Mang Cả Nhà Vượt Nạn Đói - Chương 150: Tiên phát chế nhân.

Cập nhật lúc: 2026-02-16 12:02:23
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trong chủ viện, Tần gia chủ và Tần Nhị gia đang ở đại sảnh uống , Tần gia chủ gì, chỉ tán gẫu chuyện phiếm.

Còn trong lòng Tần Nhị gia thì thấp thỏm yên.

Nếu Cha lão mắng , thì chuyện coi như qua .

Cái kiểu rằng thế mới là đáng sợ nhất.

"Lão nhị, còn gọi cả Nguyệt nhi qua đây, con điều gì ?"

Nghe thấy lời , bàn tay đang cầm chén của Tần Nhị gia khựng .

"Ý của Cha là gì? Muốn con buông quyền?"

"Chuyện quyền lực quản, hỏi con về việc Nguyệt nhi trở thành Thiếu chủ Tần gia!"

"Nếu hỏi chuyện , con phản đối. Nó trở về đầy một năm, là nuôi ! Đừng để đến lúc nuôi hổ thành họa!"

Nghe lời , Tần gia chủ hừ nhẹ một tiếng, kịp mở miệng, một giọng trong trẻo từ ngoài viện truyền .

"Nhị thúc sai , huyết nồng hơn nước, việc lớn lên ở trong nhà ở bên ngoài, bất kỳ liên quan nào cả."

Dứt lời, Tần Nguyệt và Lạc Thanh Hàn dắt tay tới, thể thấy rõ vẻ vui mặt nàng.

"Tất nhiên, nếu Nhị thúc tin, cũng thể lập huyết thệ. Nếu tổn hại đến lợi ích của Tần gia, hãy để đời của thể tu thành chính quả!"

đại thù báo , việc thể độ kiếp phi thăng còn quan trọng nữa.

Tu luyện tới Đại Thừa kỳ cũng tới mấy ngàn năm thời gian, đủ để cùng Thanh Hàn nắm tay đến già .

Biết chừng, thời gian lâu như , hai chia cách cũng chừng.

Cho nên, phi thăng, thật sự quan trọng!

Huống hồ, những điều còn một tiền đề, đó là tổn hại lợi ích Tần gia.

Đợi giải quyết xong lão nhân , dốc sức phát triển Tần gia, thì chẳng gì vi phạm huyết thệ cả, chẳng ?

Phải rằng, câu hài lòng Tần gia chủ, nhưng lão vẫn sa sầm mặt mắng: "Nguyệt nhi bậy, tu sĩ đời nỗ lực một nửa là vì tu thành chính quả, nếu thì liều mạng tranh quyền đoạt lợi gì? Nằm cho xong!"

Đôi mắt Tần Nguyệt lóe lên, mở miệng : "Người đúng, nhưng nếu Nhị thúc tin, cũng chẳng cả!"

Tần Nhị gia đẩy thế bí.

Nếu lão thật sự tin, ép Tần Nguyệt lập huyết thệ, Cha lão tuyệt đối sẽ trừng phạt nặng lão!

bảo là tin, thì mấy khả năng!

Tần Nguyệt qua thấy hạng chịu thiệt!

Biết nàng mang phu quân tới Tần gia chính là một âm mưu!

hiện tại, lão chỉ thể khuấy đục nước mà thôi.

"Ta tin, chỉ là cảm thấy hiểu về ngươi còn quá ít!"

"Vậy tức là tin . Tiện thể Gia chủ ở đây, xin Nhị thúc một thứ, mong Nhị thúc đừng keo kiệt."

Ánh mắt Tần Nhị gia trầm xuống: "Thứ gì?"

"Ta tiếp quản những việc bên phía Tần Tô quản sự, mong Nhị thúc đừng từ chối, dù cũng trở mặt với chẳng ?"

Lời thốt , Tần Nhị gia nổi trận lôi đình, chỉ tay Tần Nguyệt : "Quả nhiên là ngươi ở lưng ly gián, Cha, thấy đấy!"

Tần gia chủ biểu hiện gì.

Tần Nguyệt chớp chớp mắt, nhẹ giọng : "Nhị thúc đừng vu khống , là chính quản lý cấp xong, cái nồi gánh!"

"Ngươi... Cha, một câu chứ!"

"Ngồi xuống , Nguyệt nhi, Thanh Hàn, hai con cũng xuống!"

"Vâng!"

Tần Nhị gia hậm hực xuống, trừng mắt Tần Nguyệt đầy dữ tợn.

Chặn đường tài lộc của khác chẳng khác nào đoạt mạng .

Tần Nguyệt đây là mạng lão mà!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mang-ca-nha-vuot-nan-doi/chuong-150-tien-phat-che-nhan.html.]

