Mang Của Hồi Môn Về TN - Chương 227

Cập nhật lúc: 2026-01-20 14:50:02
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

"Xong ạ."

 

Chỉ một Mộ Thanh trả lời, còn Trương Khâm, Trần Tĩnh và Thẩm Viên đều lẳng lặng cúi gầm mặt xuống.

 

Hoắc Lão Gia T.ử trợn mắt: "Nhìn mấy đứa xem, lớn hơn Mộ Thanh mấy tuổi đầu, tuổi tác đều để ch.ó ăn hết ?"

 

Ba đứa ngoan ngoãn chịu mắng, mà mắng xong thì bài tập vẫn đủ thiếu một chữ, cuối cùng qua vòng kiểm tra của thầy Hoắc mới coi là xong chuyện.

 

Bài nào , thầy Hoắc sẽ giảng giải cặn kẽ, đó thêm một đề tương tự cho .

 

Nếu vẫn , thì cái khí ngột ngạt đó chỉ ba đứa "học tra" mới thấu hiểu .

 

Trương Khâm phục, rõ ràng từ nhỏ tới lớn đều học giỏi, đến đây biến thành học sinh kém thế ?

 

Còn Trần Tĩnh và Thẩm Viên, hai cô bé đề Toán cho tức phát , lúc ai nấy đều thấy giáo viên ở trường dịu dàng bao nhiêu.

 

Tan học về nhà mách bố là thầy Hoắc hung dữ lắm, chẳng những thông cảm mà nhà ai nấy đều tấm tắc khen thầy Hoắc trách nhiệm, hôm gửi thêm đồ ăn đồ dùng sang cảm ơn.

 

Cuối tuần đến , họ học bù.

 

Mộ Thanh dành cả ngày gì cả, chỉ ườn ghế trò chuyện cùng .

 

"Sắp đến tiết Thu Phân , Thu Phân hai ngày là đến Tết Trung Thu, bố con về ."

 

Mộ Thanh đang khâu áo bông: "Lần bố lâu, tính cũng gần hai mươi ngày về."

 

Lâm Ngọc chút lo lắng: "Hay là chúng sang hỏi thăm Uông Lộ A Di xem ?"

 

Mộ Thanh do dự: "Chúng cứ thường xuyên sang hỏi thăm chuyện của bố thì tiện lắm, khác cho cả bố lẫn nhà cô Uông."

 

"Cũng đúng, chúng đợi thêm chút nữa ."

 

Lúc , Mộ Kế Đông đang cùng đồng đội lăn lộn ở vùng biên giới hơn nửa tháng.

 

Nhờ t.h.u.ố.c giải độc mới chế chỗ dựa, cộng thêm v.ũ k.h.í lợi hại là cung tên, chỉ cần phát hiện kẻ địch ý định vượt biên giới thả độc, cần nhiều, đoàn diệt là ông cho đoàn diệt luôn, diệt hết cũng đ.á.n.h cho tàn phế.

 

Họ hoạt động theo đơn vị đại đội.

 

Nửa tháng , khi đang tuần tra thì gặp Tôn đoàn trưởng dẫn cùng, lúc đó họ tiêu diệt hai tốp địch .

 

Để tối đa hóa ưu thế, Tôn đoàn trưởng dẫn theo một đại đội gia nhập cùng họ.

 

Hai đại đội phối hợp hành động, hiệu quả càng tăng cao.

 

Thời gian , họ tuần tra dọc theo đường biên giới, quét sạch một lượt.

 

Những kẻ may mắn thoát c.h.ế.t chạy về báo tin, cũng từ đó mà danh tiếng của Mộ Kế Đông vang xa.

 

Thế là, phía bên biên giới đều truyền tai rằng một gã cao kều chuyên núp trong bóng tối b.ắ.n tên khó nhằn, hễ gặp lo mà chạy cho nhanh.

 

Hôm nay tiêu diệt thêm một tiểu đội nữa.

 

Đại đội phó Chu Kiệt dẫn đem ba cái hòm đựng rắn độc xếp chồng lên , châm lửa đốt sạch.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mang-cua-hoi-mon-ve-tn/chuong-227.html.]

 

Mộ Kế Đông đeo cung tên từ cây tụt xuống, Tôn Thừa Ân vỗ vai ông: "Vất vả ."

 

"Cũng tạm." Mộ Kế Đông quệt mồ hôi: "Hơn nửa tháng qua, chúng ít nhất cũng đốt cả ngàn con rắn độc nhỉ, bọn chúng lấy mà lắm thế ?"

 

"Ai mà , nhiều rắn thế chắc tự nuôi .

 

Vào rừng bắt rắn mà lượng lớn thế cũng tốn ít nhân lực đấy."

 

Chu Kiệt tới: "Đoàn trưởng, đại đội trưởng, chúng sắp hết tuyến .

 

Chiều nay tuần tra hướng Tây Nam một lượt nữa là thể xuống núi."

 

"Ừ, bảo em đừng chủ quan, ngày cuối cùng cũng xốc tinh thần."

 

"Đoàn trưởng yên tâm, chúng ạ."

 

Chu Kiệt dứt lời thì một chiến sĩ trẻ đột nhiên kêu thét lên, những xung quanh vội vàng chạy .

 

"Có chuyện gì thế?"

 

"Kiến Huyết Phong Hầu!"

 

"Tiểu Trương rắn Kiến Huyết Phong Hầu c.ắ.n !"

 

"Con rắn đột nhiên từ trong hòm lao ."

 

Mọi hoảng loạn dạt : "Rắn ?"

 

"Chạy mất ."

 

Tôn Thừa Ân cuống cuồng giậm chân: "Đứng đờ đấy gì, mau cho uống t.h.u.ố.c giải!"

 

, uống ngay đây."

 

Nhìn môi chiến sĩ trẻ tím tái ngay tức khắc, cánh tay c.ắ.n xuất hiện những vết đen mờ ám, sắc mặt Mộ Kế Đông nghiêm : "Một viên đủ, cho uống hai viên."

 

"Nước, mau lấy nước đây."

 

"Nước đây ạ."

 

Tiểu Trương nuốt chửng hai viên t.h.u.ố.c giải cùng với nước.

 

Thuốc hiệu quả nhưng lớn, phản ứng đầu tiên của là e rằng khó lòng qua khỏi.

 

Mấy bạn với Tiểu Trương mặt gạt nước mắt.

 

Tiểu Trương nhe răng : "Mọi đừng , chẳng qua là c.h.ế.t thôi mà, lính sớm chuẩn cho ngày ."

 

Tôn Thừa Ân đỏ hoe mắt: "Đừng sợ, vị trí hiện tại của chúng gần chân núi, tranh thủ thời gian đưa về, còn cứu ."

 

 

 

Hồng trần cuồn cuộn
Sóng gió bủa vây
Tâm như chỉ thủy
Tự tại chốn này.

 

Loading...