MANG KHÔNG GIAN, TA VÉT SẠCH HOÀNG CUNG TRƯỚC KHI LƯU ĐÀY - Chương 15: Quan sai áp giải đều gặm màn thầu ngô

Cập nhật lúc: 2026-01-15 03:21:24
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Bọn chúng gọi đem bánh ngô phát cho từng một.

Đám nữ quyến trong gia đình Trì Trấn thấy bánh ngô, bắt đầu nhao nhao chê bai.

“Sao bắt ăn cái thứ chứ? Đây chẳng là đồ cho lợn ăn ?”

, thật đúng là coi chúng mà!”

Phu nhân của Trì Trấn vẫn còn là nhận đại cục, thấy lời của liền lớn tiếng quát tháo.

“Tất cả câm miệng hết cho ! Muốn ăn thì ăn, ăn thì tự nghĩ cách mà tìm đồ ăn!”

Mấy nữ quyến trẻ tuổi , bắt đầu đ.á.n.h chủ ý lên đám quan binh.

“Này, bọn chúng đang ăn cơm trắng kìa! Hay là chúng qua đó đổi một chút?”

“Lấy gì mà đổi?”

“Trâm cài đầu , tuy đồ đáng giá đều tịch thu hết , nhưng mấy cái cán trâm bằng bạc vẫn còn chút giá trị, chắc bọn chúng sẽ lấy thôi.”

“Đi, qua hỏi thử xem!”

Mấy cô gái trẻ rút trâm bạc đầu , tiến về phía đám quan binh.

Tên tổng quản áp giải thấy mấy tới, liền quát lớn: “Làm cái gì đó!”

Mấy , cuối cùng một cô gái dáng cao ráo lên tiếng.

“Đại nhân, chúng lấy mấy chiếc trâm đổi lấy chút cơm trắng để ăn.”

Tên tổng quản , nhướng mày một cái.

Hắn nhận lấy trâm bạc, đặt trong lòng bàn tay ước lượng một chút, thấy cũng chút sức nặng, liền gật đầu đồng ý.

“Được thôi, chia cho bọn họ ít cơm!”

Mấy cô gái thấy cách khả thi, liền hớn hở bưng cơm trắng chạy về.

Những mặt ở đây hầu như đều quen ăn ngon mặc , bánh ngô đương nhiên là nuốt trôi, thấy tiên phong đổi đồ ăn, cũng lục tục theo.

Dung ma ma thấy cảnh cũng nảy sinh ý định đổi lương thực: “Tiểu thư, đừng ăn loại bánh ngô nữa, để lão nô đổi ít cơm trắng về cho nhé!”

Cố Nguyệt liếc miếng bánh ngô c.ắ.n một miếng, dậy.

“Ma ma, bà ở đây bầu bạn với nương , để qua đó đổi.” Cố Nguyệt xong liền nhanh chân bước qua.

Dung ma ma và Ôn Nhu ngăn cũng kịp.

Cố Nguyệt khỏi, Trì Trấn liền cầm hai nắm cơm bước tới.

“Ôn phu nhân, bánh ngô cứng lắm, bà ăn cái .”

Hai tức phụ của Trì Trấn bên cạnh, cô trưởng tức phụ thấy Trì Trấn đem cơm trắng đưa cho Ôn Nhu, liền vội vàng bước tới ngăn cản.

“Cha, cha ý gì ? Con hiếu kính cha, mà cha ăn để dành cho bọn họ !”

“Phải đó, chúng lâm cảnh ngộ đều là do bọn họ liên lụy, giờ còn chúng hầu hạ vị hoàng hậu đó ?” Cô tức phụ út cũng lên tiếng.

Phu nhân của Trì Trấn thấy những lời khó , vội vàng tới lôi hai chỗ khác.

“Lũ khốn kiếp, năng cái kiểu gì !”

Ôn Nhu mỉm thản nhiên, xua tay tỏ ý bận lòng.

“Trì phu nhân, chớ nên trách mắng bọn trẻ, chúng cũng chẳng sai, là chúng liên lụy tới hai vị .”

Hai tức phụ của Trì Trấn thấy vị Hoàng hậu cao quý đoan trang ngày nay hạ như , vẻ mặt cũng chút tự nhiên.

trưởng tức phụ của Trì Trấn ngẫm hành động , quá lời, liền lên tiếng xin : “Đắc tội , nãy là lỡ lời, nhưng cũng chỉ vì lo lắng cha ăn đủ no mà thôi, mong phu nhân lượng thứ.”

Ôn Nhu mỉm lắc đầu, đưa mắt về phía Trì Trấn đang đầy vẻ áy náy.

“Trì tướng quân, Nguyệt nhi qua đó đổi lương thực , hai nắm cơm ngài hãy mang về cho đám tôn t.ử trong nhà ăn !”

“Đợi một chút, hãy mang cả những thứ về !”

Nghe thấy tiếng con gái, Ôn Nhu ngẩn .

đầu , thấy Cố Nguyệt đang bưng một chậu cơm lớn ở đó.

