Mang Cả Nhà Vượt Nạn Đói - Chương 127: Hôn kỳ định vào ngày kia.

Cập nhật lúc: 2026-02-16 03:46:00
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Trong nhà nấu cơm, ăn tạm ít trái cây !”

Tần Nguyệt đưa qua hai quả trái cây, Lạc Thanh Hàn bất đắc dĩ : “Nàng cũng ăn trưa đúng , để nấu cơm, bữa trưa bữa tối ăn cùng một lúc luôn.”

“Huynh nấu cơm? Huynh chắc chắn chứ?”

“Chắc chắn, chẳng với nàng là nấu cơm ?”

“Được , nhà bếp ở đằng .”

Lạc Thanh Hàn nấu cơm, Tần Nguyệt lẻn tiểu thiên địa, bắt đầu sắp xếp các d.ư.ợ.c liệu .

Gà Mái Leo Núi

Hai bận rộn hẳn lên, trái ngược với vẻ náo nhiệt ở nhà Lý đại phu cách đó xa.

Về đêm, lão thái thái trở về.

Thấy hai đang dùng bữa, bà nhịn thêm vài , chút tin nổi Tần Nguyệt : “Nguyệt nhi, con học nấu cơm từ bao giờ ?”

Tần Nguyệt mỉm : “Huynh nấu đấy.”

Nghe , lão thái thái vội vàng quở trách: “Cái nha đầu , thể để Lạc đại nhân nấu cơm !”

“Lão phu nhân cứ gọi con là Thanh Hàn , con và Tần Nguyệt hòa hảo !”

Tần Nguyệt ừ một tiếng: “Cứ gọi tùy ý , cần khách khí.”

“Được , mệt cả ngày , tắm rửa nghỉ ngơi , hai đứa tự !”

Tiễn lão thái thái xong, Lạc Thanh Hàn nhịn : “Tần Nguyệt, buổi tối thể ngủ ở sương phòng ?”

“Huynh nếu thích tây sương phòng, thì chuồng bò vẫn còn một chỗ trống đấy.”

“Vậy thì thôi .”

Ăn xong bữa tối, trời tối hẳn.

Đêm nay ánh trăng khá , Lạc Thanh Hàn cứ nhất quyết kéo Tần Nguyệt ngắm trăng.

Sân nhỏ quá bé, cũng chẳng , hai liền lên núi.

Suốt chặng đường ngửi mùi hoa thơm, hai leo lên đỉnh núi, đài khu lều trại, Tần Nguyệt hậm hực : “Trăng gì mà ? Lãng phí thời gian leo cao thế .”

Lạc Thanh Hàn đưa tay ôm lấy vai Tần Nguyệt: “Trăng , nàng còn hơn.”

Tần Nguyệt đầu Lạc Thanh Hàn: “Huynh là nhất !”

Lạc Thanh Hàn ghé sát đầu tới, đôi mắt lớn đến mức híp thành hình trăng khuyết: “Thật ?”

“Ừm...”

Gió đêm hiu hiu, ngắm chừng nửa canh giờ, Tần Nguyệt lười xem nữa, chui tọt trong lều: “Đêm nay ở đây, sang lều bên cạnh mà ở!”

“Ta thấy cái lều khá rộng, đủ cho hai chúng ở!”

Lạc Thanh Hàn hai lời liền chui , cởi giày xuống chiếu cỏ.

Khóe miệng Tần Nguyệt giật giật: “Đang tính mưu đồ gì đấy?”

“Nàng thấy ?”

Tần Nguyệt đảo mắt một cái: “Đứng đắn chút , với về ý định của .”

“Ý định gì?”

“Ý định vài năm nữa sẽ khắp nơi xem thử.”

“Ồ.”

Lạc Thanh Hàn dậy, cùng Tần Nguyệt, lắng ý định của nàng, cũng ý định của y.

Một tự do, một định, xong cả hai đều im lặng.

“Đả tọa , đả tọa tu luyện chứ!”

“Biết một chút, chỉ là bấy lâu nay thời gian tu luyện.”

“Ta dạy !”

Một đêm tu luyện, ngày hôm hai tinh thần phấn chấn bước khỏi lều, dạo một vòng trở về sân nhỏ Tần gia.

Sau bữa sáng, Lạc Nhất mang theo d.ư.ợ.c liệu tới.

Tần Nguyệt thấy mua đủ, liền vội vàng việc ngay.

“Đại nhân, còn chuyện bẩm báo với ngài.”

