Mang Của Hồi Môn Về TN - Chương 54

Cập nhật lúc: 2026-01-18 03:35:38
Lượt xem: 14

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Dưới những ánh mắt ngưỡng mộ xen lẫn ghen tị của , Mục Kế Đông liếc chúng nhân, tự mãn : "Mục Kế Đông mà, dựa vợ con là thể sống sung sướng ."

 

Lâm Ngọc thấy động động tĩnh núi, bế con gái xuống, hai con vặn thấy câu .

 

Mục Thanh bĩu môi, cái ông bố của cô, nghiêm túc chẳng bao lâu, trông cứ như kẻ chẳng tiền đồ gì .

 

Trong làng vốn hai nhà việc phố, một là Mục Đại Mãn con trai Mục Tam Thúc ở công ty d.ư.ợ.c liệu huyện, còn là bố của Chu Khải lao công trong bếp xưởng đồ hộp huyện.

 

Hai họ lương đều cao, mỗi tháng kiếm mười mấy hai mươi đồng, nuôi cả gia đình già trẻ lớn bé, còn chu cấp cho già hai bên nội ngoại.

 

Kinh tế gia đình căng thẳng, tiền mua xe đạp thà việc khác còn hơn, về làng sáu bảy cây , cần dùng đến xe đạp.

 

Mục Kế Đông thì khác, hai vợ chồng một hưởng đủ điểm công, một việc ở viện điều dưỡng, chỉ nuôi một đứa con gái nhỏ, áp lực cuộc sống lớn, bỏ tiền mua chiếc xe đạp cũng là chuyện hợp lý.

 

Hơn nữa, tiền bán nhân sâm năm ngoái là đem sửa nhà cả , vẫn còn dư một ít mà cũng nên.

 

Thanh niên trong làng vây quanh chiếc xe đạp mới xem náo nhiệt, miệng gọi " Kế Đông" ngọt xớt, hỏi xem thể cho cưỡi thử xe mới một chút .

 

Chỉ Vương Thái Hà là tức đến đau n.g.ự.c, xe đạp Phượng Hoàng tận một trăm hai mươi đồng lận, đủ mua bao nhiêu lương thực chứ?

 

Thu hoạch mùa thu còn , thiên tai còn qua hẳn, mà dám tiêu tiền bừa bãi, vạn nhất tai họa gì thì thế nào?

 

Tức c.h.ế.t bà già !

 

Vương Xuân Linh ở bên cạnh khuyên: "Mẹ đừng giận nữa, chú Ba ít nhất cũng tiêu xài lung tung, giống cái hạng tiền đồ , trong tay một hào cũng đem đ.á.n.h bạc."

 

"Hừ, nó mà dám đ.á.n.h bạc, lão nương c.h.ặ.t t.a.y nó luôn!"

 

Mục Thanh liếc bà nội, vạn nhất thật sự ngày đó, cô ủng hộ!

 

Tai họa mà Vương Thái Hà lo lắng xảy , mấy tháng mưa thuận gió hòa, lúa và khoai lang đồng thuận lợi chín rộ.

 

Đợi đến mùa đông rơi một trận tuyết lớn, già trong làng bảo, thiên tai hai năm nay coi như vượt qua .

 

Những nơi bên ngoài huyện Mang Sơn, hạn hán và lũ lụt cũng dần qua , sang năm thứ hai cũng lượt khôi phục sản xuất.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mang-cua-hoi-mon-ve-tn/chuong-54.html.]

 

Người làng họ Mục dựa sự cần cù lao động, cần kiệm trị gia, thỉnh thoảng lên núi hái t.h.u.ố.c phụ thêm cho gia đình, qua hai ba năm nghỉ ngơi dưỡng sức, làng họ Mục hồi phục.

 

Những nhà mưa bão và lũ quét phá hủy nhà cửa ba năm nay tích đủ tiền, chọn chỗ đất cao ráo để xây nhà gạch ngói kiên cố.

 

Nhà Mục Quốc Trụ mấy hôm cũng dọn nhà mới, trong tường rào rộng rãi là một căn nhà lớn năm gian, hai vợ chồng họ cùng một trai một gái ở, đủ.

 

Lúc là mùa thu năm 1959, Nha Nha bảy tuổi, cô bé hưng phấn kéo Mục Thanh xem phòng của : "Mẹ bảo phòng để một chị dùng đấy, rộng và ."

Hồng trần cuồn cuộn
Sóng gió bủa vây
Tâm như chỉ thủy
Tự tại chốn này.

 

Mục Thanh quan sát căn phòng, một gian nhà gạch đơn giản, để tiết kiệm tiền nên tường quét vôi trắng.

 

Phía bên cửa một ô cửa sổ gỗ đang mở, cửa sổ bày một bộ bàn ghế đơn sơ.

 

Phía bên trái dựa tường đặt một chiếc giường gỗ, trải chăn đệm đơn giản.

 

Đối diện giường, tức là vị trí chính diện cửa đặt một chiếc tủ quần áo.

 

Trong phòng chỉ giường, tủ và bàn ghế, đồ đạc đơn giản thế nếu đặt ở kiếp , nha bên cạnh cô cũng chẳng thèm tới, nhưng ở đây là điều kiện .

 

Tư tưởng trọng nam khinh nữ ở cái nơi đang tuyên truyền nam nữ bình đẳng vẫn tồn tại, ở vùng nông thôn, con gái một căn phòng riêng, đồ nội thất của chính , là chuyện vô cùng hiếm .

 

Mục Thanh gật đầu: "Rất ạ."

 

Nha Nha vui sướng như bay lên: "Năm nay chị bảy tuổi , bố cho phép chị theo lớn lên núi, hai tháng nữa đợi bận xong vụ thu, chị cũng sẽ lên núi đào d.ư.ợ.c liệu bán lấy tiền, chị để dành tiền mua một tấm vải hoa thật rèm cửa."

 

Nha Nha chiếc váy b.úp bê Mục Thanh: "Giống như màu chiếc váy của em , hồng phấn nhạt, thật là quá ."

 

Mục Thanh cúi đầu chiếc váy , chiếc váy là do , vải là cô Vân Linh tặng, Nha Nha e là mua .

 

"Vậy chị cứ để dành tiền , đến lúc đó đại lâu bách hóa hỏi xem loại vải như ."

 

"Đại lâu bách hóa ." Ánh mắt Nha Nha đầy vẻ hướng khởi, "Chị vẫn đại lâu bách hóa bao giờ, đợi chị để dành đủ tiền, chị nhất định sẽ đó mua đồ."

 

 

 

 

Loading...