MANG KHÔNG GIAN, TA VÉT SẠCH HOÀNG CUNG TRƯỚC KHI LƯU ĐÀY - Chương 131: Tìm kiếm mỏ muối ( fix số chương bị thiếu 106-131)

Cập nhật lúc: 2026-01-25 15:34:21
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Ta cùng nhóm với Vương tổng quản, đại ca dẫn một nhóm ?”

Cố Huyền Thanh gật đầu.

“Tự nhiên là , nhưng hiểu sâu về những thứ , vẫn kỹ với để phát hiện mỏ muối.”

“Chuyện đơn giản.”

Cố Nguyệt đem những đặc điểm nơi mỏ muối thể xuất hiện tỉ mỉ cho , sợ họ nhớ kỹ, còn dùng giấy chép .

Đợi đều hiểu rõ, bấy giờ mới tự chia đội chuẩn xuất phát.

“Đại ca, đều chuẩn xong chứ?”

Cố Nguyệt tung lên ngựa.

“Chuẩn xong .”

Cố Huyền Thanh xong, đưa mắt hiệu cho Cố Huyền Châu.

Cố Huyền Châu lập tức hiểu ý, cưỡi ngựa tiến đến bên cạnh Cố Nguyệt.

“Muội , cùng .”

“Được.” Cố Nguyệt các lo lắng cho nên cũng từ chối.

Quay đầu nhóm Vương tổng quản, thấy bọn họ chuẩn sẵn xẻng, cuốc chim, nàng liền vẫy tay xuất phát.

“Xuất phát!”

Theo mệnh lệnh của nàng, hai đoàn đội chia hai hướng mà .

Cố Nguyệt theo con đường Vương tổng quản dẫn, ròng rã hai canh giờ, tới một ngọn núi vách đá vây quanh lởm chởm.

“Tiểu thư, chính là nơi .” Vương tổng quản xác nhận vị trí, dừng .

Cố Nguyệt cảnh xung quanh, trong lòng hăng hái thử.

“Đi, xem xét bốn phía một chút.”

Nàng xuống ngựa, buộc ngựa gốc cây khô xong liền lên chỗ cao.

Ếch Ngồi Đáy Nồi

Cố Huyền Châu sợ Cố Nguyệt gặp nguy hiểm, bám sát theo .

Mấy cùng lên đến chỗ cao.

Cố Nguyệt cao xa, phát hiện gần đây cũng khe đá.

Có những khe đá nông, thể thấy đáy, những khe đá sâu thấy đáy.

Cố Nguyệt chọn một khe đá khá nông ở gần đó: “Chúng qua đó xem xem!”

“Được.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mang-khong-gian-ta-vet-sach-hoang-cung-truoc-khi-luu-day/chuong-131-tim-kiem-mo-muoi-fix-so-chuong-bi-thieu-106-131.html.]

Cố Huyền Châu , tiên phong về phía đó.

Huynh dẫm thử lên mấy tảng đá đường, xác định đá đều vững chắc mới để Cố Nguyệt tới.

“Mọi hãy đào sâu trong khe đá một chút, xem loại đất màu vàng nâu giống như tinh thể .”

Cố Nguyệt xong, cầm một chiếc xẻng mẫu.

Mọi theo lời dặn của Cố Nguyệt, từng một học theo dáng vẻ của nàng, đào bới khe muối bên cạnh nàng.

“Muội , sức lớn, để cho.”

Cố Huyền Châu nhận lấy xẻng trong tay Cố Nguyệt, sức đào.

Nửa canh giờ , lớp đất vàng nhạt dần mất , khe đá xuất hiện một hố sâu.

Tiểu Trụ T.ử hạ một xẻng xuống, phát tiếng "keng" một cái, dường như chạm đá.

“Tiểu thư, đào trúng đá !”

Cố Nguyệt đang nghỉ ngơi gốc cây khô, thấy lời Tiểu Trụ T.ử liền chạy nhanh tới.

“Mau, tiếp tục đào xuống , đào nổi thì lấy cuốc chim, đục thứ xuống cho xem.”

Tiểu Trụ T.ử lệnh, cầm cuốc chim lên, "keng keng" đục chỗ đào nổi.

Rất nhanh đó, một sọt nhỏ đá vụn đưa lên.

Cố Nguyệt những viên đá màu đen nâu , chút thất vọng.

“Muội , thế?”

Cố Huyền Châu nhận sự đổi cảm xúc của Cố Nguyệt, cầm lấy một viên đá.

Cố Nguyệt gượng , nhận lấy viên đá xem xét kỹ lưỡng.

“Tam ca, đá chỉ là đá nham thạch bình thường, chuyến chúng lẽ uổng công .”

Nàng xong liền đặt viên đá trong tay xuống đất, đó cầm một viên đá khác, hung hăng đập xuống.

“Chát~”

Viên đá chỉ rơi một ít vụn.

Cố Nguyệt nhặt lấy một ít mảnh vụn, xoa nát trong tay, đó nếm thử.

Phát hiện là bụi bặm, chẳng vị gì cả, nàng thở dài một tiếng.

Cố Huyền Châu học theo dáng vẻ của Cố Nguyệt, cũng nếm thử một chút.

“Chẳng vị gì cả.”

Cố Nguyệt gật đầu: “Cho nên, đào xuống nữa lẽ cũng là đá nham thạch thôi.”

Do dự một lát, Cố Nguyệt : “Thử đào tiếp xuống xem .”

Loading...