MANG THAI CÙNG CHỒNG PHẢN DIỆN VỀ VƯỜN - C4
Cập nhật lúc: 2026-03-13 15:43:03
Lượt xem: 7
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
CHƯƠNG 4: QUYỀN LỰC MỀM VÀ BỮA CƠM "BÁNH BAO TRẮNG"
Ánh nắng ban mai của vùng cao nguyên hề dịu dàng như ở kinh thành. Nó gay gắt, khô khốc và tràn đầy bụi bặm ngay từ khi ló dạng qua những rặng núi đá vôi xa xăm.
thức dậy trong tiếng gà gáy đồng loạt của cả thôn Bình An, cảm giác rã rời như một chiếc xe tải cán qua. Cái giường lò (kang) cứng đến mức cái lưng bầu sáu tháng của biểu tình dữ dội, từng thớ thịt đều đau nhức. khẽ cựa , nhận chỗ bên cạnh trống từ bao giờ, chỉ còn chút ấm nhạt nhòa vương tấm chăn mỏng.
Trên chiếc bàn gỗ sửa chắc chắn từ tối qua, một bát cháo ngô vàng ươm vẫn còn bốc khói nhẹ, bên cạnh là một đĩa rau cải muối chua xắt nhỏ. Đặc biệt, đáy bát cháo là một quả trứng luộc – thứ tài sản quý giá nhất, xa xỉ nhất của một gia đình đang "cải tạo lao động" như chúng lúc .
ăn thật chậm, ăn đưa mắt quan sát căn nhà. Phó Cảnh Thần thực sự là một kẻ đáng gờm. Chỉ trong một đêm, gia cố những vết nứt tường bằng một loại vữa tự chế chắc chắn, cửa sổ vốn mục nát cũng che chắn bằng những tấm liếp đan khéo léo.
thầm nghĩ: Muốn sống sót qua hai năm , thể chỉ dựa sức lực của . Anh bí mật của , lãnh địa của riêng .
Văn phòng đại đội Bình An thực chất là một căn nhà gạch cũ kỹ ngay cạnh cây đa cổ thụ đầu làng. Khi đến nơi, một cảnh tượng hỗn loạn đập mắt: Bác Trương kế toán đang vây quanh bởi bốn năm đàn ông lực lưỡng, mặt đỏ tía tai, đang lớn tiếng tranh cãi về việc chia lương thực tháng .
"Lão Trương, ông ! Nhà sáu miệng ăn, tháng đủ 30 ngày, chỉ chia bấy nhiêu thóc? Có ông ăn bớt để mang về cho con dâu ông ?" Một gã to béo, bắp tay cuồn cuộn – nhận đó là Lý Đại Tráng, kẻ cậy thế họ hàng với trưởng thôn – đang đập bàn rầm rầm.
Bác Trương mồ hôi nhễ nhại, đôi bàn tay run rẩy gẩy bàn tính lạch cạch nhưng mặt mũi thì tái mét vì áp lực. Thấy bước , mắt ông sáng lên như thấy vị cứu tinh từ trời rơi xuống:
"Ninh Uyển! Cháu đến ! Mau, mau đây xem hộ bác cái đống với. Bác tính tính ba mà nhà họ Lý cứ bảo bác sai!"
✧ Tịch Mặc Tĩnh Du ✧Viết vài dòng, kể vài chuyện,
để những trang chữ không quá cô đơn.
vội vàng, lững thững bước tới, phớt lờ cái đầy khinh bỉ của Lý Đại Tráng. Gã hừ lạnh một tiếng, nhổ một bãi nước bọt xuống đất: "Đây là ai? Vợ của cái Phó mới về ? Một cô ả thành phố chân yếu tay mềm thì cái gì về lúa gạo mà tính với toán? Đừng tốn thời gian của đại gia đây!"
dừng bước, mỉm nhẹ nhàng nhưng ánh mắt lạnh lùng thẳng gã: "Anh Lý, thành phố thể cuốc đất, nhưng chắc chắn cách để những con thật. Anh cá cược một chút ?"
Không đợi gã phản ứng, xuống cái ghế đẩu, kéo cuốn sổ nát bướm của bác Trương phía . lấy từ trong túi áo một tờ giấy kẻ sẵn các cột "Hệ đóng góp", "Định mức tiêu hao" và "Hao hụt thực tế" – những khái niệm quản lý mà thời còn tên.