“Ra ngoài !”

“Rõ!”

Hai khỏi sân nhỏ Tần gia, con đường nhỏ giữa đồng quê, Lạc Nhất mở lời: “Vương gia đại nhân trở về vương phủ một chuyến, thương lượng chuyện của Thanh Hà công chúa.”

“Tình hình biến?”

“Thuộc hạ rõ, nhưng đại nhân nhất vẫn nên về một chuyến.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mang-ca-nha-vuot-nan-doi/chuong-127-hon-ky-dinh-vao-ngay-kia.html.]

“Ngươi đem chuyện xảy hai ngày nay cho .”

“Rõ, ngày hôm qua khi đại nhân rời thành, Thanh Hà công chúa liền dẫn theo của tới Tây nhai...”

Vốn chỉ là dạo phố đơn giản, nhưng Lạc Thanh Hàn cảm thấy gì đó đúng.

“Thôi bỏ , về vương phủ một chuyến, sai tiếp tục chằm chằm Thanh Hà công chúa, tuyệt đối để xảy chuyện!”

“Rõ!”

Hai trở sân nhỏ Tần gia, Lạc Thanh Hàn vốn định báo với Tần Nguyệt là y thành, ai ngờ tìm một vòng cũng thấy , đành với lão thái thái một tiếng dẫn theo Lạc Nhất rời khỏi Ngô gia thôn.

Tần Nguyệt bận rộn một hồi lâu, đợi đến khi phối xong t.h.u.ố.c bước , trời cũng sắp tối.

“Lâu !”

Vươn vai một cái, Tần Nguyệt chậm rãi bước khỏi phòng.

Trong sân, lão thái thái đang rửa rau bỗng ngẩn .

“Con về từ bao giờ ? Sao thấy?”

“Sáng sớm việc , bảo nhắn với con một tiếng, ngày mai mới .”

“Ồ!”

Tần Nguyệt cũng để ý, ăn xong cơm tối liền lên núi rải t.h.u.ố.c.

Ngày thứ hai, Lạc Thanh Hàn tới.

Ngày thứ ba, Lạc Thanh Hàn vẫn tới, nhưng Lạc Nhất đến, còn mang theo một xe đầy đồ đạc.

“Tần cô nương, đại nhân còn một việc xử lý xong, sai đến báo với cô nương một tiếng, tránh để cô nương lo lắng.”

Ánh mắt Tần Nguyệt khẽ động, “Đã .”

“Những thứ là đại nhân chuẩn , Tần cô nương xem thử chuyển ?”

Tần Nguyệt liếc một vòng, “Cứ đưa hết khách phòng , lát nữa Nãi nãi sẽ dọn dẹp .”

“Rõ!”

Rất nhanh đó, Lạc Nhất chuyển đồ khách phòng rời .

Hắn một lúc, Tần Nguyệt liền dắt ngựa, hướng về phía đô thành mà .

Đô thành náo nhiệt qua kẻ , Tần Nguyệt tùy ý tìm một quán xuống.

“Khách quan, của ngài đến đây.”

“Chờ , cách đây lâu công chúa Man Di tới, ngươi thấy qua ? Trông như thế nào?”

Tiểu nhị dừng bước : “Không giấu gì ngài, thật sự thấy qua , đến mức thốt nên lời, hơn nữa còn tư sảng khoái. Thật hâm mộ Thế t.ử gia quá, thể cưới mỹ nhân như , đúng là phúc khí tu mười kiếp mới .”

Bàn tay đang bưng của Tần Nguyệt khựng , “Thế t.ử gia của vương phủ nào ?”

“Cái mà ngài cũng !” Tiểu nhị quanh một lượt, nhỏ giọng : “Chính là Lạc Thế t.ử của Định Viễn Vương phủ, Định Viễn Vương tương lai đấy.”

Ánh mắt trầm xuống, Tần Nguyệt nghiến răng thốt một câu: “Hắn cưới công chúa Man Di ?”

“Tất nhiên , hai ngày nay truyền khắp cả thành, hôn kỳ định hậu nhật (ngày ).”

“Răng rắc!”

Chén trong tay Tần Nguyệt vỡ tan thành mấy mảnh, nước theo kẽ tay chảy xuống.

Tiểu nhị nuốt nước bọt, chút run rẩy : “Khách quan, chén giá hai mươi văn tiền một cái.”

Ném xuống một khối bạc vụn, Tần Nguyệt sải bước rời khỏi quán .

Cưỡi ngựa tới phía bao xa, