy tựa bên cửa vẫn nỡ dập, vì bên gió lớn và nước mưa đều thể tạt , thực sự quá lạnh.

 

Tôn Vĩnh Lực và hai vị lý chính cũng trụ vững nữa, về xe lừa hoặc xe ngựa, chui chăn ngủ.

 

Lời lành khó khuyên kẻ c.h.ế.t, đường chạy nạn thì tự cầu phúc , nhiều cũng chỉ lãng phí nước bọt.

 

"Nương, đắp chăn cho kỹ, con trong lấy cho tiểu Hằng Bảo ít sữa bột, sẵn tiện mang thêm hai chiếc chăn nữa."

 

Lâm Vân Nguyệt thấy ngủ say, khẽ với Dư thị.

 

Vị trí nhà họ cũng khá , dựa một góc bên trong chùa hoang, phía gió lớn thổi .

 

"Sữa bột là cái gì, con mau về."

 

Dư thị tò mò hỏi gặng Lâm Vân Nguyệt, Lâm Vân Nguyệt nhất thời giải thích rõ cho bà, chợt nhớ tới con dê già trong gian, liền vội :

 

"Nương, chính là sữa dê, con dê già mới đẻ mấy con dê con , chắc chúng nó ăn hết , lát nữa con vắt sữa dê xuống mang về cho tiểu Hằng Bảo uống."

 

Nói như Dư thị liền hiểu , hối thúc Lâm Vân Nguyệt mau .

 

Lâm Vân Phong tiếng gió hú bên ngoài, còn tiếng kêu lách tách vụn vặt, giống như tiếng thủy tinh vỡ rơi xuống đất, nảy sinh nghi ngờ, dậy ngoài chùa hoang xem thử.

 

"Vân Phong, bên ngoài rốt cuộc thế nào , tuyết rơi ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mang-thai-datcon-chay-nan-ta-dan-ca-thon-nghich-thien-cai-menh/chuong-112-vao-khong-gian-vat-sua-de.html.]

 

Lâm Vân Nguyệt khi , khẽ hỏi .

 

"Không nương, tỷ tỷ, bên ngoài rơi tuyết, mà là những hạt tuyết li ti, kêu lách tách rõ, đập còn thấy đau đau."

 

Lâm Vân Phong xòe lòng bàn tay , quả nhiên, trong tay những khối băng tan, to cỡ hạt sỏi nhỏ, nếu trời ấm hơn chút nữa chừng thành mưa đá .

 

Xem đợt khí lạnh đến nhanh mạnh, tuyết lớn cộng thêm đóng băng, ngày mai đường xá thế nào đây, trơn trượt .

 

Lâm Vân Nguyệt kịp nghĩ nhiều, liền lách gian.

 

Vẫn là trong gian , khắp nơi vẫn là chim hót hoa thơm, một khung cảnh tràn đầy sức sống của mùa xuân, so với thế giới lạnh lẽo thực tại đúng là một trời một vực.

 

Lâm Vân Nguyệt định tìm con dê già, sáu con dê non lớn , cao đến bắp chân , chúng nhảy nhót tung tăng bãi cỏ, thật là hạnh phúc.

 

gầy ít, mấy ngày nay chăm sóc nó kỹ, Lâm Vân Nguyệt vội kho lấy bột ngô và thức ăn gia súc, nấu cho dê một nồi thức ăn, đó đổ chậu, đợi nguội bớt bưng cho dê uống hết.

 

Không con dê già còn sữa , Lâm Vân Nguyệt tranh thủ lúc dê đang ăn, vội về căn hộ nhỏ của xem thử, tắm rửa một cái, ăn chút đồ để bổ sung năng lượng.

 

Trong căn hộ nhỏ ấm áp vô cùng, thực sự quá thoải mái, Lâm Vân Nguyệt ghế sofa vải bắt đầu xem phim, chẳng từ lúc nào .

 

"Ái chà, hỏng , giờ là lúc nào ?"

 

Lâm Vân Nguyệt tỉnh dậy, đồng hồ thấy qua hơn một tiếng đồng hồ, vội vàng dậy, lấy từ tủ lạnh một cái lọ thủy tinh sạch, cái lọ nhỏ nàng ăn xong lọ mứt sơn tra giữ .

 

Nàng cọ rửa sạch sẽ, vốn định giữ để uống nước, thôi thì cứ cầm lấy vắt sữa dê , dung tích của cái lọ nhỏ đủ cho tiểu Hằng Bảo uống trong hai ngày .

 

Lâm Vân Nguyệt vội vàng vắt xong một lọ sữa dê, lập tức lách khỏi gian.

 

"Ái chà, con về , trời sắp sáng đến nơi đây."

 

Dư thị lo lắng , thực bên ngoài trời vẫn sáng, nhưng trắng xóa một vùng, ước chừng là đêm qua tuyết rơi lớn.

 

"Nương, mau ngủ , chỗ sữa dê đủ cho tiểu Hằng Bảo uống hai ngày ."

 

Lâm Vân Nguyệt thấy mắt Dư thị đỏ, trong lòng áy náy, ôi, gian ăn uống còn ngủ, nương ở bên ngoài lo lắng thôi.

 

Mỗi Lâm Vân Nguyệt gian, Dư thị đều lo lắng đến mức ngủ yên giấc.

 

"Ta , chỉ là lo con trời sáng về ."

 

Dư thị miệng thì nhưng cơ thể trung thực, thực sự buồn ngủ chịu nổi, xuống ngủ .

 

Lâm Vân Nguyệt đặt lọ sữa dê cẩn thận trong giỏ tre, đợi đến sáng lúc nấu cơm thì đun sôi lên cho tiểu Hằng Bảo uống là .

 

Nàng ngủ , ngoài xem thử.

 

Có vài dân làng lạnh đến tỉnh giấc, dậy bắt đầu nhóm củi.

 

"Két! Két!"

 

Một trận âm thanh rõ rệt từ xa gần truyền tới.

 

Mặt đất chân rung chuyển.

 

 

Loading...