Mang Cả Nhà Vượt Nạn Đói - Chương 147: Cuối cùng cũng đến lúc thu lãi.

Cập nhật lúc: 2026-02-16 12:01:53
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Không rõ ý định của Tần gia chủ , đều đoán già đoán non, nhưng trong lòng cũng chút dự tính.

Có lẽ hôm nay, ông sẽ tuyên bố việc Tần Nguyệt trở thành thiếu chủ Tần gia.

Khi Tần Nguyệt và Lạc Thanh Hàn tản bộ đến chủ viện, của tam phòng đến .

Tần Ngọc trong nửa năm qua thu liễm hơn nhiều, để xảy sai sót gì lớn.

Lúc thấy hai , nàng hừ lạnh một tiếng: “Nhàn nhã như , là chắc chắn sẽ trở thành thiếu chủ Tần gia ?”

Nếu là đây, Tần Nguyệt quả thực lười để ý đến nàng .

hiện tại thì khác!

Tần Nguyệt khẽ hai tiếng: “Có thiếu chủ Tần gia đối với cũng thôi, ngược là ngươi, nếu mà thành thiếu chủ Tần gia, việc đầu tiên là cắt giảm tài nguyên của ngươi!”

“Ngươi dám! Còn là thiếu chủ Tần gia mà dám lời như , thật sự tưởng thể một tay che trời ?”

“Muội ? Ta chỉ đùa thôi mà, chẳng cũng thường xuyên đùa với đó !”

, nửa năm qua, Tần Ngọc luôn lấy cớ đùa để thỉnh thoảng mỉa mai Tần Nguyệt.

Giờ đây, đến lượt nàng đáp trả, nàng chịu nổi!

“Nói đùa cái gì, rõ ràng là ngươi thật!”

“Là đùa, tin thì cũng chịu thôi. Hơn nữa, đây chẳng cũng luôn đùa với , lẽ nào, những lời đó cũng là thật?”

Là thật ?

nàng dám thừa nhận ?

“Hừ, lười chuyện với ngươi!”

Tần Ngọc hậm hực bỏ .

Tần Nguyệt nhún vai, cùng Lạc Thanh Hàn về phía đại sảnh.

Rất nhanh đó, của nhị phòng cũng tới, quanh bàn ăn, mỗi một tâm tư.

“Trước khi dùng bữa, chuyện !”

Tần gia chủ mở lời, tất cả đều về phía ông . Ông đảo mắt một vòng, ánh mắt dừng Tần Nguyệt, lên tiếng: “Nguyệt nhi, còn nhớ chuyện với con nửa năm ?”

Tần Nguyệt gật đầu: “Con nhớ, nếu trong vòng nửa năm con thể tu luyện đến Nguyên Anh trung kỳ, sẽ cho con một cơ hội để trở thành thiếu chủ Tần gia!”

Tần gia chủ gật đầu: “Nhớ rõ. Được, hiện tại cơ hội , con hãy thêm vài việc nữa, con sẽ chính là thiếu chủ Tần gia!”

Cơ hội , nhưng thêm vài việc nữa mới thiếu chủ!

Ý tứ quá rõ ràng.

Trong nhất thời, ai lên tiếng, kể cả Tần Nguyệt.

Tuy lão đầu sẽ công nhận nhanh như , nhưng ngờ ông còn tung chiêu .

Thế ?

Uổng công chịu đựng nửa năm qua ?

Thu hết ánh mắt của đáy mắt, Tần gia chủ mở miệng hỏi: “Đây là đang tức giận ?”

Tần Nguyệt lắc đầu: “Không , chỉ là đang nghĩ xem sai chỗ nào mà nhận sự công nhận của .”

“Con sai gì cả, chỉ là đủ già dặn. Yên tâm , những việc giao cho con, con đều thể !”

“Con hiểu!”

“Dùng bữa !”

Gà Mái Leo Núi

Thái độ mập mờ của Tần gia chủ khiến lòng treo ngược cành cây.

Hận thể lập tức trở về tiểu viện đóng cửa để bàn bạc.

Thế nhưng, hiện tại vẫn ăn cơm!

Hơn nữa, còn ăn một cách vui vẻ!

Tần gia quy củ bàn chuyện đại sự bàn ăn, phần lớn là quan tâm đến hậu bối.

Những khác đều , đến lượt thúc giục sinh con, Tần Nguyệt thản nhiên : “Không vội, đến tuổi nhi lập mới thành gia lập nghiệp là đủ !”

Sinh con, hiện tại tuyệt đối là thể nào!

Không con với Lạc Thanh Hàn, mà là thời cơ đúng.

Đợi báo xong đại thù mới tính tiếp!

“Thôi bỏ , giới trẻ các con suy nghĩ của riêng , các con tự quyết định là ! Ăn cơm!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mang-ca-nha-vuot-nan-doi/chuong-147-cuoi-cung-cung-den-luc-thu-lai.html.]

