Cái Mộc Lực trong trại bảo từ sống núi xuống một cây cầu gỗ, thể xuyên qua đại hiệp cốc sang ngọn núi nhỏ đối diện.
Bọn Bành Phong Niên đòi xem thử, cản nổi."
Cứ nghĩ đến cái tính của Bành Phong Niên là Trương Khâm hỏng bét : "Xem cái khỉ gì, nó chắc chắn sang núi Bát Vương."
Thẩm Viên và Trần Tĩnh cũng cuống lên, trong tay một tấc sắt, chạy sang núi Bát Vương là nộp mạng ?
là chê mạng dài mà!
Tộc trưởng Mộc sốt ruột gọi : "Mấy đứa thanh niên chạy mau , cản tụi nó ."
Trương Khâm hét lên: "Con với ."
Mục Thanh cũng theo, Lâm Ngọc vội gọi cô .
"Mẹ, con chỉ xem thế nào thôi."
của Mục Thanh chỉ đơn giản là xem.
Hồng trần cuồn cuộn
Sóng gió bủa vây
Tâm như chỉ thủy
Tự tại chốn này.
[Chương 120]
Mười mấy nhóm Bành Phong Niên chạy quá nhanh, Trương Vĩnh Kiện về gọi mất thêm chút thời gian, đến khi của Mộc Gia Trại đuổi theo thì bóng dáng bọn họ biến mất tăm.
"Đồ ngốc!"
Mục Thanh hiếm khi giữ ý tứ mà buột miệng mắng một câu!
Giờ cô chạy tới bờ bên của hiệp cốc, nên về ?
Trương Khâm và các thanh niên Mộc Gia Trại chạy phía cản lên núi , Mục Thanh nghĩ đoạn, vẫn nghiến răng bám theo.
Xuống núi lên núi, lên núi xuống núi, băng qua hai ngọn núi thấp, Mục Thanh chân núi ngước .
Ngọn núi cao sừng sững chính là núi Bát Vương.
Nghe trong Mộc Gia Trại kể, núi Bát Vương đây một băng cướp trú ngụ, tám tên cầm đầu tự phong là Bát Vương!
Sau khi núi, Mục Thanh một đoạn thì thấy đói bụng, liền lấy bánh bao và nước chạy ăn.
Chẳng mấy chốc tới lưng chừng núi.
"Đoàng!
Đoàng!
Đoàng!"
Ba tiếng s.ú.n.g nổ liên tiếp, tiếng là từ phía núi vọng .
Mục Thanh khựng , cố gắng lắng tai để phân biệt vị trí.
Cô chạy lên phía một đoạn, cuối cùng cũng phát hiện Trương Khâm và Bành Phong Niên đang rạp trong bụi cỏ, xem họ vẫn đuổi kịp.
Sau một hồi s.ú.n.g nổ, đám thanh niên dọa cho ngây của Mộc Gia Trại dẫn xuống núi, Mục Thanh nấp một bên rời .
Đợi bọn Trương Khâm khuất, Mục Thanh tiếp tục lên núi, càng lên cao vết tích hoạt động của con càng rõ rệt.
Cô lấy cung tên , nấp một gốc cây, quan sát hang động rộng lớn phía .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mang-cua-hoi-mon-ve-tn/chuong-286.html.]
Bọn đúng là chọn chỗ, chiếm luôn sào huyệt của vua núi ngày xưa, chẳng cần tốn công xây dựng.
Phía núi rộ lên tiếng s.ú.n.g kịch liệt, từ trong hang mười mấy kẻ cầm s.ú.n.g chạy chi viện, phía lù lù bốn tên khiêng những chiếc rương đầy giấy tờ .
Chỉ thấy chúng đổ hết giấy tờ trong rương , còn tưới thứ gì đó lên, giống nước.
Chúng mấy bận, giấy tờ đổ chất thành đống nhỏ.
Thấy một gã đầu trọc quẹt lửa định đốt, Mục Thanh lập tức hiểu chúng tiêu hủy tài liệu quan trọng.
Cô trốn tránh nữa, từ gốc cây vọt , thoăn thoắt b.ắ.n mấy phát tiễn, tất cả đều trúng chỗ hiểm, mất mạng tại chỗ.
Lửa bắt đầu cháy, trong lúc nhất thời tìm thấy nước, cô dùng chân đạp tung đống giấy đang cháy , nỗ lực dập lửa.
Trong lúc hỗn loạn, cô thoáng thấy mặt giấy chữ liên quan đến "sinh học".
"Có !
Vào phía lục soát!"
Nghe thấy tiếng từ xa vọng , Mục Thanh lập tức thu hồi đầu tên, giấu cung cùng tiễn .
Cô nhặt lấy một khẩu s.ú.n.g, nhắm vết thương do tên b.ắ.n lúc nãy bồi thêm bốn phát đạn.
Tiếng s.ú.n.g nhanh ch.óng thu hút những khác, Mục Thanh vội vã nấp trong hang.
Cô thoáng thấy sâu trong hang động nhốt mười mấy , họ điên gào, qua giống bình thường.
"Người bên trong đây, các bao quy đầu...
, bao vây , sống thì mau buông s.ú.n.g đầu hàng!"
Tiếng Trung hô một , Mục Thanh thấy bên ngoài bảo: "Cậu em, chẳng ngoại ngữ , mau dùng tiếng Tây hô lên ."
"Được."
Mục Thanh thấy giọng của Hoắc Dung Thời, mừng rỡ mặt: "Hoắc Dung Thời, là em!"
"Mục Thanh?!"
Hoắc Dung Thời bảo khoan hãy cử động: "Mục Thanh, em !"
"Vâng."
Mục Thanh ghé mắt cửa hang một cái mới chậm rãi bước .
Hoắc Dung Thời thấy khẩu s.ú.n.g trong tay cô: "Em..."
"Em..."
Mục Thanh giải thích: "Em cố ý , em đuổi theo bọn Trương Khâm, vô tình lạc tới đây.
Đang định nấp thì thấy bọn họ đốt giấy."
"Anh em tiếng Anh mà, em liếc qua là bọn họ đang đốt tài liệu quan trọng, may mắn là em tập kích từ phía thành công, cướp s.ú.n.g của gã đầu trọc ."