Lão mà đưa cho nàng thì đúng là kẻ ngốc!

"Nguyệt nhi, con tối nay gọi các con tới là vì chuyện gì ?"

Tần Nguyệt suy nghĩ một lát đáp: "Đại khái là vì chuyện Tần Tô quản sự giao thủ với Nhị gia đúng ạ?"

Tần gia chủ gật đầu, mở miệng : "Đây là một trong đó, nếu con nhắc tới, về chuyện !"

"Được, !"

"Nghe khi Tần Tô động thủ với lão nhị, gặp con đúng ?"

Tần Nguyệt "ừm" một tiếng: "Ta đúng là gặp , còn tặng một bánh . Tất nhiên, đây là nhiệm vụ Gia chủ giao cho , gặp những khác trong phủ, gì là đúng ?"

"Đích thực là đều thể gặp!"

"Vậy và Tần Tô quản sự trò chuyện vui vẻ cũng là lẽ thường, dù ai cũng thích áp bức, Nhị thúc thấy đúng !"

"Ngươi... Ta áp bức khi nào?"

Tần Nguyệt đưa cho lão một ánh mắt thâm thúy, về phía Tần gia chủ tiếp tục : "Gia chủ tại vị lâu năm chắc hẳn đạo trị thể lúc nào cũng áp bức, còn cho chút ngon ngọt nữa. Người sở dĩ con tiếp quản quyền lực trong tay Nhị thúc, cũng là vì nghĩ Nhị thúc là một lãnh đạo đúng ạ!"

"Cha! Là , hóa con như !"

Bị gậy ông đập lưng ông, Tần gia chủ vui về phía Tần Nguyệt: "Có những lời nên , những lời nên , nếu con hiểu điều , thì vị trí Thiếu chủ Tần gia cũng đến lượt con !"

Người tưởng hiếm lạ chắc?

Thở dài một tiếng, Tần Nguyệt chậm rãi dậy, nâng tay cúi hành lễ với Tần Nhị gia.

"Nhị thúc tại thượng, là lỡ lời !"

"Ngươi lỡ lời, ngươi là thật lòng đấy chứ. Cha, con còn việc, một bước!"

Tần Nhị gia tức đến mức chẳng buồn sắc mặt Tần gia chủ.

Lão tới để cáo trạng, nhưng giờ bảo lão rằng Cha lão đang tính kế lão!

Đây chẳng là đùa giỡn lão !

Cứ thế mãi, lão thật sự sẽ mặc kệ hết!

Lạc Thanh Hàn dậy, đỡ lấy Tần Nguyệt. Tần Nguyệt chậm rãi thẳng , về phía Tần gia chủ: "Gia chủ giờ hài lòng ?"

"Con ý gì?"

Tần Nguyệt chớp mắt: "Chẳng lẽ Gia chủ gọi con tới, con để Nhị gia rõ vấn đề của lão ?"

"Con... Thôi bỏ , xuống chuyện."

Lão cực kỳ thích ngước đầu khác, luôn cảm thấy thấp kém hơn một bậc!

"Được!"

Đợi Tần Nguyệt và Lạc Thanh Hàn xuống, Tần gia chủ cau mày: "Ta gọi con tới là con và lão nhị giảng hòa, chứ náo thành bộ dạng vui như thế ."

"Là của con, lát nữa con sẽ tìm Nhị thúc giải thích rõ ràng!"

Nghe lời , Tần gia chủ vội vàng xua tay : "Thôi bỏ ! Con đừng chuyện tệ thêm nữa. Nhớ kỹ, Thiếu chủ Tần gia, tâm trí rộng mở, cân nhắc hết những yếu tố bất , chứ giống như , châm chọc đối đầu, tranh giành hơn thua lời !"

"Gia chủ mắng đúng lắm, là con nghĩ quá đơn giản, tưởng rằng ly gián và Nhị thúc thì thể nhanh ch.óng lấy quyền lực trong tay Nhị thúc hơn. Gừng càng già càng cay, mong Gia chủ đừng ngại chỉ dạy, con nhất định sẽ học tập cẩn thận."

Gà Mái Leo Núi

Nịnh nọt, ai mà chẳng thích?

Hơn nữa, đó lão cảm thấy thấu thành phủ của Tần Nguyệt nên dám càn.

giờ xem , cũng chỉ là tâm tính nữ nhi thường tình, cùng lắm là Lạc Thanh Hàn ở bên hiến kế mà thôi.

Muốn vượt mặt lão, thể nào!

Ván hôm nay, nàng thua .

"Có tâm như , hành sự nóng nảy như thế nữa, rõ ?"

"Đã rõ, đa tạ Gia chủ!"

"Rõ là , ngoài chuyện của Tần Tô, còn một việc cần con !"

 

Loading...