Một bữa cơm ăn trong sự ngột ngạt khó tả, mãi mới tan tiệc, Tần Nguyệt giữ .

Lạc Thanh Hàn mỉm : “Không , ở ngoài viện đợi nàng cùng về!”

“Được!”

Sau khi Lạc Thanh Hàn rời , trong phòng ăn chỉ còn nhị lão và Tần Nguyệt.

Lão thái thái pha , rót cho mỗi một chén.

“Biết tại giữ con ?”

Tần Nguyệt suy nghĩ một chút: “Là vì những việc cần giao cho con ?”

“Thông minh lắm. Con trở về nhà thời gian lâu, nhưng chắc cũng cục diện trong nhà chứ!”

Gật đầu một cái, Tần Nguyệt cũng che giấu suy nghĩ của , lên tiếng: “Nhị phòng độc quyền, tam phòng tranh quyền.”

Không ngờ Tần Nguyệt trực tiếp như , Tần gia chủ nhịn : “Cái nha đầu , gan lớn thật đấy!”

“Cũng bình thường thôi ạ!”

Tần gia chủ thở dài một tiếng: “Con cũng sai, nhị phòng độc chiếm quyền lực, nếu con xuất hiện, vị trí thiếu chủ sớm muộn gì cũng giao cho Thần nhi, thế nên mới để mặc cho nhị phòng lớn mạnh.

Còn về tam phòng, chỉ là gây hấn nhỏ nhặt mà thôi. Hiện tại thứ con đối mặt chính là nhị phòng căn cơ cực sâu.

, việc đầu tiên giao cho con chính là suy yếu căn cơ của nhị phòng, lấy quyền lực mà nhị phòng đang nắm giữ!”

Tần Nguyệt ngẫm nghĩ, đáp lời ngay mà hỏi: “Còn chuyện gì khác ạ?”

“Một chuyện nữa là hãy đối xử với tam phòng, chỉ hai việc thôi.”

“Con hiểu, con sẽ về cân nhắc thêm!”

“Cân nhắc cái gì?”

“Cân nhắc xem để lấy quyền lực từ tay nhị phòng.”

Dĩ nhiên cũng cân nhắc xem, là lấy , là căn bản thể lấy nữa!

Quyền lực hạ phóng lâu, thu hồi là chuyện thường tình!

“Được, thì về , đừng cái gì cũng cho Lạc Thanh Hàn , chung quy cũng chỉ là một tên ở rể!”

“Con hiểu rõ cái gì nên và cái gì nên !”

“Vậy thì , lui xuống !”

“Vâng!”

Tần Nguyệt dậy rảo bước ngoài, Tần gia chủ bưng chén nhấp một ngụm, đôi mắt khẽ nheo .

“Phu nhân, bà xem nha đầu sẽ thế nào?”

nó sẽ thế nào, chỉ cảm thấy ông lật lọng như sẽ khiến nó nảy sinh phản cảm đấy!”

Tần gia chủ khẽ cau mày: “Ta lật lọng hồi nào? Hồi đó quả thực chỉ là một cơ hội để trở thành thiếu chủ, là các tự hiểu lầm thôi!”

“Phải, là bọn hiểu lầm, nhưng ông chèn ép Nguyệt nhi như thật sự ? Đừng để phản tác dụng!”

“Không , nha đầu tính tình vẻ đạm mạc nhưng thực chất hiếu thắng, nó nhất định sẽ !”

“Hy vọng là ông đúng!”

Tần Nguyệt và Lạc Thanh Hàn chậm rãi tới chậm rãi về, khi ngang qua một đầm sen, hai dừng .

“Hương sen thật thơm, hợp để uống ngắm trăng.”

Tần Nguyệt mỉm , lên tiếng: “Chuẩn tấu!”

Hai dắt tay bước trong đình giữa đầm sen xuống.

Ngay đó, Lạc Thanh Hàn thiết lập cấm chế xong mới bắt đầu pha .

Cuộc trò chuyện của bọn họ thể để lọt ngoài!

Không đợi Lạc Thanh Hàn mở lời hỏi, Tần Nguyệt : “Lão đầu giữ nhắc đến hai việc, một là đối xử với tam phòng, rõ ràng là và tam phòng bất hòa.

Việc thứ hai là thu hồi quyền lực từ tay nhị phòng!

Chàng xem là lão rèn luyện , là chính lão cũng thu hồi nữa ?”

Động tác pha của Lạc Thanh Hàn dừng , ngẫm nghĩ một chút : “Chuyện xem tình hình , khó mà .”

“Cũng đúng, tìm hiểu kỹ mới nên tay từ !” Nói đến đây Tần Nguyệt nhịn , “ cái cũng , thể âm thầm tay!”

Chịu đựng nửa năm, cuối cùng cũng bắt đầu thu lãi !

Nghĩ đến thôi thấy vui!

 

Loading...