Cố Huyền Châu dắt Cố Nguyệt chạy về phía viện của .
Cố Nguyệt đầy thắc mắc, chỉ đành chạy theo .
"Đây là..."
Cố Nguyệt vật mặt đất giống như một chú chim, bộ khung xương của loài chim, khỏi kinh ngạc.
"Thế nào? Nhìn tệ chứ? Đây là mô phỏng theo cấu tạo của Đại Bàng mà đấy."
Cố Huyền Châu cẩn thận từng li từng tí vuốt ve bộ khung xương .
"Huynh định chế tạo phi hành khí ?"
Cố Nguyệt thốt lên với vẻ thể tin .
"Phi hành khí? Vậy cứ gọi là tên !" Cố Huyền Châu vỗ vỗ đầu .
"Tiểu , đầu óc thật sự là quá linh hoạt ."
Cố Huyền Châu xong, màng tới Cố Nguyệt nữa, tự xổm xuống đất bắt đầu nghiên cứu.
Cố Nguyệt kinh ngạc một chút, thấy Cố Huyền Châu đắm chìm trong thế giới riêng, nàng liền ở đó nữa.
Vừa định bước ngoài, thấy Tiểu Trụ T.ử và Vương tổng quản hớt hải chạy về phía .
"Tiểu thư, cuối cùng cũng tìm ."
Vương tổng quản thấy Cố Nguyệt liền thở phào nhẹ nhõm.
Ếch Ngồi Đáy Nồi
"Có chuyện gì ?"
Thấy thần sắc hai , Cố Nguyệt nhận chuyện chẳng lành sắp xảy .
"Tiểu thư, cấp báo!"
Vương tổng quản lấy từ trong n.g.ự.c áo một bức thư.
Cố Nguyệt nhận lấy xem qua, là thư của Trương Thiên, em song sinh của Tiểu Trương gửi tới.
Càng xem, sắc mặt nàng càng thêm ngưng trọng.
Cố Huyền Châu thấy động tĩnh bên cũng vội vàng tới.
"Tiểu , chuyện gì ?"
Cố Nguyệt đưa bức thư cho Cố Huyền Châu: "Ôn Lương phế truất ngôi vị Thái t.ử, Ôn Hoài các còn sống, định điều binh tới đây ."
Cố Huyền Châu liền xua tay.
"Muội t.ử cứ yên tâm, binh mã của tuyệt đối thể tới đây . Ta tính toán qua , nếu Ôn Hoài còn lương thực dự trữ nào khác, thì khả năng tiến quân vùng đất man hoang .
Ít nhất là hiện tại thể, nếu phái binh tới, ít nhất cũng tới tháng sáu năm , khi mùa màng chín rộ."
Cố Nguyệt mới thở phào nhẹ nhõm.
"Tháng sáu năm , thời gian chẳng còn bao nhiêu nữa."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mang-khong-gian-ta-vet-sach-hoang-cung-truoc-khi-luu-day/chuong-128-on-hoai-hay-tin-may-nguoi-con-song.html.]
"Đi, về tìm cha thương lượng xem ."
Cố Huyền Châu cũng tính chất nghiêm trọng của sự việc, lúc còn tâm trí lo cho mấy món đồ của nữa.
Cố Nguyệt gật đầu, rảo bước cùng Cố Huyền Châu đến chỗ phụ mẫu.
Cả nhà tin , sắc mặt ai nấy đều vô cùng ngưng trọng.
Hiện tại vùng man hoang vẫn mưa, việc ăn no mặc ấm của bách tính còn là vấn đề nan giải, gì đến việc phát triển binh sĩ để chinh chiến.
Cả gia đình thương nghị hồi lâu, cuối cùng đưa kết luận, đó là phòng thủ .
"Việc quan trọng nhất hiện nay là gia cố thành trì, đề phòng vạn nhất tên ch.ó c.h.ế.t đột ngột dẫn đ.á.n.h tới."
Cố Nguyệt nhớ đến bức tường thành đổ nát, trong lòng khỏi lo lắng.
"Ừm, gia cố thành trì, việc cứ giao cho Huyền Dũng !"
Cố Tu Trạch tức khắc giao nhiệm vụ cho con trai thứ hai.
"Rõ, thưa cha, nhi t.ử nhất định sẽ lo liệu chu việc ."
Cố Huyền Dũng thấy giao nhiệm vụ đầu tiên, liền kích động gật đầu.
Chỉ gia cố thành trì chắc chắn là đủ.
Hiện tại trong thành thứ đều khôi phục, đến cả sắt thép cũng khó mà chế tạo.
"Cha, chúng còn khôi phục các ngành nghề, đặc biệt là việc luyện sắt, nếu sắt, chúng lấy gì để chiến đấu."
Cố Nguyệt nghĩ đến việc quặng sắt, khỏi thấy đau đầu.
Cố Huyền Thanh lời Cố Nguyệt , liền bình thản lấy một cuốn sách.
"Những ngày qua xem qua một vài cổ tịch trong thành, phát hiện đó ghi chép, vùng phụ cận hai mỏ quặng sắt."
Cố Nguyệt , mắt liền sáng lên.
"Vậy thì quá, sắt chúng thể luyện sắt, nhiều việc."
"Nếu như thế, việc luyện sắt cứ giao cho..."
Cố Tu Trạch hết câu, Cố Huyền Châu .
"Cha, giao cho con , mấy thứ con am hiểu hơn."
Cố Tu Trạch hài lòng gật đầu.
"Được, lão tam, việc giao cho con."
"Cha, hiện tại trong tay chúng bao nhiêu ?" Cố Nguyệt trầm ngâm hỏi.
Cố Tu Trạch nhẩm tính: "Ở Từ Châu năm vạn tinh binh, Thương Châu ba vạn tinh binh, còn ở đây chỉ năm ngàn."
Cố Nguyệt xong liền nhíu c.h.ặ.t mày: "Năm ngàn , quá ít. Cho dù binh khí của chúng nhiều hơn, thành trì gia cố, thì vẫn căn bản thể thủ vững ."