Thẩm Viên và Trần Tĩnh khen thì ngượng ngùng, vội thanh minh rằng thành tích học tập của cũng bình thường thôi.
Hồng trần cuồn cuộn
Sóng gió bủa vây
Tâm như chỉ thủy
Tự tại chốn này.
Trương Khâm thì mặt dày, mặc nhiên thừa nhận thông minh.
Mà cũng đúng, nếu Mục Thanh và Hoắc Dung Thời, chẳng là thông minh nhất trong đám đồng lứa ở đại viện quân khu .
Trò chuyện một lát, Mục Hồng Kỳ mới phận của họ, và điều khiến kinh ngạc hơn cả là khi em họ kết bạn với những , Ba Đằng vẫn còn là một lính thường, lên tới chức đại đội trưởng.
Mục Hồng Kỳ em họ, tuy vẫn con bé cừ khôi nhưng ngờ đáng gờm đến nhường .
Kết bạn với con cái nhà Tư lệnh, Sư trưởng, Trung đoàn trưởng, liệu việc Ba Đằng thăng chức liên quan gì đến những mối quan hệ ?
Trời về chiều, khi trò chuyện xong, về.
Trước khi , Thẩm Viên dặn Mục Thanh: "Sáng mai tớ hấp bánh bao nhân hẹ trứng, tớ mang cho một cái nhé."
"Tớ thích vị đó lắm, cảm ơn nha."
"Khách khí gì chứ."
Trương Khâm ghé tai : "Tớ cũng thích bánh bao nhân hẹ trứng nè."
"Hừ, ăn thì tự mà ."
Trương Khâm bất mãn: "Thẩm Viên, bên trọng bên khinh thế chứ."
"Tớ thích đấy, tớ mang cho Trần Tĩnh, cho Hoắc Dung Thời, nhưng nhất quyết cho ."
Hoắc Dung Thời lịch sự từ chối: " cần , cảm ơn."
Trương Khâm vội chộp lấy cơ hội: "Cậu thấy , Hoắc Dung Thời lấy, đưa phần của cho tớ ."
Trần Tĩnh ngặt nghẽo: "Trương Khâm, tớ thấy mặt dày thật đấy!"
"Tiểu nha đầu thì gì, mặt dày mới ăn no!"
Lâm Ngọc trong bếp gọi vọng : "Thanh Thanh, bưng thức ăn con."
"Dạ!"
Mục Hồng Kỳ cũng lăng xăng chạy giúp một tay.
Bữa cơm thịt, măng tây xào đùi lợn muối béo ngậy, một đĩa cà tím kho và khoai tây bào sợi chua cay.
"Ăn tạm nhé, mai Ba Nương món ngon bù cho."
"Ha ha, thế là ngon lắm ạ." Cơm nước nhà Ba Nương đúng là đỉnh hơn ở nhà nhiều.
Lâm Ngọc gắp thức ăn cho : "Ăn nhiều , chẳng cháu trúng tuyển , nếu gọi điện về nhà thì cũng chẳng cháu tới đây."
Mục Hồng Kỳ mỉm : "Họ về trường tuyển quân, bảo thể chất cháu , là hạt giống để lính.
Vốn thể chọn Đông Bắc hoặc Tây Nam, nhưng cháu nghĩ đến nhà nên mới chọn về đây.
Bà Nội Gia Gia bảo đằng nào cũng , cứ đến nơi báo tin ."
Lâm Ngọc vội tiếp lời: "May mà cháu chọn về đây, vùng Đông Bắc lạnh lẽo lắm, đất khách quê ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mang-cua-hoi-mon-ve-tn/chuong-295.html.]
"Ba Nương, Ba Đằng vắng ạ?"
"Ừ, cháu ai ?"
"Cháu hỏi thăm thôi ạ."
"Ba Đằng cháu huyện Cửu Sơn hơn hai tháng , chắc cũng sắp về thôi."
Huyện Cửu Sơn?
Nụ môi Mục Hồng Kỳ khựng , chẳng đó là vùng biên cương đang giao tranh ác liệt nhất ?
"Ngẩn đó gì, mau ăn cháu."
"Vâng."
Cơm nước xong xuôi, Lâm Ngọc sắp xếp cho ngủ ở gian nhà đông: "Sau cứ ngày nghỉ là về đây ở vài ngày, Ba Nương chẳng giúp gì nhiều, chỉ thể đổi món đồ ngon cho cháu tẩm bổ thôi."
"Hì hì, cháu cảm ơn Ba Nương."
" , mai cháu gọi điện cho Hình Định Nam báo tin cho ở nhà yên tâm nhé."
"Vâng ạ."
Lâm Ngọc hầm canh cho cháu tể tẩm bổ, sáng hôm bà chợ d.ư.ợ.c liệu mua đồ, tiện thể rủ luôn Uông Lộ.
Bà dắt theo Mục Hồng Kỳ sang nhà Lão Trương mượn điện thoại.
Sau khi báo tin về nhà xong xuôi, họ mới bắt đầu chuẩn .
Hôm nay bà định nấu canh dưỡng sinh, tính cả nhà Hoắc Gia là hầm tận ba nồi.
Hồi Lâm Ngọc ở viện dưỡng lão, một ngày hầm vài chục nồi còn , ba nồi chỉ là chuyện nhỏ.
Mục Hồng Kỳ lẽo đẽo theo xách đồ, thầm cảm thán trong lòng: Ba Nương giỏi thật, nhờ cái tay nghề mà kết giao cả với nhà Tư lệnh.
Hồi nhà nghĩ sai , Ba Đằng thăng chức Tiểu đoàn trưởng nhanh thế, ngoài thực lực bản thì chắc chắn còn ơn nghĩa của Ba Nương và em họ trong đó nữa.
Mục Hồng Kỳ càng nghĩ càng cam đoan như .
Về Mục Hồng Kỳ huấn luyện thương bệnh viện quân khu, xưng tên họ Mục, bác sĩ hỏi ngay quan hệ gì với Mục Thanh.
Lúc đó thực sự kinh ngạc, ngờ mạng lưới quan hệ của nhà Ba Đằng rộng đến thế.
đó là chuyện , còn giờ vẫn đang mải mê với suy nghĩ Ba Nương và em họ thật chọn bạn mà chơi.
"Hồng Kỳ, ngẩn đấy gì, mau chọn sơn d.ư.ợ.c ."
"Dạ, cháu tới đây."
Hôm nay Lâm Ngọc định một bữa thật thịnh soạn đãi cháu trai.
Ngoài canh dưỡng sinh, còn sơn d.ư.ợ.c xào, sườn muối kho khoai tây và một đĩa thịt hấp bột gạo.