Trong khi cả văn phòng còn đang ngơ ngác những dòng kẻ thẳng tắp giấy của , bắt đầu cầm b.út chì, to liệu nhanh thoăn thoắt:
"Nhà Lý Đại Tráng, tổng điểm công ghi nhận là 180 điểm. , nhật ký sản xuất của tuần thứ hai: Anh vắng mặt 3 buổi vì lý do 'đau chân', hệ chuyên cần giảm 10%. Tiếp theo, phần ruộng nhà phụ trách tháng tỉ lệ lúa lép và rơm mục cao hơn mức trung bình thôn 5%. Theo nội quy điều chỉnh của đại đội ban hành năm ngoái, phần sẽ trực tiếp khấu trừ định mức chia lương thực thực tế."
ngẩng đầu lên, ánh mắt sắc như d.a.o lam quét qua gương mặt đang dần chuyển từ đỏ sang tái của Lý Đại Tráng: "Anh Lý, 180 điểm là con để lấy thành tích báo cáo. Còn thóc thực tế đổ bao của , khi trừ phần 'lười nhác' và ' ẩu', chính xác là 142 cân. Bác Trương tính cho 145 cân là nể tình hàng xóm lắm đấy. Anh tính chi tiết lượng thóc lép quy đổi calo để tâm phục khẩu phục ?"
Cả văn phòng đại đội bỗng im phăng phắc, đến mức một tiếng ruồi bay cũng rõ mồn một. Lý Đại Tráng lắp bắp, hai nắm đ.ấ.m siết c.h.ặ.t: "Cô... cô láo! Làm gì cái quy định nào trừ phần trăm thóc lép? Cô định lừa dân nghèo chúng ?"
một lời, thản nhiên với tay lấy cuốn sổ tay chính sách cũ kỹ, bìa rách nát phủ đầy bụi bẩn ở góc bàn. lật chính xác đến trang 14, chỉ một dòng chữ mờ nhạt lãng quên từ lâu:
"Trang 14, mục 3, điều khoản bổ sung về quản lý chất lượng nông sản. Bác Trương bận rộn nhiều việc nên lẽ kịp áp dụng triệt để, nhưng văn bản vẫn còn đây, chữ trắng mực đen. Anh Lý, kiện lên huyện ? sẵn sàng chép bản tính để mang hỏi các cán bộ đó."
Lý Đại Tráng dòng chữ, dù gã chữ nhiều nhưng phong thái tự tin và sự dứt khoát của khiến gã sụp đổ ý chí. Gã hậm hực vung tay một cái, lầm bầm c.h.ử.i thề vài câu lủi thủi ngoài.
Những dân còn bằng ánh mắt khác – còn là sự thương hại cho một kẻ sa cơ, mà là sự kính nể pha lẫn chút sợ hãi trí tuệ của một " thành phố".
Bác Trương lúc mới thở phào một cái, ông lau mồ hôi trán, hỉ hả: "Ninh Uyển, cháu đúng là... đúng là thần toán! Bác thật, cái quy định đó bác cũng quên từ tám kiếp , cháu mà nhớ ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mang-thai-cung-chong-phan-dien-ve-vuon/c4.html.]
mỉm , trả lời rằng tối qua thức trắng một tiếng đồng hồ ánh đèn dầu để hết đống giấy vụn . "Bác Trương, bác thấy đấy, dân làng họ ghét bác, họ chỉ cần sự minh bạch. Từ mai, cháu sẽ giúp bác một cái 'Bảng công khai công điểm'. Cứ cuối tuần dán lên bảng tin đầu làng, ai bao nhiêu hưởng bấy nhiêu, minh minh bạch bạch, bác sẽ còn cãi vã với ai nữa."
Bác Trương xong, hai mắt sáng rỡ, gật đầu như bổ củi: "Được! Được quá chứ! Ninh Uyển , cháu m.a.n.g t.h.a.i thế , bác sẽ báo cáo với đại đội trưởng, cháu đồng nữa. Cứ ở đây giúp bác, cơm trưa bác bao, cuối tháng bác xin thêm cho cháu suất bột mì trắng!"
Cầm túi bột mì nhỏ và một ít mỡ lợn – phần thưởng "bồi dưỡng" của bác Trương – xách về nhà với tâm trạng cực kỳ . Đây chính là chất "sảng" của việc xuyên : Dùng kiến thức vượt thời đại để biến nghịch cảnh thành lợi thế.
Vừa về đến cổng, thấy Phó Cảnh Thần đang ở giếng nước chung phía nhà. Anh đang ở trần, những khối cơ bắp săn chắc lấp lánh làn nước lạnh dội từ gáo dừa. Trên lưng , những vết sẹo cũ mới đan xen, đặc biệt là vết sẹo hình chữ V mu bàn tay mà chú ý hôm qua.
Nghe tiếng bước chân, . Ánh mắt rơi túi bột mì trắng tinh tay , đôi lông mày rậm nhướng lên:
"Kiếm từ đấy? Đừng với là em lấy đồ trang sức đổi nhé."
" ngốc thế." hất cằm, một tay xoa bụng, một tay giơ túi bột lên đầy đắc ý. "Đây là tiền công tư vấn chiến lược cho đại đội đấy. Tối nay, chúng ăn bánh bao nhân mỡ lợn hành lá, thấy ?"
