Mang Cả Nhà Vượt Nạn Đói - Chương 168: Những chuyện xưa cũ.

Cập nhật lúc: 2026-02-16 12:02:51
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hắn gì đây?

"Sao thế? Vẫn nghĩ thông ?" Lạc Thanh Hàn tiếp: "Ta là tâm lý, thế , cho ngươi một canh giờ để suy nghĩ kỹ!"

"Tuy nhiên, nếu nhận thứ thì cái c.h.ế.t đối với ngươi sẽ còn khó khăn hơn cả việc phi thăng đấy!"

Lạc Thanh Hàn chậm rãi dậy, về phía tiểu trúc lâu xa.

Loại đương nhiên chỉ vứt đất, tư cách bước tiểu trúc lâu.

Tiếng bước chân xa dần, Thiệu Thanh vật xuống đất, trời xanh mây trắng, thở hổn hển.

Đau, quá đau!

Ra tay thật độc ác!

Không , tuyệt đối thể chờ c.h.ế.t, trốn thoát khỏi đây!

Cái gì mà một vùng trời riêng biệt, hai kẻ mới thăng cấp Hợp Thể kỳ bảo vật như thế !

Hắn tin!

Hắn nhất định trốn ngoài!

Càng nghĩ càng thấy nôn nóng, Thiệu Thanh điều động linh lực trong Nguyên Anh để tê liệt cơn đau.

Đợi đến khi còn đau nữa, Thiệu Thanh bò dậy, quanh một vòng bay về phía ngọn núi gần nhất.

Hắn tin là bay ngoài !

Khi bay lên cao, vượt qua đỉnh núi, đập mắt là trời xanh mây trắng cỏ cây hoa lá khác, mà là một vùng sương mù trắng xóa.

Vùng sương mù đó chỉ thôi thấy sợ hãi, cảm giác nếu bước thì sẽ tan xương nát thịt.

Thiệu Thanh dừng đỉnh núi, do dự.

sẽ nghiêm hình bức cung, cũng sẽ c.h.ế.t...

"Nơi trắng xóa đó là hư , chỉ tan xương nát thịt mà linh hồn cũng xé nát thành muôn mảnh, chịu đựng nỗi đau thấu trời xanh."

Một giọng non nớt vang lên, Thiệu Thanh vội vàng đầu , thấy một bé trai năm sáu tuổi đang lơ lửng cách xa.

Nhìn kỹ thì thấy giữa lông mày của nó bóng dáng của Tần Nguyệt và Lạc Thanh Hàn.

Đây là... con của hai bọn họ!

Chắc chắn là !

Gà Mái Leo Núi

Nếu bắt nó, chẳng thể thoát ngoài ?

Ánh mắt lóe lên, Thiệu Thanh tức khắc lao về phía Lăng Lăng.

Lăng Lăng khẽ nhíu mày: "Ngươi gì?"

"Ngươi yên tâm, sẽ g.i.ế.c ngươi , chỉ cần..."

Hắn kịp hết câu thì đứa bé cầm trong tay tan biến như làn sương, tụ thành hình ở cách đó xa.

Tuy nhiên, gương mặt xinh của nó giờ đây đầy vẻ giận dữ: "Dám tay với tiểu gia, ngươi chán sống !"

Lăng Lăng phất tay một cái, Thiệu Thanh tức khắc cảnh giác.

Thế nhưng đừng đến linh lực, ngay cả thứ xung quanh cũng chẳng đổi!

Tức thì bật : "Hóa chỉ là một cái vỏ rỗng chỉ khoác, ha ha ha!"

Hắn xòe năm ngón tay định bắt lấy Lăng Lăng, nhưng đột nhiên phát hiện linh khí xung quanh hút cạn.

Không chỉ , khí cũng trở nên nặng nề.

Càng lúc càng nặng, thể chống đỡ nổi cơ thể , nhanh ch.óng rơi thẳng xuống .

Không khí lúc tựa như một ngọn đại sơn đè c.h.ặ.t lên .

Nếu gì bất ngờ, chỉ cần rơi xuống đất, chắc chắn sẽ đè c.h.ế.t tươi!

Hắn lẽ sẽ trở thành vị đại năng Nguyên Anh đầu tiên đè c.h.ế.t!

Mà đối phương chỉ là một đứa trẻ!

"Lăng Lăng, còn ích, để c.h.ế.t!"

Một giọng lạnh lùng truyền đến, Lăng Lăng thu tay .

"Coi như ngươi vận khí , còn dám lôi thôi, còn dám chạy, sẽ cho ngươi tay!"

Lăng Lăng hừ nhẹ một tiếng biến mất tại chỗ.

Nó vốn là linh của mảnh tiểu thiên địa , chỗ nào cũng nó, chỗ nào cũng thể là nó.

Và trong mảnh trời đất , nó chính là vị thần chủ tể thứ.

Vì Cha nó còn ích, nên thể để c.h.ế.t trong hư bên ngoài.

Một canh giờ đối với Lạc Thanh Hàn mà , chẳng qua là lật vài trang sách là trôi qua.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mang-ca-nha-vuot-nan-doi/chuong-168-nhung-chuyen-xua-cu.html.]

đối với Thiệu Thanh, đó quả thực là sống một giây dài tựa nghìn thu.

