Mang Cả Nhà Vượt Nạn Đói - Chương 157: Tính kế Tần tam gia.

Cập nhật lúc: 2026-02-16 12:02:30
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Thiếu chủ, gia chủ đang tiếp khách, cho phép bất cứ ai trong!”

“Ồ, khách khứa phương nào, quen ?”

“Không , nọ bọc trong hắc bào, nhận !”

“Hóa , thế thì lát nữa ngươi giúp thông báo một tiếng, là tam thúc nhận một nhiệm vụ, đến Vũ Thành lấy đồ .”

“Rõ!”

Tần Nguyệt ném một viên linh thạch cho : “Đừng quên đấy, lát nữa mua cái gì ngon mà ăn, ngươi gầy gò thế , chẳng giống của chủ viện chút nào!”

“Đa tạ thiếu chủ!”

Tần Nguyệt phất tay, xoay về phía Luyện Đan Đường.

Giờ nào việc nấy thôi!

Lại Tần tam gia khi khỏi thành liền nhanh ch.óng bay về phía Vũ Thành lân cận.

Đến Vũ Thành, Tần tam gia thành, thẳng tới phân hiệu của Tần gia.

Mọi chuyện đều thuận lợi, khi nhận túi trữ vật, Tần tam gia tự nhiên kiểm hàng.

Tuy nhiên, khi mở túi trữ vật , những thứ bên trong khiến mắt lão đỏ rực vì kích động.

Thứ bên trong là một lô Hỏa thạch dùng để tu luyện cho hỏa linh căn, chính là thứ Tần nhị gia đang cần.

Tần tam gia một vòng, lòng chua xót phong ấn túi trữ vật .

Thứ lão cần bấy lâu nay vẫn thu thập đủ, mà thứ nhị ca cần nhanh ch.óng gom đủ thế .

Tần Nguyệt coi lão ?

Hay là, nhị ca và nàng giao dịch gì đó?

Chẳng lẽ...

Nghĩ đến viên Tấn Thăng Đan , trong lòng lão thấy thoải mái chút nào.

Càng nghĩ lão càng thấy gì đó .

Chỗ nhị ca ít thứ thể thúc đẩy Tần Nguyệt độ kiếp, tại cứ nhắm viên Tấn Thăng Đan của lão?

Quả nhiên, ruột thịt cũng tính toán rạch ròi, lão nhị ca hố !

“Tam gia, vấn đề gì ?”

“Không vấn đề gì.”

“Không vấn đề gì thì ký biên nhận !”

“Được!”

Tần tam gia nhanh ch.óng ký xong biên nhận rời khỏi phân điếm Tần gia, chú ý đến ý trong mắt vị chưởng quầy.

Càng Tần tam gia càng thấy khó chịu trong lòng, vặn trông thấy phía xa một đám đông vây quanh tầng tầng lớp lớp, lão suy nghĩ một chút ghé gần.

“Đi ngang qua đừng bỏ lỡ, những thứ đều là đào từ đất lên, ai trả giá cao thì !”

“Mấy thứ rỉ sét hết , đáng tiền chỗ nào chứ?”

, khúc gỗ héo khô cả mà cũng mang bán, đúng là thiếu tiền đến phát điên ?”

“Các mua thì mua, mua thì cút!”

“Tên tiểu thương nhà ngươi...”

Tiếng cãi vã ngớt, Tần tam gia chen lên phía , thấy một khúc gỗ khô trải tấm vải rách.

Lão là mộc hệ linh căn, khoảnh khắc thấy khúc gỗ , tim lão đập mạnh liên hồi.

Lão nhất định mua khúc gỗ !

Nhất định !

Sợ khác nhận giá trị của nó, Tần tam gia lập tức lên tiếng hỏi: “Khúc gỗ rách ngươi định bán bao nhiêu linh thạch?”

Tên tiểu thương Tần tam gia, mở miệng : “Không nhiều ít, một triệu hạ phẩm linh thạch.”

Lời thốt , tiếng hít khí lạnh vang lên ngớt.

“Một triệu hạ phẩm linh thạch, ngươi thật dám hét giá đấy!”

, đúng , kẻ bỏ một triệu hạ phẩm linh thạch để mua một cái que như thế thì đúng là đồ ngốc!”

“Ha ha ha, thật dám nha, một triệu hạ phẩm linh thạch, ngươi đám xem, ai lấy ?”

“Ha ha ha, náo nhiệt thật nha!”

Mọi nhạo thôi, Tần tam gia nghiến răng.

Một triệu hạ phẩm linh thạch đúng là lão sẵn, lão chỉ mang theo hai ba vạn.

lão Hỏa thạch, lô Hỏa thạch trị giá một triệu.

Thế nhưng, đây là nhiệm vụ của lão, hơn nữa còn là thứ nhị ca cần để đột phá cảnh giới!

Không thể dùng!

mà, khúc gỗ tuyệt đối là bảo vật, thể gặp mà thể cầu!

Bỏ lỡ sẽ bao giờ nữa!

