Mang Cả Nhà Vượt Nạn Đói - Chương 145: Gây chuyện.
Cập nhật lúc: 2026-02-16 12:01:51
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nàng chờ đợi khoảnh khắc từ lâu !
Muốn vượt qua những khác , mơ !
"Ngọc nhi, bậy bạ!"
"Tổ mẫu, con bậy chỗ nào chứ? Chẳng vượt quá năm vạn thì tự trả ?
Chẳng lẽ lời của tổ mẫu tính tiền, nhất định thiên vị nàng ?"
Tần Nguyệt gì, chỉ hai bọn họ.
"Ngọc nhi, nếu con như thì tổ mẫu sẽ tính với con một món nợ. Con thừa mỗi năm tài nguyên dành cho con cháu Tần gia là bao nhiêu.
Nay Nguyệt nhi trở về, những gì đây nó thiếu, bây giờ bù đắp , đừng là sáu vạn, dù đưa một triệu cũng đủ!"
Lão phu nhân xong, sắc mặt Tần Ngọc trở nên cực kỳ khó coi.
Tài nguyên của Tần gia nàng đương nhiên rõ.
Thế nhưng, Tần Nguyệt lớn lên ở nhà, do gia đình cấp cho.
Bây giờ bù đắp , là cái lý gì chứ?
"Tổ mẫu, như thì con cũng còn gì để , ai bảo con sống nhiều năm như thế chứ!"
"Không nhảm, Nguyệt nhi, con xem còn thứ gì thích nữa ?"
Gà Mái Leo Núi
Tần Nguyệt thản nhiên liếc Tần Ngọc một cái, mở miệng hỏi: "Nếu con thích, đều thể mua ?"
"Được, tổ mẫu quyết định ."
"Tổ mẫu!"
Tần Ngọc tức đến phát điên, nhưng lão phu nhân trừng mắt một cái, đành cúi đầu im lặng như con chim cút.
"Thôi ạ, hiện tại con cũng thiếu thứ gì, nếu cần con sẽ tới!"
Thấy Tần Nguyệt tiến lui như , lão phu nhân càng thêm hài lòng: "Tốt! Cứ theo ý con, nhu cầu nhất định với tổ mẫu!"
"Vâng!"
Mua xong đỉnh, bọn họ cũng xem thêm những thứ khác nữa.
Lão phu nhân dẫn ba bọn họ tới t.ửu lầu nổi tiếng nhất trong thành, đặt một phòng bao.
Tần Ngọc đen mặt gọi những món thích ăn, còn Tần Nguyệt khi hỏi qua những món lão phu nhân cần kiêng kỵ mới gọi món, sự khác biệt lập tức hiện rõ.
"Khéo nịnh bợ như , đây chắc là đứa chăn ngựa chứ gì!"
"Ngọc nhi!"
Lão phu nhân thật sự nổi giận .
Suốt dọc đường nàng cứ lời mỉa mai, đó bà nể tình nàng còn nhỏ, quá yêu chiều nên mới chấp nhặt!
bây giờ, bà nuông chiều nàng nữa!
"Nếu con ăn cơm thì dậy, góc phòng mà !"
"Hừ!"
Tần Ngọc cũng ngốc, nàng đương nhiên ăn cơm !
"Nguyệt nhi, con đừng giận, khi về sẽ trừng phạt nó thật nặng!"
"Không cần như ạ, chỉ là một đứa trẻ thôi!"
Ta còn chẳng thèm để mắt!
Hơn nữa, nàng càng gây chuyện thì càng !
Ta đến Tần gia, chẳng là để quấy cho long trời lở đất !
"Ngươi bớt giả nhân giả nghĩa , còn lạ gì tâm tư của ngươi, chẳng qua thể hiện sự rộng lượng mặt tổ mẫu chứ gì! Hừ!"
"Nguyệt nhi, uống !"
Lạc Thanh Hàn rót cho Tần Nguyệt, nàng thu hồi ánh mắt, gật đầu với : "Được!"
Thấy Tần Nguyệt chấp nhặt, lão phu nhân thở phào nhẹ nhõm.
Bà thật sự sợ bọn họ cãi om sòm.
Thức ăn nhanh ch.óng đưa lên, bốn nhiều, thong thả dùng bữa.
Sau bữa ăn, lão phu nhân đề nghị đưa Tần Nguyệt mua y phục, nhưng nàng từ chối.
"Lão phu nhân ngoài cũng lâu chắc mệt, chúng nên về thôi, y phục gì đó cái mặc là !"
Thấy Tần Nguyệt hiểu chuyện như , lão phu nhân đỗi an ủi: "Được , thì về , lát nữa sẽ bảo đến phủ đo kích thước cho các con."
"Vâng!"
Tần Ngọc dứt khoát lười chuyện, theo xuống lầu lên xe ngựa về nhà.
Vừa về đến nơi, Tần Ngọc kéo Nương nàng lải nhải than vãn.
