MANG KHÔNG GIAN, TA VÉT SẠCH HOÀNG CUNG TRƯỚC KHI LƯU ĐÀY - Chương 115: Lại để mắt đến Cố Nguyệt ---

Cập nhật lúc: 2026-01-25 15:34:05
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cố Tu Trạch khẽ gật đầu: “Các ngươi trái cũng thật nhanh nhạy.”

“Đều lên cả , cứ gọi là Cố lão gia!”

Vương tổng quản cùng mấy mới dậy.

“Chuyện chính là việc , các ngươi lui về , cái gì nên , cái gì nên , trong lòng các ngươi tự hiểu rõ.”

Cố Nguyệt nhẹ giọng dặn dò.

Mấy xong, liên tục gật đầu.

“Tiểu thư, chúng hiểu.”

Vương tổng quản xong, định dẫn rời .

“Vương tổng quản, ngươi ở một chút.”

Cố Nguyệt lên tiếng gọi Vương tổng quản .

“Tiểu thư.”

Vương tổng quản gọi liền trở .

Cố Nguyệt lấy tờ bản vẽ mà Cố Huyền Châu vẽ xong : “Ngươi hãy tổ chức nhân thủ, nhanh ch.óng xây dựng một bể chứa nước. Trong thời gian hiểu, ngươi cứ hỏi Tam ca của .”

Cố Huyền Châu khẽ gật đầu với Vương tổng quản.

Vương tổng quản thấy , cũng vội vàng chắp tay với Cố Huyền Châu.

Cố Huyền Châu cũng khách khí đáp lễ: “Vương tổng quản, vất vả cho ông .”

Vương tổng quản , chút hoảng hốt.

“Thiếu gia , đây là việc thuộc hạ nên .”

Sau khi giới thiệu Vương tổng quản cho Cố Huyền Châu, Cố Nguyệt liền về phòng.

Trở về phòng khóa kỹ cửa, Cố Nguyệt liền tiến gian.

Lần gian, mục tiêu của nàng vô cùng rõ ràng.

Nàng tới kho lương thực, kiểm kê lương thực và hạt giống.

Nàng hiểu rõ, chỉ ăn mỗi gạo là , nếu thiếu hụt rau xanh trong thời gian dài, cơ thể con sẽ thiếu hụt nhiều nguyên tố vi lượng.

Cứ tiếp diễn như , con chắc chắn sẽ nảy sinh vấn đề về sức khỏe.

Cố Nguyệt lục lọi hết hạt giống rau củ trong gian , phát hiện chỉ còn một bao tải nhỏ, nàng trầm tư suy nghĩ.

“Chút hạt giống chắc chắn đủ để chia.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mang-khong-gian-ta-vet-sach-hoang-cung-truoc-khi-luu-day/chuong-115-lai-de-mat-den-co-nguyet.html.]

Ếch Ngồi Đáy Nồi

Nghĩ một chút, Cố Nguyệt đem tất cả những loại hạt giống rau thể cho hạt đều đem gieo trồng trong gian, đợi vài ngày nữa khi thu hoạch, lượng hạt giống nhiều lên mới đem phân phát cho .

Trồng rau xong xuôi, Cố Nguyệt tới phía đầm sâu xem xét.

Phát hiện nước sông thu vẫn còn nhiều, nàng mới yên tâm.

“Số nước sông duy trì trong một năm rưỡi chắc cũng thành vấn đề.”

Lại dạo một vòng trong gian, Cố Nguyệt tới biệt thự tắm rửa một cái, đó mới rời khỏi gian để nghỉ ngơi.

Sáng ngày thứ hai, Cố Nguyệt tiếng gõ cửa đ.á.n.h thức từ sớm.

Mở cửa , thì thấy là Trì Trấn và Lý Tu.

Lý Tu thấy Cố Nguyệt, tiên là cúi hành lễ với nàng, mới lên tiếng.

“Tiểu thư, mấy ngày nay chúng suy tính , vẫn cảm thấy thể bỏ bê việc học hành của , vì vẫn nên theo chúng tiếp tục học tập !”

tiểu thư, học thêm chút bản lĩnh, luôn hại gì.” Trì Trấn cũng lên tiếng phụ họa.

Cố Nguyệt đưa tay day day trán: “Ta dự tính của hai vị, nhưng vì trông chờ , chi bằng hãy trông chờ Đại ca, Nhị ca và Tam ca của !”

Trì Trấn và Lý Tu liếc , đồng loạt lắc đầu.

“Tiểu thư, ba vị thiếu gia mỗi đều hoài bão riêng, cũng bản lĩnh riêng, cần chúng dạy bảo nữa , tuổi tác còn nhỏ, thứ cần học vẫn còn nhiều.”

Lý Tu ôn tồn .

Cố Nguyệt đương nhiên hàm ý trong lời của Lý Tu, chẳng qua là nàng tuổi còn nhỏ, còn thể mài giũa thành “nhân tài của quốc gia”.

chí hướng của nàng đặt ở chỗ !

Thấy hai ý chí kiên định, Cố Nguyệt quyết định tranh cãi thêm nữa.

Cứ học thêm hai tháng, đợi khi các chào đời, nàng thể thoát khỏi tầm mắt của họ .

“Được , nếu hai vị đại nhân nguyện ý dạy, sẽ học.”

Trì Trấn và Lý Tu thấy Cố Nguyệt còn bài trừ nữa, tức khắc hớn hở.

“Tốt , mỗi ngày giờ Thìn, tiểu thư hãy cùng luyện võ nghệ. Luyện võ xong, tới chỗ Lý Thái phó học binh thư.”

“Được.”

Cố Nguyệt dứt khoát đáp ứng.

Trì Trấn thấy , bảo Cố Nguyệt một bộ y phục gọn gàng, bắt đầu truyền dạy.

Dạy bảo trong một canh giờ, đó đổi sang Lý Tu.

Cố Huyền Châu vốn dĩ định tìm Cố Nguyệt để cùng bàn bạc việc động công, thấy hai đang ở chỗ Cố Nguyệt, vội vàng đầu bỏ ngay.

 

Loading...