Mang Thai DắtCon Chạy Nạn, Ta Dẫn Cả Thôn Nghịch Thiên Cải Mệnh - Chương 11: Ngọt ngào
Cập nhật lúc: 2026-02-18 15:08:25
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Nương, con khỏe mà, nương xem, con chẳng hết, sức khỏe lắm!”
Lâm Vân Nguyệt nhanh nhẹn nhảy xuống giường, vươn vai múa chân một hồi, nàng cảm thấy tràn đầy sức lực.
“Nói bậy gì thế, con gái ngốc, mau giường mà ở cữ cho t.ử tế, tục ngữ câu ‘ở cữ nhỏ ba mươi ngày, ở cữ lớn một trăm ngày’, con mới sinh xong, trời lạnh thế , kiểu gì cũng ở trong phòng hơn một tháng.”
Dư thị trách móc con gái, cho Lâm Vân Nguyệt ngoài.
“Trời đất ơi nương của con ơi, nương mà bắt con lì trong phòng một tháng, chẳng con sẽ mọc rêu mất ?”
Lâm Vân Nguyệt tiến tới ôm vai Dư thị, nũng nịu .
“Cái đứa nhỏ , thật là chẳng lớn nhỏ gì, xem Vũ Nhi và Đông Tuyết đang con kìa.”
Chu Tú Vũ và Chu Đông Tuyết thấy nương cùng bà ngoại đang nũng, trong mắt hai đứa tràn đầy sự ngưỡng mộ, nhịn mà che miệng khúc khích.
Nương thật là đáng yêu, cứ như một đứa trẻ .
Thực mà , tuổi của Lâm Vân Nguyệt cũng lớn, nàng mới chỉ hai mươi bảy hai mươi tám tuổi, còn Dư thị mới bốn mươi. Lâm Vân Nguyệt ở kiếp vẫn còn là một nữ thanh niên quá lứa nhỡ thì kết hôn.
“Chỉ cần nương ở đây, con gái mãi mãi là đứa trẻ nhỏ bên cạnh nương!”
Lâm Vân Nguyệt nhớ tới kiếp nàng mất sớm, trong lòng cảm thấy xót xa.
Nàng tự nhủ trân trọng kiếp , những ngày tháng ở bên nương, thực sự cảm tạ ông trời mắt, cho nàng thêm một cơ hội xuyên nữa.
Kiếp , nàng sống thật , dẫn dắt cả gia đình sống một đời thật rực rỡ!
Nghĩ đến đây, hốc mắt Lâm Vân Nguyệt ươn ướt, giọt lệ nơi khóe mắt khẽ khàng lăn xuống.
“Nương, , ?”
Chu Tú Vũ thấy Lâm Vân Nguyệt rơi lệ, khẽ tiếng hỏi.
Hai đứa nhỏ thích thấy nương buồn bã rơi lệ, những ngày tháng như thế chỉ mới bắt đầu mà.
“Nương vì vui sướng, vì hạnh phúc đấy. Vũ Nhi, Tuyết Nhi, nương nhất định sẽ nỗ lực kiếm tiền, đưa các con sống những ngày tháng !”
“Nương, thế nào là ngày tháng ạ? Có là ngày nào chúng con cũng ăn trứng gà, ăn màn thầu trắng ?”
Chu Đông Tuyết dùng giọng non nớt hỏi Lâm Vân Nguyệt. Trong lòng cô bé, chỉ cần ngày nào cũng ăn trứng gà và màn thầu bột mì trắng thì đó chính là những ngày hạnh phúc nhất .
“ , chỉ trứng luộc và màn thầu trắng, nương còn cho các con ăn bánh bao nhân thịt, thịt kho tàu, đùi gà lớn nữa. Chỉ cần nương tiền, chúng ăn gì thì ăn cái đó.”
Lâm Vân Nguyệt dùng hai tay nâng lấy khuôn mặt nhỏ nhắn của Chu Tú Vũ và Chu Đông Tuyết, mãi chán.
Hai cô con gái bảo bối trông thật thanh tú, xinh bao. Nguyên chủ đúng là đầu óc vấn đề, bỏ mặc hai đứa con ngoan ngoãn đáng yêu thế yêu thương, yêu thương hai đứa cháu trai ngốc nghếch .
Chu Đại Long, Chu Tiểu Hổ, hừ hừ, hai đứa con trai ngốc của nhà địa chủ đó, nghĩ đến đây Lâm Vân Nguyệt hận chịu .
Đợi đến khi nàng trở , nhất định khiến hai đứa chúng nó nôn hết những thứ lành ăn !
Không đ.á.n.h cho chúng nó chạy trối c.h.ế.t thì nàng thề !
“Nguyệt Nhi, ăn cơm thôi. Mau xem, đây là cá chép cả con bắt đấy, nương đích hầm canh cá tươi đây.”
Dư thị hai tay bưng một cái chậu sứ, bên trong là canh cá tươi hầm xong, nóng bốc lên nghi ngút, hương thơm nồng nàn xộc mũi.
“Nương, canh cá tươi hầm thơm quá!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mang-thai-datcon-chay-nan-ta-dan-ca-thon-nghich-thien-cai-menh/chuong-11-ngot-ngao.html.]
Lâm Vân Nguyệt bên bàn, hít hà mùi vị thơm ngon của canh cá, cái hương vị xông từ lòng bàn chân lên tận đỉnh đầu, khiến cả như say đắm.
“Nương đích hầm đấy, cảm ơn cả con, đây là cá nó bắt hôm qua, một con thì bọn nó món kho , còn chỗ canh con hãy uống để bồi bổ thể, cho sữa mà nuôi Hằng Nhi.”
Dư thị Chu Cảnh Hằng đang ngủ say giường, tràn đầy niềm vui .
“Nương, cũng đây cùng ăn .” Lâm Vân Nguyệt lấy bát đũa , trong nhà nhiều bát, nàng múc cho hai con gái mỗi đứa một bát canh nhỏ, dặn chúng cẩn thận nhặt xương cá mà ăn.
Dư thị vội xua tay: “Nương ăn , các con mau ăn . Vũ Nhi, Tuyết Nhi, út các con còn bắt hai con thỏ rừng nữa, ngày mai chúng ăn thịt thỏ ?”
Dư thị ôn tồn . Lâm Vân Nguyệt chợt nhớ , của nguyên chủ vốn tính tình mềm mỏng như , lúc nào cũng bận rộn việc nhà việc cửa, đến lúc ăn cơm, đều bàn mà bà vẫn còn lụi cụi bếp.
Hỏi thì bà bảo ăn , lúc nấu ăn no . Haiz, thực chất bà chỉ ăn chút nước canh thừa trong nồi, dùng bánh ngũ cốc ngâm nước mà ăn qua bữa.
Giang sơn dễ đổi bản tính khó dời, ngờ Dư thị bây giờ vẫn , chỉ lo cho con cháu trong nhà ăn no mặc ấm, chẳng bao giờ nghĩ đến việc chăm sóc bản .
Thật là một hiền hậu quá đỗi, Lâm Vân Nguyệt nghĩ đến đây mà sống mũi cay cay.
“Nương, thỏ nhỏ ăn , chúng đáng yêu lắm!”
Chu Tú Vũ ăn cơm xong, dắt xem thỏ rừng mà út bắt về. Một con màu vàng đất, một con màu xám đen, bộ lông mượt mà, kích thước chỉ lớn hơn lòng bàn tay lớn một chút. Hai đứa trẻ dùng tay vuốt ve bộ lông của thỏ nhỏ.
Thỏ nhỏ phủ phục tay hai đứa, đặc biệt ngoan ngoãn, hề cử động.
Đáng yêu thế , nỡ g.i.ế.c thịt cơ chứ, hu hu, loài thật là tàn nhẫn!
“Thế ăn thỏ nhỏ, thịt ăn thì các con chịu ?”
Lâm Vân Nguyệt hỏi hai con gái, cố ý trêu chọc chúng: “Các con món thịt thỏ cay nồng ăn ngon lắm , chao ôi, thôi thấy thèm chảy nước miếng !”
“Được mà nương, chúng con ăn bánh rau dại, ăn cháo gạo lức, ăn dưa muối cũng , thể ăn thịt ạ.”
Có thể thấy hai đứa trẻ thực sự thích thỏ nhỏ. Vậy thì để nuôi cũng , nếu là một đôi đực cái thì còn thể đẻ thêm thỏ con, đến mùa xuân là thể gây đàn .
“Vậy , nương sẽ bảo út các con đừng g.i.ế.c thỏ nữa. Đợi khi nào nương chợ phiên, nương sẽ mua một con thỏ thịt thật béo về xào cho các con ăn, ?”
“Được ạ, ạ, nương thật !” Chu Tú Vũ và Chu Đông Tuyết vỗ tay nhảy cẫng lên. Nương bây giờ thật là hiểu chuyện.
Nếu là , chỉ cần nương chuyện gì ý là sẽ lôi các cô bé đ.á.n.h một trận tơi bời, chẳng cho lấy một cơ hội giải thích.
“Được , hai đứa uống cái , ở trong phòng trông em trai chơi, nương ngoài chút việc.”
Lâm Vân Nguyệt như đang ảo thuật, lấy từ trong gian hai hộp sữa nguyên chất nóng, đưa cho mỗi đứa một hộp.
Trẻ con đang tuổi lớn, thể thiếu dinh dưỡng .
Mèo Dịch Truyện
“Nương, cái gọi là gì ạ? Sao mà ngon thế, thơm ngọt.”
Chu Đông Tuyết vui sướng hỏi.
“Suỵt, cái cũng gọi là sữa. Thấy , nó cũng giống như sữa nương cho em trai b.ú , điều đây là từ sữa bò, dinh dưỡng cũng cao như thế.
, các con cứ tự uống, đừng với ngoài nhé. Nếu thì sẽ nữa !”
“Nương, chúng con , yên tâm !”
Chu Tú Vũ hiểu chuyện gật đầu . Nương hiện giờ đều dành những thứ nhất cho chị em cô, cô trân trọng đãi ngộ khó , tuyệt đối sẽ ngoài.
“Vũ Nhi ngoan, trông em gái và em trai nhé, nương một lát về ngay!”