Khương Mạn Mạn che mặt , từ khe hở giữa các ngón tay liếc Khương Minh Đường.
Chỉ thấy sắc mặt ông rõ ràng cứng đờ, cau mày Khương Mạn Mạn.
"Cậu căn bản thích con, trong lòng con chút nào ?
Cậu thích con, con sống cùng thì cuộc sống cũng thể , chi bằng tác hợp cho và em gái con."
Khương Mạn Mạn khó khăn lắm mới nặn hai giọt nước mắt, trừng mắt ông .
"Vậy bố tác hợp cho con?"
Khương Mạn Mạn nặng hơn 200 cân lao về phía Khương Minh Đường.
Dù ông là một đàn ông to lớn nhưng cũng đ.â.m cho lùi mấy bước, vững mà ngã xuống đất.
Ông bệt xuống đất, xương cụt đau nhói.
Ngay đó Khương Mạn Mạn ngã đè lên ông , ông vặn eo, đau đến nỗi nhe răng nhếch miệng.
"Á, con nhóc c.h.ế.t tiệt, mày điên ?"
Khi Khương Mạn Mạn bò dậy khỏi ông , cô cố tình dùng chân đè lên eo ông hai .
" điên đấy!
Là các bức phát điên.
là con liệt sĩ, các đối xử với như , sẽ tố cáo các !"
Những trong bệnh viện thấy hai cha con ầm ĩ như , đều ngạc nhiên .
Khương Minh Đường ôm lấy thắt lưng, lên đau đến nỗi hít một thật sâu.
"Với hình của mày, mày tao đối xử tệ với mày, mày hổ ? Vải trong nhà đều may quần áo cho mày, mày xem mày , ăn ngon mặc , thì mày béo thế ?"
Được lắm, Khương Mạn Mạn ngay, ông đang đợi cô ở đây mà!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mang-khong-gian-vat-tu-ga-cho-xuong-truong-nong-thon/chuong-7.html.]
Ông những thứ bên ngoài đúng là như , thể phản bác .
Ánh mắt của những trong bệnh viện cô đều kỳ lạ, cô gái nhà ai mà thời buổi thể béo như ?
"Thế thì các cũng cướp việc của , cướp hôn sự của .
Có kế thì cha dượng. béo như thì ăn tiền trợ cấp hơn 1000 tệ mà ruột để . Tiền để cho , ăn, mặc ?
Nói ít thôi, bố báo danh cho con xuống nông thôn thì bố đưa cho con 1000 tệ . Nếu thì con sẽ tố cáo bố."
Đã thể dùng lý do ngược đãi, thì cô sẽ tố cáo những chuyện khác.
Khương Minh Đường ôm thắt lưng dậy, vẻ mặt kiên nhẫn.
Ông tự nhận hành động ngay thẳng, gì để cô gái tố cáo cả.
"Mày xuống nông thôn cần nhiều tiền như gì, mày xuống nông thôn là để xây dựng đất nước, để hưởng thụ cuộc sống.
Đến lúc đó đưa cho mày hai tờ tiền là đủ , thấy mày , mau xuất viện về nhà ."
Ông đường đường một tổ trưởng, dù cũng là một tiểu lãnh đạo, thật sự mất hết mặt mũi.
Khương Mạn Mạn phủi phủi quần áo, về nhà thì về nhà.
Lúc nãy Khương Minh Đường đến, chắc chắn là về nhà.
Trong nhà còn bất ngờ mà cô chuẩn cho ông đang chờ ông đấy!
Chỉ là hai cha con còn thì một bác sĩ mặc áo blouse trắng tới.
"Các thì , chúng kiểm tra m.á.u của cô , phát hiện trong cơ thể cô một loại t.h.u.ố.c còn sót . Loại t.h.u.ố.c thể khiến hôn mê, đồng chí , xin hỏi tối cô ăn thứ gì, hoặc xảy chuyện gì thế?"
Khương Mạn Mạn lắc đầu.
" , ăn cơm xong thì ngủ, đó tỉnh dậy thì ở đường lớn."
Cô xong, mắt sáng lên, tiến lên một bước bác sĩ trung niên hỏi: