MANG KHÔNG GIAN, TA VÉT SẠCH HOÀNG CUNG TRƯỚC KHI LƯU ĐÀY - Chương 109: Muội muội là Long Nữ ---

Cập nhật lúc: 2026-01-25 15:33:59
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thân phận rõ, Cố Nguyệt cũng giấu giếm quá nhiều, càng giấu thì họ càng cố ý chú ý dò xét , thà rằng tìm một lý do để khai báo cho xong.

“Vâng, những nguồn nước đó đều là do con mang về.”

Cố Huyền Châu kinh ngạc thôi.

“Tiểu , thật sự là Long Nữ ?”

Cố Nguyệt phủ nhận, chỉ mím môi im lặng.

Mọi mặt ở đó thấy biểu cảm của Cố Nguyệt đều mặc định nàng chính là Long Nữ.

“Hèn chi, hèn chi thể biến nước từ hư , hóa , hóa !”

Cố Huyền Châu mặt Cố Nguyệt, ngừng tới lui, đ.á.n.h giá nàng.

Cố Tu Trạch lời con trai , trong mắt giấu nổi vẻ xúc động.

Ông bước tới mặt Cố Nguyệt, ánh mắt sáng rực nàng: “Nguyệt nhi, con quả thực là hạ phàm tới cứu giúp bách tính Thuận Đức vương triều của ?”

Chuyện đến nước , phủ nhận là điều thể, Cố Nguyệt đành gật đầu.

“Cha, hai vị trưởng, thể giữ bí mật giúp con ?”

Thấy nàng phủ nhận, trong mắt Cố Tu Trạch ngân ngấn lệ.

“Nguyệt nhi, đa tạ con! Ta mặt cho trăm họ Thuận Đức cảm tạ con!”

Nói đoạn, Cố Tu Trạch định quỳ xuống mặt Cố Nguyệt.

Cố Nguyệt vội vàng đưa tay cản : “Cha, giờ con là con gái của , con cũng chỉ là một bình thường mà thôi, con hy vọng hiểu rằng con chỉ thể là sẽ tận hết khả năng của để cứu giúp dân chúng.”

Sợ Cố Nguyệt cảm thấy gánh nặng, ông cũng khăng khăng quỳ xuống nữa.

“Nguyệt nhi, cảm ơn con!”

“Nguyệt nhi, con một che giấu bấy lâu, việc gì cũng cẩn thận từng chút một vì sợ phát hiện, chắc hẳn là mệt mỏi lắm ?” Cố Huyền Thanh với vẻ xót xa.

Cố Nguyệt mỉm lắc đầu: “Không mệt ạ.”

“Tiểu , bọn sẽ giúp che chắn, gì cứ việc !” Cố Huyền Thanh nghiêm túc .

Nghĩ tới đống lương thực bỏ cần một cái cớ để mang ngoài, Cố Nguyệt định bụng sẽ chuyện cho mấy .

Ếch Ngồi Đáy Nồi

Trước khi cho họ chuyện, Cố Nguyệt bèn đơn giản giới thiệu qua lai lịch của đống lúa gạo lương thực .

“Cha, , đại , tam , hãy con tường thuật từng chuyện một.”

“Con tới đây đúng đêm ngày lưu đày, con và sắp đày, con nhờ Dung ma ma giúp đỡ, ngay trong đêm dọn sạch bộ đồ đạc trong hoàng cung, bao gồm cả lương thực.

Sau khi vét sạch hoàng cung, con tới phủ Ôn Hoài, quét sạch kho tàng nhà còn một mảnh. Vẫn thấy đủ, con còn ghé qua nhà hai vị đại thần thiết với Ôn Hoài, cũng dọn sạch luôn .”

Mọi xong lời Cố Nguyệt, đồng loạt hít một ngụm khí lạnh, đó trân trối.

“Xì...! Muội , là những thứ trong hoàng cung đều là do dọn , chẳng để chút gì cho tên súc sinh ?”

Cứ nghĩ tới cảnh Ôn Hoài đối mặt với một hoàng cung trống rỗng, lòng Cố Huyền Châu thấy hả hê tả xiết.

“Vâng, là con dọn . con để đồ cho .”

“Để thứ gì?” Cố Huyền Châu tò mò hỏi.

“Để một chiếc ghế hỏng gãy chân, chắc là lúc đăng cơ sẽ dùng tới.” Cố Nguyệt tỉnh bơ trả lời.

Mọi nàng , thảy đều phì .

Trong đó Cố Huyền Châu to nhất: “Ha ha ha ha! Muội , thật là hả giận, lắm, tuyệt lắm! Huynh cứ tưởng hoàng cung vét sạch chỉ là lời đồn, ngờ là thật, mà còn là do !”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mang-khong-gian-ta-vet-sach-hoang-cung-truoc-khi-luu-day/chuong-109-muoi-muoi-la-long-nu.html.]

“Hì hì, quả thực là hả giận!” Trên mặt Cố Huyền Thanh cũng hiện lên nụ sảng khoái.

“Nguyệt nhi, vất vả cho con !” Ánh mắt Cố Tu Trạch đầy vẻ cảm kích.

Chuyện quả thực hả , việc Ôn Hoài chiếm mất cơ nghiệp luôn là nỗi đau trong lòng ông, giờ thấy con gái phản công một ván như , lòng Cố Tu Trạch nhẹ nhõm ít.

Cố Nguyệt mỉm , dẫn dắt câu chuyện việc .

“Con thu gom vật tư và lương thực chính là mang tới Man hoang để dùng. Tối nay, con đem bộ lương thực thu đặt mật thất trong kho lương phủ Thành chủ ở Man hoang . Tới lúc lấy dùng, xin phụ hãy nghĩ giúp con một lý do thỏa đáng.”

Cố Tu Trạch liền vỗ n.g.ự.c đảm bảo.

“Chuyện đơn giản, đến lúc đó, cứ tuyên bố ngoài rằng đây là lương thực âm thầm tích trữ từ . Chỉ cần công khai phận, sẽ ai nghi ngờ lời cả.”

Nghe cha , Cố Nguyệt chút do dự, nàng mím môi: “ nếu phận của kẻ khác , thì an nguy của ...”

“Không , trời cao Hoàng đế xa, lẽ nào tên khốn còn thể vươn tay tới tận đây ? Hơn nữa, cha của con cũng chuẩn gì.” Cố Tu Trạch xua tay.

Ông quả thực chuẩn , hiện giờ ông vẫn còn ít thuộc hạ trung thành, bảo mạng sống cho nhà thì vấn đề gì lớn.

Cố Nguyệt tới đây mới yên tâm.

“Nếu , đến lúc đó phiền cha và các giúp con che đậy một chút.”

Cố Huyền Thanh khẽ gật đầu: “Nguyệt nhi yên tâm, đại nhất định sẽ để chuyện khiến nghi ngờ lên đầu .”

Cố Huyền Châu cũng gật đầu: “Tiểu , thật sự vất vả cho .”

Cố Nguyệt lắc đầu: “Vất vả thì cũng chẳng đáng là bao, điều lương thực , con cứ thế công ban phát cho bá tánh, dễ nuôi hạng ăn cháo đá bát.”

“Chuyện dễ thôi, cứ để bọn họ giúp chúng việc, dùng sức lao động để đổi lấy lương thực là .” Cố Huyền Thanh hiến kế.

“Đại , cứ để họ việc là . Như giúp chúng nhân lực, dân chúng đói bụng.” Cố Huyền Châu cũng liên tục gật đầu.

“Nếu , cứ quyết định như thế . Nguyệt nhi, nếu con còn cách nào hơn thì cứ tùy cơ ứng biến! Nếu cần nhân thủ thì cứ gọi mấy đứa trai của con, thuộc hạ của chúng cũng ít .” Cố Tu Trạch trực tiếp giao quyền cho nàng.

“Vâng.” Cố Nguyệt khẽ gật đầu.

, còn vấn đề về nước nữa.”

“Con cũng tích trữ ít nước, nhưng nếu bây giờ đổ ngoài ngay, nước chắc chắn sẽ lập tức khô cạn, cho nên con nghĩ ngày mai, sẽ đem một phần nước đổ lòng sông phía phủ Thành chủ để cùng lấy.”

“Nguyệt nhi, chuyện nước nôi , cha thấy nên trực tiếp xây một bể chứa nước, nước để ở lòng sông quá dễ cạn khô. Nhân thủ chúng đủ, một bể chứa nước chỉ cần một hai ngày là thể thành.”

Cố Nguyệt nghĩ , thấy nước sẽ tiết kiệm ít việc, bèn gật đầu.

“Vẫn là phụ cân nhắc chu .”

“Vậy ngày mai, sẽ dẫn xây bể chứa nước, chuyện rành!” Cố Huyền Châu tự cáo phấn hồng.

“Phải đó, cứ để tam ca của con !” Cố Tu Trạch cũng phụ họa theo.

Cố Nguyệt , cũng yên tâm giao chuyện cho tam ca Cố Huyền Châu. “Được, chuyện xây bể chứa nước, xin trông cậy cả tam ca!”

“Cứ mặc sức giao cho ca!” Cố Huyền Châu vỗ vỗ l.ồ.ng n.g.ự.c bảo đảm.

Mấy cha con vây quanh chuyện , chi tiết bàn bạc thêm một hồi.

Sau phen trò chuyện , quan hệ giữa Cố Nguyệt và thiết hơn ít.

Lúc Cố Huyền Châu sắp , tò mò Cố Nguyệt, định mở miệng gì đó, gãi gãi đầu vẻ ái ngại.

Cố Nguyệt đại khái đoán Cố Huyền Châu tò mò chuyện gì.

“Tam ca, hỏi, nước của rốt cuộc chứa ở ?”

 

Loading...