MANG KHÔNG GIAN, TA VÉT SẠCH HOÀNG CUNG TRƯỚC KHI LƯU ĐÀY - Chương 126: Phân ly ---

Cập nhật lúc: 2026-01-25 15:34:16
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tiết trời chuyển lạnh, tay của Cố Nguyệt vốn dĩ băng giá, Lục Mặc ủ ấm như thế trở nên nóng hổi.

Cảm nhận ấm từ bàn tay truyền đến, trong lòng Cố Nguyệt dâng lên một nỗi thỏa mãn thốt nên lời.

Nàng xoay tay nắm lấy tay Lục Mặc, cố ý dùng sức nhào nặn mấy cái.

"Ta thích nắm mà, thích nắm như thế !"

Đối với sức lực mà Cố Nguyệt bỏ , Lục Mặc chẳng hề ảnh hưởng chút nào, vẫn nở nụ vô cùng rạng rỡ.

Cố Nguyệt thấy Lục Mặc phản ứng gì, tự cảm thấy vô vị nên buông tay y .

nàng buông, Lục Mặc cam lòng.

"Nàng bóp đau , xoa xoa cho mới ."

"Trước chẳng hề , ngươi đến mức ."

Cố Nguyệt bất lực, nhưng vẫn giúp Lục Mặc xoa nắn bàn tay.

Xoa tay xong, Cố Nguyệt chủ động dậy, dọn dẹp bát đũa bàn.

Lục Mặc thấu ý định của nàng, cũng chủ động lên.

"Mấy việc vụn vặt , cứ để ."

Y , chút vụng về mà thu dọn thức ăn bàn.

Cố Nguyệt chống cằm y: "Ta ngược , ngươi còn mấy việc vặt đấy."

Lục Mặc mỉm : "Mấy việc gì khó ."

Sau khi dọn dẹp xong xuôi, Lục Mặc xuống bên cạnh Cố Nguyệt.

Nhìn gương mặt thanh tú kiều diễm của nàng, y kìm lòng mà tiến gần.

Y cũng gì quá phận, chỉ ghé mặt sát mặt Cố Nguyệt mà cọ nhẹ.

"Nguyệt Nhi, mặt nàng thật mềm."

Cố Nguyệt cứng đờ , cảm nhận Lục Mặc chỉ đơn thuần là cọ mặt , lúc mới thả lỏng.

Lục Mặc nhận lời hồi đáp của Cố Nguyệt, bèn đưa tay ôm nàng lòng.

Sau đó, y giữ lấy đầu nàng, bắt nàng thẳng .

Nhìn đôi môi đào đỏ mọng của Cố Nguyệt, trong lòng Lục Mặc dâng lên một nỗi ngứa ngáy khó tả.

"Nguyệt Nhi, tim ngứa ngáy quá."

Lục Mặc nắm lấy tay Cố Nguyệt, đặt tay nàng lên vị trí l.ồ.ng n.g.ự.c trái của .

"Hửm? Sao thế?"

Mùi thiền hương thoang thoảng từ Lục Mặc vây quanh ch.óp mũi, khiến lòng Cố Nguyệt mềm vài phần.

"Nhìn nàng, tim thấy ngứa ngáy vô cùng."

Lục Mặc chằm chằm đôi môi đào đang mấp máy của nàng, tâm trí khỏi xao động.

Cố Nguyệt cảm nhận Lục Mặc cứ chằm chằm môi , nàng ý thức điều gì đó, chỉ do dự một chút liền kéo đầu Lục Mặc gần.

"Chụt."

Môi lưỡi giao hòa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mang-khong-gian-ta-vet-sach-hoang-cung-truoc-khi-luu-day/chuong-126-phan-ly.html.]

Vị ngọt ngào tràn ngập trong thở của cả hai.

Lục Mặc mừng thầm, đưa tay giữ c.h.ặ.t gáy Cố Nguyệt, cúi sâu thêm nụ hôn .

lúc hai đang nồng nàn say đắm, Mạc Thất bất ngờ đẩy cửa viện bước .

"Chủ t.ử, xong ..."

"A! Phi lễ vật thị, phi lễ vật thị!"

"Ta cái gì cũng thấy, cái gì cũng thấy hết."

Mạc Thất bịt mắt, mò mẫm đóng cửa viện .

Lục Mặc nhíu mày, lưu luyến rời mà buông Cố Nguyệt .

"Nguyệt Nhi, ngoài một lát."

Cố Nguyệt mất tự nhiên "ừm" một tiếng.

Lục Mặc cẩn thận buông tay, chỉnh đốn y phục mở cửa khỏi viện.

"Nếu hôm nay việc gì hệ trọng, ngươi cứ việc điều chuyển về !"

Mạc Thất thấy gương mặt đen như nhọ nồi của chủ t.ử, liền rụt cổ .

"Chủ t.ử, thuộc hạ... thuộc hạ thật sự là vạn bất đắc dĩ mới phiền ngài và Cố tiểu thư."

Ếch Ngồi Đáy Nồi

Để tránh việc Lục Mặc tiếp tục dùng ánh mắt g.i.ế.c , Mạc Thất vội vàng lấy tờ thư .

"Ngài xem, đây là thư mới gửi tới."

Lục Mặc nhận lấy tờ thư, mở xem qua một lượt, chân mày tức khắc nhíu c.h.ặ.t.

"Thật là chán sống , một lũ sống c.h.ế.t là gì, Mạc Thất, tiểu trưởng tôn đưa ngoài nuôi dưỡng năm nay bao nhiêu tuổi ?"

Mạc Thất lời Lục Mặc , trong lòng thầm kinh hãi.

"Tiểu trưởng tôn năm nay mười ba tuổi... Chủ t.ử, ý của ngài là, để tiểu trưởng tôn khôi phục phận về kế vị?"

"Ừm, chuẩn ..."

"Tức khắc khởi hành..."

Lục Mặc liếc về phía cửa viện, chút do dự.

"Ngày mai sẽ ."

"Rõ, chủ t.ử!"

Mạc Thất nhận lệnh cũng còn vẻ cợt nhả, vội vàng xuống sắp xếp.

Lục Mặc Mạc Thất rời , đẩy cửa viện bước .

Cố Nguyệt thấp thoáng thấy vài điều.

"Sắp ?"

"Ừm, ngày mai sẽ ."

Lục Mặc đến bên cạnh Cố Nguyệt, nhẹ nhàng ôm nàng lòng.

Nhận tin tức xác thực từ Lục Mặc, lòng Cố Nguyệt chút nặng nề.

"Được, hôm nay ngươi nghỉ ngơi sớm một chút."

 

Loading...