Phải bây giờ?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mang-ca-nha-vuot-nan-doi/chuong-157-tinh-ke-tan-tam-gia.html.]

“Có thể bớt chút ?”

“Không , một phân cũng bớt, mua nổi thì đừng mua!”

Tên tiểu thương mang bộ dạng ngươi thích mua thì mua, mua thì thôi.

Tần tam gia chau mày, đang nghĩ xem nên dùng Hỏa thạch để đổi, phân điếm để mượn?

Phân điếm chắc chắn nhiều linh thạch như , nhưng cho lão mượn thì chừng!

Lão đây?

Hay là mượn !

Vì cơ duyên của mà đổi mất tài nguyên của nhị ca thì lắm!

Vạn nhất nhị ca nổi giận, tính ?

Tần tam gia lùi hai bước, còn kịp chen khỏi đám đông thì hỏi giá.

“Cái que gỗ của ngươi thực sự đòi một triệu hạ phẩm linh thạch ?”

!”

“Tương đương với một vạn thượng phẩm linh thạch , nhiều linh thạch như , thể dùng thứ khác để đổi ?”

“Đổi đồ cũng , nhưng giá trị tương xứng, nếu thì đổi!”

Nghe thấy cuộc đối thoại , Tần tam gia cuống quýt.

Lão vội vàng xông trở , móc túi trữ vật đựng Hỏa thạch ném qua: “Ta đổi!”

Bị hớt tay , vui : “Ngươi cái gì ? Rõ ràng là ngươi cần nữa mới hỏi giá mà!”

đấy, ngươi đến đến hả?”

“Câm miệng, đổi !”

Tần tam gia về phía tên tiểu thương, cầm túi trữ vật lên mở xem qua, tặc lưỡi: “Thứ của ngươi cần linh căn đặc thù mới tác dụng, thế , thêm năm ngàn hạ phẩm linh thạch nữa, sẽ đổi cho ngươi!”

Nhìn thấy bên cạnh đang nóng lòng thử, Tần tam gia lập tức lấy túi trữ vật của : “Được, năm ngàn thì năm ngàn!”

Sau khi trả năm ngàn hạ phẩm linh thạch, Tần tam gia cầm khúc gỗ .

Tức thì, cảm giác xao động trong lòng càng thêm mãnh liệt.

Lão nhanh ch.óng thu khúc gỗ , chen khỏi đám đông, vụt biến mất.

Bỏ nhiều tiền như , đương nhiên đề phòng cướp !

Về phần tên tiểu thương, khi thu Hỏa thạch , với : “Chỗ còn ai ? Nếu thì đây!”

“Chúng , bán !”

Có mấy chen tới, mắt rực lửa chằm chằm tên tiểu thương.

Khóe miệng tên tiểu thương nhếch lên: “Bán, ăn với ai cũng , tổng cộng ba vạn hạ phẩm linh thạch, đưa tiền đây!”

Hắn từ từ dậy, uy áp mạnh mẽ khiến sắc mặt những xung quanh trắng bệch.

là kẻ dám bán bảo bối ngay giữa đường thế tuyệt đối hạng tầm thường.

Uy áp , ít nhất cũng là Hợp Thể hậu kỳ!

Quá mạnh!

“Đừng ngây đó nữa, đưa tiền !”

Mấy đều ngây ngốc, vốn định nhân cơ hội kiếm một vớ, ai ngờ gặp thứ dữ.

Còn thể gì nữa?

Gom tiền thôi!

Ba vạn hạ phẩm linh thạch là nhỏ, mấy gom nửa ngày vẫn thiếu mười mấy viên.

Tên tiểu thương : “Sau đừng tùy tiện bắt chuyện, nếu sẽ gặp như , sẵn lòng cho các ngươi bậc thang để xuống . Những thứ thuộc về các ngươi .”

Thu linh thạch , tên tiểu thương luồn khỏi đám đông, biến mất đường phố nhộn nhịp.

Khi ngang qua phân điếm Tần gia, mỉm với vị chưởng quầy lầu hai, chưởng quầy cũng đáp . Ngay lập tức, nhún vai, về phía cuối đường.

Gà Mái Leo Núi

Nhận tiền của thì tự nhiên việc cho !

Chỉ là ngờ Tần gia một kẻ ngu ngốc như , lô Hỏa thạch trị giá một triệu mà đổi lấy một khúc gỗ phong ấn một luồng mộc hệ linh lực.

Thật là giàu quá !

Sau khi nọ biến mất, chưởng quầy lấy truyền tin phù, liên lạc với Tần Tô.

“Đại tổng quản, tam gia đến lấy lô Hỏa thạch của nhị gia, nên đưa cho lão ?”

“Đưa cho tam gia , là thiếu chủ bảo lão lấy đấy!”

“Được, hiểu, đại tổng quản, đưa cho lão ngay đây!”

“Được!”

Sau khi truyền tin phù tắt ngóm, khóe miệng Tần Tô nở một nụ .

Chiêu của thiếu chủ tuy quy củ nhưng đủ để chia rẽ hai .

Chẳng bao lâu nữa sẽ kịch để xem!

 

Loading...