Mang Của Hồi Môn Về TN - Chương 251

Cập nhật lúc: 2026-01-20 14:50:26
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

"Chuyện gì thế?"

 

Mục Kế Đông hì hì: "Tôn Đoàn trưởng bí mật với , trong sư đoàn đang bình chọn cá nhân tiên tiến, năm nay lập nhiều công lớn nên chọn .

 

Hồng trần cuồn cuộn
Sóng gió bủa vây
Tâm như chỉ thủy
Tự tại chốn này.

Qua năm một vị trí Tiểu đoàn trưởng còn trống, nếu gì bất ngờ thì vị trí đó là của ."

 

"Anh mới tới đây một năm mà thăng chức ?" Lâm Ngọc ngạc nhiên vui mừng.

 

"Thăng chức dựa quân công, ai .

 

Từ khi Đại đội trưởng, lập ít công trạng lớn nhỏ, còn dẫn triệt phá mấy ổ nhóm tội phạm.

 

Anh vốn tính qua năm nếu cơ hội thì chắc lên Phó Tiểu đoàn trưởng, ngờ là Tiểu đoàn trưởng."

 

Mục Kế Đông con gái một cái: "Tôn Đoàn trưởng thể lên thẳng Tiểu đoàn trưởng, một là vì quân công của gì để bàn, hai là nhờ hưởng phúc của con gái nhà đấy."

 

Người quân công xuất sắc thiếu, thể trúng tuyển cá nhân tiên tiến phần nhiều là nhờ loại t.h.u.ố.c giải độc .

 

Mục Thanh húp một ngụm canh rau: "Ba, cố gắng lên nhé, tiếp tục phát huy, phấn đấu lên Trung đoàn trưởng, hướng tới Sư đoàn trưởng, để con ở nhà lầu."

 

Cả Mục Kế Đông và Lâm Ngọc đều bật .

 

"Ba con , đủ cố gắng .

 

Qua năm lên Tiểu đoàn trưởng là thấy lắm , cứ bình thường mà thôi."

 

Lâm Ngọc hai cha con: "Hai thấy đúng ?"

 

Cả hai cha con đều lắc đầu.

 

Mục Kế Đông : "Vẫn dốc hết sức .

 

Nếu mười phần sức mà chỉ dùng tám, lỡ chẳng may sơ suất thì hại đồng đội hại chính ."

 

Mục Thanh cũng : "Con cũng thấy ba dốc hết sức bình sinh mới .

 

Vị trí hiện tại của ba cao thấp, chi bằng nỗ lực lên hẳn Sư đoàn trưởng, ít tiền tuyến, an cũng đảm bảo hơn."

 

Lâm Ngọc sững , ngẫm thấy con gái quá đúng!

 

Dù Mục Kế Đông cũng lập công danh, nhưng: "Sư đoàn trưởng khó lắm đấy!"

 

"Thì cứ thử xem ạ, việc là một chuyện, ba cũng đừng quên cái bằng cấp của đấy."

 

"Không quên , đợi mùa hè sang năm ba sẽ thi lấy bằng cấp ba."

 

Học cao vẫn cái lợi.

 

Trong các Đại đội trưởng của sư đoàn, tấm bằng cấp hai của coi là chữ nghĩa , nhắc đến cũng sẽ chỉ nhớ là một nông dân thiếu hiểu .

 

Gia đình ba cùng bàn bạc đại kế phát triển gia đình.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mang-cua-hoi-mon-ve-tn/chuong-251.html.]

 

Xong chuyện đó, Lâm Ngọc mới hỏi về kỳ nghỉ: "Khi nào thì ?"

 

"Chắc chờ năm sáu ngày nữa, họp xong đại hội biểu dương mới ."

 

Còn năm sáu ngày nữa, Lâm Ngọc bắt đầu lên kế hoạch: "Thời gian vẫn kịp, chỗ thịt khô cá khô ở nhà chắc chắn là phơi xong ."

 

"Ngày mai nghỉ chứ?"

 

Mục Kế Đông gật đầu: "Có chuyện gì ?"

 

"Ngày mai em ngoài một chuyến, Lão Trương Đại Nương giúp chúng hỏi thăm về chuyện đùi lợn muối.

 

bảo tìm bốn năm nhà , ngày mai sẽ dẫn chúng xem, nếu hợp lý thì mua luôn."

 

"Được chứ, cùng em."

 

Mục Thanh chớp mắt: "Con ạ?"

 

"Con thôi nhé, cứ ở học với Lưu Đại phu thêm mấy ngày ."

 

Mục Kế Đông con gái: "Con theo Lưu Đại phu học y ?"

 

"Vâng, khi nào rảnh Lưu Đại phu chỉ bảo con, coi như con chân chạy vặt cho ông , nhưng cũng học khối thứ." Ít nhất bây giờ cô bắt mạch đơn giản .

 

Mục Kế Đông vội : "Việc nhà cần con lo, cứ theo Lưu Đại phu mà học cho , tranh thủ đầy cái hũ kiến thức nửa vời của con ."

 

Y thuật là một kỹ năng thực dụng, lỡ chuyện gì kịp đưa bệnh viện, một chút khi còn cứu mạng .

 

Mục Kế Đông sớm nghĩ thông suốt, đầu óc con gái thông minh như , nên lãng phí, học cái gì thì cứ học.

 

Còn bản thì thôi, điều kiện chỉ thế, một việc là giỏi lắm .

 

Tóm , sự đồng ý của Mục Thanh và sự khuyến khích của cha , sáng sớm hôm , cô ba đưa đến bệnh viện.

 

Ba cô còn chơi chiêu đối nhân xử thế, tặng Lưu Đại phu sáu cái bánh bao thịt lớn, gọi là "học phí".

 

Gửi con gái ở bệnh viện xong, Mục Kế Đông và Lâm Ngọc đeo gùi cùng Lão Trương Đại Nương về quê.

 

Nói là về quê, nhưng thực chất là leo núi thì đúng hơn.

 

Bởi vì nơi định đến hôm nay là bản làng của nhà ngoại Mộc Thúy Hương – con dâu bà.

 

Leo dốc lội suối, mãi đến gần trưa mới tới bản.

 

Lão Trương Đại Nương là tháo vát, đ.á.n.h tiếng từ nên khi họ đến, trong nhà luôn đợi sẵn.

 

Lâm Ngọc là tiết kiệm nhưng keo kiệt, lúc cần tiêu tiền bà vẫn phóng khoáng.

 

 

 

 

Loading...