Nào là lão phu nhân thế thế nọ, nào là lão phu nhân thiên vị Tần Nguyệt...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mang-ca-nha-vuot-nan-doi/chuong-145-gay-chuyen.html.]
Tần tam phu nhân ánh mắt trầm xuống, thấp giọng : "Được , những lời như chỉ mặt thôi, đừng chọc giận tổ mẫu con nữa!"
Nghe thấy lời , Tần Ngọc như nhận Nương nữa: "Nương, gì ? Chẳng bảo con nên thẳng tính một chút ?"
"Đó là chuyện , chỉ con là cháu gái, nhưng hiện tại thêm Tần Nguyệt, con còn là duy nhất nữa.
Hơn nữa, lời con kể, nàng cách , con mà còn 'thẳng tính' như thế chỉ khiến lão phu nhân chán ghét thôi!"
"Tại ạ?"
Tần Ngọc rốt cuộc vẫn còn nhỏ tuổi, hiểu lắm.
Nương nàng , thể hạ bệ nguyên phối của Tần tam gia, khiến mấy đứa con riêng đều thiết với , thì thủ đoạn đương nhiên khỏi bàn.
"Con cứ lời Nương là , lời , nếu tổ mẫu nhất định sẽ phạt con đấy!"
"Con !"
Bên , Tần Nguyệt và Lạc Thanh Hàn trở về chỗ ở, gương mặt cả hai đều lộ vẻ mệt mỏi.
Không mệt vì đường, mà là mệt vì diễn kịch.
Lão phu nhân dù cũng sống nhiều năm như , tâm cơ và nhãn giới luôn lợi hại hơn thường!
"Nguyệt nhi, là nàng ngủ một lát !"
"Không cần, xem thử cái đỉnh mới mua luyện đan thế nào!"
Sáu vạn hạ phẩm linh thạch, con nhỏ.
"Vậy cùng nàng?"
"Được!"
Thiết lập cấm chế xong, hai trực tiếp tiến tiểu thiên địa để luyện đan.
Ở bên ngoài tiện chút nào.
Hơn nữa, Tần Nguyệt cũng quen luyện đan trong tiểu thiên địa.
Đan lô luyện lên quả nhiên khác hẳn, thời gian rút ngắn nhiều mà cũng đỡ tốn sức hơn.
Đến khi hai khỏi tiểu thiên địa, Thúy Vân chờ sẵn trong viện.
"Đại tiểu thư, cô gia, đây là chưởng quỹ của Vũ Y Phường, đến để đo kích thước y phục cho hai ạ!"
"Được, đa tạ chưởng quỹ vất vả!"
Chưởng quỹ tuy chờ lâu nhưng việc đo đạc vẫn chuyên nghiệp.
Tần gia là nơi ông thể đắc tội.
Rất nhanh, khi đo xong và ghi chép , chưởng quỹ định rời thì Tần Nguyệt lên tiếng.
"Làm phiền chưởng quỹ chạy một chuyến, chút lễ mọn thành kính ý, mong ông nhận cho!"
Tần Nguyệt đưa một thỏi bạc qua, nhiều, chỉ hai ba lượng.
Chưởng quỹ ngẩn : "Vậy đa tạ đại tiểu thư ban thưởng, nhất định sẽ dặn dò thủ hạ y phục thật cho hai vị!"
"Được! Chưởng quỹ thong thả!"
"Được!"
Nhận bạc, chút oán khí vì chờ đợi của chưởng quỹ tan biến sạch sẽ.
Nhận đơn hàng , tự nhiên việc tận tâm thôi!
Sau khi tiễn chưởng quỹ , Thúy Vân hỏi: "Đại tiểu thư, cô gia, tối nay hai định đến chủ viện dùng cơm dùng ở Đông Uyển ạ?"
"Có thể cần đến chủ viện ?"
"Vâng thưa đại tiểu thư, thường thì khi gia chủ và lão phu nhân hạ lệnh mới đến chủ viện dùng bữa, nhưng lão phu nhân thương Ngài và cô gia, nếu hai thì thể qua đó dùng cơm!"
"Hóa là , chứ!"
"Vâng, báo một tiếng!"
"Đi !"
Sau khi Thúy Vân khỏi, Tần Nguyệt đưa tay kéo kéo áo Lạc Thanh Hàn, hỏi: "Chàng xem, những khác ?"
"Chắc là !"
"Nếu thật sự ai thì quá!"
" là , nàng vui là !"
Quả nhiên, khi tin Tần Nguyệt và Lạc Thanh Hàn đến chủ viện dùng cơm tối, những khác trong lòng cảm thấy vô cùng khó chịu.
Tần nhị gia và Tần tam gia vốn đang đợi con trai lên ngôi vị thiếu chủ, kết quả đột nhiên xuất hiện một kẻ ngáng đường là Tần Nguyệt.
Nếu là huyết mạch bình thường thì thôi, đằng nàng thức tỉnh huyết mạch Phượng Hoàng thuần khiết.
Hiện tại còn lòng lão phu nhân, tình hình !
"Tam gia, là để Ngọc nhi cũng đến chủ viện !"