Hắn đắn đo lâu, luôn cảm thấy dù cũng c.h.ế.t, thà rằng gì cả.

nghĩ, giữa việc c.h.ế.t một cách thống khoái và việc t.r.a t.ấ.n ngàn vạn mới c.h.ế.t, vẫn chọn cách .

Thiệu gia và những kẻ đoạn tuyệt với , nếu cũng chẳng cái nghề g.i.ế.c kiếm tiền , thì cứ thôi.

Thế nhưng...

Nghĩ quá nhiều khiến đầu óc Thiệu Thanh sắp nổ tung.

Trong cơn tuyệt vọng, chỉ còn cách tự tay đ.á.n.h ngất chính .

Như , thể nghỉ ngơi ngắn ngủi một chút!

Tuy nhiên, nghỉ ngơi thế nào thì cũng đến lúc tỉnh .

Chẳng , Lạc Thanh Hàn giẫm lên vết thương của , giẫm cho tỉnh cả .

"Xem nghĩ thông suốt , còn ngủ ngon như !"

"Ta..."

Thiệu Thanh thở dài một tiếng, thêm lời nào nữa.

Lạc Thanh Hàn mỉm , giơ tay lấy một con d.a.o mỏng như cánh ve, khẽ khàng múa may một chút, : "Ngươi từng qua về lăng trì ?

Chính là đem thịt , xẻ xuống từng miếng từng miếng một, giống như thái thịt vịt , miếng nào miếng nấy đều tăm tắp.

Hơn nữa, còn để cho chịu hình c.h.ế.t. Thật khéo, kỹ năng , đấy!"

Lưỡi d.a.o áp sát mặt, cảm giác lạnh lẽo khiến Thiệu Thanh kìm mà rùng một cái.

Ngay lập tức, gò má xuất hiện một luồng đau nhói.

"Chậc chậc chậc, xem, rạch rách mặt mà cũng nhỏ một giọt m.á.u, quả nhiên là d.a.o dùng để lăng trì, đúng là đồ !"

Trong lòng Thiệu Thanh đ.á.n.h trống liên hồi, dáng vẻ tà mị của Lạc Thanh Hàn, thối lui.

"Ta... Ta ..."

Lạc Thanh Hàn thu d.a.o , kéo một chiếc ghế ở phía tới xuống.

Thật là chẳng chịu nổi dọa dẫm, mới thế đầu hàng , chẳng gì thú vị!

Ta còn ít chiêu thử qua !

"Nói , ngươi tin tức gì!"

Thiệu Thanh nuốt nước miếng, nhắm mắt , "Thật , Cha của Tần Nguyệt là Tần Lĩnh Thiên mấy đại gia tộc ở Thanh Thành hãm hại."

Ánh mắt Lạc Thanh Hàn trầm xuống, "C.h.ế.t ?"

"Năm đó c.h.ế.t, trốn thoát !"

"Tiếp tục!"

"Năm đó cũng chỉ mới bốn năm tuổi, nhớ nhiều, nhưng Cha kể với , nguồn cơn sự việc là vì một bộ công pháp..."

Công pháp cực , nhưng xem xong liền tiêu biến, cuối cùng bằng hữu trở mặt thành thù, c.h.é.m g.i.ế.c lẫn , tất cả những chuyện đó đều từ miệng Thiệu Thanh .

Cuối cùng, qua ngòi b.út của Lạc Thanh Hàn, tin tức truyền đến tay Tần Nguyệt.

Trong phòng tu luyện, Tần Nguyệt nắm c.h.ặ.t bức thư dày cộp trong tay.

Có thể , đó đầy những nguyên nhân hậu quả năm xưa.

Có thể khẳng định rằng, Tần Lĩnh Thiên năm đó đích thị trốn thoát, tuy trọng thương nhưng chắc hẳn vẫn còn sống.

Thế nhưng, nếu ông còn sống, tại về?

Nếu ông về, nương sẽ ép rời khỏi Tần gia, cũng sẽ truy sát!

"Tại ?"

Tần Nguyệt vỗ mạnh xuống bàn , đôi lông mày nhíu c.h.ặ.t thành hình chữ "Xuyên".

Lúc nàng hận thể chui tọt tiểu thiên địa, hỏi cho lẽ Thiệu Thanh xem rốt cuộc dối .

nàng thể, nàng chỉ thể thư, bảo Lạc Thanh Hàn giữ mạng sống cho , bản nàng sẽ tìm cơ hội gặp !

Sau khi thư xong, Tần Nguyệt đem cả bức thư Lạc Thanh Hàn gửi trong tiểu thiên địa.

"Phù... phù!"

Hít sâu vài , Tần Nguyệt đè nén cơn giận trong lòng, tiếp tục trị thương.

Bất kể Tần Lĩnh Thiên hiện tại còn sống , ông xứng Cha của nàng nữa !

Mọi chuyện đều thể vãn hồi.

Tần gia, những kẻ từng ức h.i.ế.p nương, tuyệt đối sẽ buông tha!

Thời gian từng chút trôi qua, sáng sớm ngày hôm , Tần Nguyệt khỏi phòng tu luyện, canh giữ ngoại môn liền : "Thiếu chủ, Gia chủ bảo khi ngoài thì đến chủ viện một chuyến, việc quan trọng cần bàn bạc với ."

 

Loading...