Bữa tối hôm đó, trong căn nhà đất nhỏ bé và dột nát, mùi thơm ngào ngạt của bánh bao trắng mới hấp lan tỏa khắp nơi. Cha chồng , ông Phó, cái bánh bao trắng muốt tay, hốc mắt đỏ lên. Ông gì, chỉ lặng lẽ bẻ một nửa đưa cho : "Ninh Uyển, con vất vả . Ăn nhiều cho sức nuôi cháu ."
sang Phó Cảnh Thần. Anh đang ăn nhanh nhưng tư thế vẫn thẳng tắp, một kiểu thói quen của quân nhân ăn sâu xương tủy. Bất chợt, đặt cái bánh xuống, thẳng mắt , giọng trầm thấp nhưng đầy áp lực:
"Cách em xử lý Lý Đại Tráng sáng nay... chuyên nghiệp. em , cái quy định ở trang 14 mà em , thực văn bản cấp huyện bãi bỏ từ hai năm vì nó phù hợp với thực tế sản xuất ?"
khựng , miếng bánh bao trong miệng bỗng trở nên khó nuốt. Tim đập nhanh một nhịp, nhưng bề ngoài vẫn cố giữ vẻ thản nhiên: "Vậy ? Chắc kỹ, hoặc cuốn sổ của bác Trương cũ quá ."
"Em hề kỹ." Phó Cảnh Thần nhếch môi, một nụ chạm đến đáy mắt. "Em rõ nó hết hiệu lực, nhưng em cũng chắc chắn là đám đó ai điều đó. Em dùng một 'thông tin rác' để thiết lập uy quyền cá nhân. Ninh Uyển, tư duy ... của một biên tập viên sách thiếu nhi một tiểu thư khuê các."
đặt bát xuống, khí trong phòng bỗng chốc trở nên đông đặc. nhận , đ.á.n.h giá thấp đàn ông . Anh chỉ là một quân nhân thất thế, là một con cáo già đang quan sát động tĩnh của từ trong bóng tối.
"Anh cũng thôi, Phó Cảnh Thần." hạ thấp giọng, đôi bàn tay to lớn của . "Lượng kẽm gai và đinh vít dùng để gia cố hàng rào chiều nay, xem qua . Trên đầu đinh đóng dấu ký hiệu của công binh vùng 4. Nếu lầm, đó là loại vật liệu đặc chủng bao giờ phép xuất hiện ở một vùng quê nghèo như thế . Anh lấy nó ở ? Đừng là 'nhặt ' nhé."
Hai chúng trân trân qua ngọn đèn dầu leo lét. Một bên là biên tập viên hiện đại nắm giữ kỹ năng điều hướng dư luận, một bên là cựu quân nhân bí ẩn nắm giữ nguồn lực ngầm.
"Hợp tác nhé?" là phá vỡ sự im lặng bằng một lời đề nghị thẳng thừng nhất. " lo phần 'mềm' – quan hệ công chúng và vị thế của gia đình ở thôn. Anh lo phần 'cứng' – nhu yếu phẩm và an . Chúng cùng sống sót qua hai năm , đó đường ai nấy ."
Phó Cảnh Thần một lúc lâu, bất ngờ cầm lấy quả trứng luộc mà cha chồng dành cho , bóc vỏ thật khéo léo đặt bát cháo của .
"Ăn . Có sức mà 'hợp tác'. nhớ kỹ một điều, Tô Ninh Uyển..." Anh nghiêng về phía , thở mang theo mùi khói bếp và chút nam tính mạnh mẽ. "...Đừng bao giờ diễn kịch mặt . thích xem những vở diễn mà kết cục."
nín thở. Câu cuối cùng của như một mũi tên b.ắ.n trúng hồng tâm. Anh kết cục? Có nghĩa là thực sự cốt truyện, cũng là một kẻ xuyên sống ở đây quá lâu để thấu sự đời?
Đêm đó, nghiêng giường lò, cảm nhận ấm từ phía Phó Cảnh Thần dù hai chạm . Sự căng thẳng giữa chúng hề mất , nó chỉ chuyển sang một dạng thức khác: Sự đồng mưu.
Ở phía bên làng, trong khu nhà tập thể của thanh niên tri thức, Lục Mộng Dao đang ánh đèn, tay cầm một cuốn nhật ký bìa da màu đỏ. Cô nghiến răng ghi xuống một dòng chữ: "Mọi chuyện đang lệch khỏi quỹ đạo. Tô Ninh Uyển đáng lẽ c.h.ế.t, tại cô trở thành cứu tinh của đại đội? Mình tìm cách tiếp cận Cảnh Thần sớm hơn."
hề , "hào quang nữ chính" của Lục Mộng Dao đang bắt đầu đe dọa. Và trong bóng tối của đêm nông thôn tĩnh mịch, một thế lực khác đang dần lộ diện.