Mang Của Hồi Môn Về TN - Chương 182

Cập nhật lúc: 2026-01-20 01:11:37
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Cô theo bản năng xếp và Trương Khâm thành hai loại khác , thái độ của cô với Trương Khâm tùy ý, nhưng với Hoắc Dung Thời thì luôn cảnh giác và để tâm, từ tận đáy lòng cô cảm thấy phức tạp khó lường, thể mang rắc rối cho .

 

Sự để tâm khiến cô đặc biệt chú ý đến hơn một chút.

 

Nhắm thẳng bia, tĩnh khí ngưng thần, một mũi tên lao , trúng ngay tâm đỏ, vẫn là đẳng cấp vốn của cô.

 

Sau khi xem cô b.ắ.n hết mười mũi tên, Hoắc Dung Thời lên tiếng: “Tỷ lệ trúng đích cao, nhưng lực đạo còn thiếu sót lắm, cô nên ngoài chạy bộ nhiều hơn để rèn luyện thể.”

 

Mục Thanh buông cung tên xuống, rèn luyện gì chứ, cái đồ lười như cô chẳng động đậy .

 

Vốn dĩ cô định học võ công, Dung Gia Gia đến dạy cô b.ắ.n cung, ý định học võ cũng theo đó mà tiêu tan.

 

Nhận Mục Thanh là kiểu khuyên bảo, Hoắc Dung Thời cũng nhắc nữa.

 

“Tiền cược ?” Trương Khâm hớn hở chạy .

 

Hoắc Dung Thời tháo ống tên buộc cổ tay đưa cho Mục Thanh.

 

Mục Thanh rút một mũi tên nghiên cứu, thiết kế của ống tên cũng tương tự như cái cô bằng gỗ, chỉ là nguyên liệu bằng sắt, lò xo bên trong cũng hơn của cô nhiều, lực đàn hồi mạnh.

 

Thấy cô chơi, Hoắc Dung Thời buộc ống tên lên cánh tay cho cô.

 

“Cánh tay cô nhất định giữ vững, nếu sẽ b.ắ.n chuẩn .”

 

Tay Mục Thanh vững, nhưng đầu b.ắ.n trúng.

 

Trương Khâm như gà chọc tiết: “Mục Thanh, cũng ngày hôm nay cơ .”

 

Hồng trần cuồn cuộn
Sóng gió bủa vây
Tâm như chỉ thủy
Tự tại chốn này.

Mục Thanh lườm một cái, thứ hai tìm chút cảm giác, trượt bia, thứ ba, thứ tư, hơn , đến khi mũi tên cuối cùng dùng hết, cô thể đảm bảo trúng ngay hồng tâm.

 

Trần Tĩnh và Thẩm Viên vội vàng vỗ tay, thực sự là quá lợi hại.

 

chơi nữa.” Mục Thanh trả ống tên cho Hoắc Dung Thời.

 

Mục Thanh nghỉ, đến lượt Thẩm Viên và Trần Tĩnh lên, hai cô bé còn gà mờ hơn cả Trương Khâm, ba "con gà" cầm cung tên mổ , đ.á.n.h cược xem ai b.ắ.n chuẩn nhất, chơi đến là vui vẻ.

 

Vào phòng khách rót chén nước uống, uống xong , Mục Thanh ở cửa thư phòng, tay vân vê một quân cờ, gọi Trương Khâm mấy tiếng mà thèm thưa.

 

“Đánh cờ ?

 

tiếp ?”

 

“Cậu ?”

 

Hoắc Dung Thời tới: “Cờ vây cờ tướng?”

 

“Cờ vây.”

 

“Tới .”

 

“Cậu đợi chút.”

 

Mục Thanh chạy sân , một tay bế Chiêu Tài, một tay bế Tiến Bảo .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mang-cua-hoi-mon-ve-tn/chuong-182.html.]

Trần Tĩnh hét lên: “Á á á, nhà mèo con từ bao giờ thế?”

 

Mục Thanh đắc ý: “Đẹp , sáng nay đích chọn đấy.”

 

“Đẹp quá, ngoan thật đấy.”

 

Thẩm Viên xoa đầu ch.ó một cái: “Sờ thích thật, lông mềm mượt quá.”

 

Mục Thanh giới thiệu cho các bạn: “Chó con tên Chiêu Tài, mèo con tên Tiến Bảo.”

 

Trương Khâm ngưỡng mộ cô nuôi cả hai con, ghen tị : “Mục Thanh, đúng là đồ mê tiền!”

 

Mục Thanh bật : “ thích thế đấy, nào?”

 

“Chó con chia cho các chơi, còn mèo con để ôm.” Mục Thanh đưa Chiêu Tài cho Thẩm Viên, Thẩm Viên vội vàng đón lấy.

 

Mục Thanh ôm Tiến Bảo phòng, xếp bằng, đặt Tiến Bảo lên đùi.

 

“Đến đây, một ván nào.”

 

Hoắc Dung Thời tựa ghế, khóe môi nhếch lên: “Cô .”

 

“Vậy khách sáo nhé.”

 

Thẩm Viên và Trần Tĩnh đùa giỡn với Chiêu Tài, Trương Khâm chơi b.ắ.n cung một cũng chán, chạy thư phòng xem hai bọn họ đ.á.n.h cờ.

 

Cậu vốn định xem náo nhiệt, đợi xem Hoắc Dung Thời bẽ mặt, ai ngờ đến giữa ván, hai vẻ ngang tài ngang sức.

 

Động tác vuốt mèo của Mục Thanh chậm , cách giữa các hạ quân của cô ngày càng thưa, thời gian suy nghĩ ngày càng dài, vẻ mặt cũng ngày càng nghiêm túc.

 

Đến quân cuối cùng, Trương Khâm đợi nổi mà đếm quân cờ, suýt nữa rớt cả cằm: “Mục Thanh thua một quân?”

 

Mục Thanh bực lườm : “Biết đếm đấy, rõ ràng là nửa quân thôi.”

 

“Nửa quân một quân thì gì khác , dù cũng thua .”

 

Mục Thanh nghiến răng nghiến lợi, khác chứ?!

 

“Ván nữa!”

 

Mục Thanh dám khinh địch, mèo cũng chẳng thèm vuốt nữa, dồn bộ tâm trí bàn cờ.

 

Ván thứ hai vẫn là cuộc giao tranh quyết liệt, Mục Thanh thắng hai quân, tâm trạng cô lập tức trở nên vui vẻ.

 

Trương Khâm xem vẫn : “Ván nữa , ván nữa .”

 

“Không đ.á.n.h nữa, mệt .”

 

Trương Khâm vẻ mặt tin: “Cậu đ.á.n.h cờ với cả buổi chiều còn thấy mệt, mới hai ván mệt cái gì, lừa ma .”

 

“Thế mà giống ?

 

Đánh với thì chẳng cần dùng não cũng thắng, tự thời gian , đ.á.n.h với một ván mất bao lâu?”

 

 

 

Loading...