Hai tức phụ của Trì Trấn thấy Cố Nguyệt thể đem tới nhiều cơm như , sắc mặt càng thêm vẻ lúng túng khó coi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mang-khong-gian-ta-vet-sach-hoang-cung-truoc-khi-luu-day-hnmj/chuong-15-quan-sai-ap-giai-deu-gam-man-thau-ngo.html.]

Cố Nguyệt chẳng đợi kịp phản ứng, trực tiếp nhét chậu cơm tay đại nhi tức của Trì Trấn.

Sau đó, nàng nhanh chân trở phía đám quan sai.

Ánh mắt của đều đổ dồn theo bóng dáng nàng, lúc mới phát hiện đám quan sai áp giải mà đều đang gặm oa oa đầu khô khốc!

Lý Tu thấy cảnh , kinh ngạc đến mức suýt rơi cả cằm.

“Công chúa... Công chúa rốt cuộc thế nào ?”

Trì Trấn lắc đầu, xoay Ôn Nhu với ánh mắt dò hỏi.

Ôn Nhu đối với chuyện cũng chẳng gì.

Mọi cứ thế ngây ngốc Cố Nguyệt bưng một chậu cơm nhỏ cùng vài món thức ăn bước trở .

“Nguyệt nhi, chuyện ...” Ôn Nhu lo lắng lên tiếng hỏi han.

“Nương, chỗ đều là con dùng bạc đổi với họ, họ thấy đáng giá nên mới đổi cho con.” Cố Nguyệt với vẻ hiển nhiên.

Lý Tu đầu mấy chục tên quan sai đang híp mắt gặm oa oa đầu, sự nghi hoặc mặt càng đậm hơn.

Cố Nguyệt thấy Lý Tu, liền xới hai bát cơm đưa cho ông.

“Lý thái phó, và Lý thúc cùng ăn ở đây !”

Lý Tu định từ chối, nhưng cũng nhịn đói mấy ngày , cuối cùng vẫn cưỡng sự cám dỗ của cơm canh, liền dẫn theo nghĩa t.ử Lý Ngộ bưng bát gắp chút thức ăn, xổm một bên mà ăn.

Dung ma ma ăn món cơm ngon miệng, nhất thời cảm thấy thẫn thờ.

“Tiểu thư, chúng đang lưu đày thật ?”

“Phải!” Cố Nguyệt thản nhiên đáp.

“Vậy còn cơm canh ...”

Dung ma ma thôi, bà nhớ trong túi vải chỉ một ít bạc vụn.

chút bạc vụn đó thể khiến mấy chục tên quan sai cam tâm tình nguyện gặm oa oa đầu ?

Nghĩ đến đây, Dung ma ma đầu đám quan sai đang hớn hở gặm bánh.

“Dung ma ma, sơn nhân tự hữu diệu kế, bà cứ yên tâm mà ăn , theo , chắc chắn thiếu vinh hoa phú quý !”

Ôn Nhu vốn định mở lời hỏi thêm, nhưng thấy lời Cố Nguyệt thì hỏi nữa, chỉ yên tâm mà dặn dò.

“Nguyệt nhi, nương thể chịu khổ, cũng sẵn lòng chịu khổ, con vạn đừng vì miếng ăn tổn thương chính .”

“Nương, Nguyệt nhi .”

Để mẫu yên lòng, Cố Nguyệt nghiêng , cẩn thận từ trong n.g.ự.c lấy một xấp ngân phiếu cho Ôn Nhu xem.

“Nương, đây chính là tiền mua tiên cũng .”

Ôn Nhu thấy ngân phiếu, lòng cũng nhẹ nhõm phần nào.

“Nguyệt nhi, vẫn nên cẩn thận một chút, dù bọn họ cũng chẳng hạng lương thiện gì.”

“Nương, con .”

Cố Nguyệt gật đầu, ăn cơm xong nàng lấy hai bình nước đầy linh tuyền thủy đưa cho Dung ma ma và Tiểu Trụ Tử.

“Bình nước lúc nãy mới đổi , chúng dùng cái để uống nước. Đợi cơ hội thành mua đồ, chúng sẽ mua thêm vài cái nữa.”

Mọi thấy Cố Nguyệt luôn suy nghĩ cho , trong lòng khỏi xúc động.

Cố Nguyệt trong lòng họ nghĩ gì, khi đưa bình nước cho ba liền bệt xuống đất nghỉ ngơi.

Nghỉ ngơi nửa canh giờ, vị tổng quản phụ trách áp giải liền bước tới thúc giục lên đường.

Tuy nhiên, ngữ khí so với đây hòa hoãn hơn nhiều.

“Được , chú ý thời gian đến, mau xuất phát thôi!”

Cố Nguyệt vươn vai một cái, dậy chỉ chiếc bản xa bên cạnh, với vương tổng quản: “Tổng quản đại nhân, chân mỏi, chiếc xe bò thể cho mượn dùng một chút ?”

Mọi thấy yêu cầu vô lý của Cố Nguyệt, ai nấy đều hít một ngụm khí lạnh.

Ếch Ngồi Đáy Nồi

Ôn Nhu càng lo lắng bước lên kéo tay Cố Nguyệt, ngăn nàng tiếp nữa.

 

Loading...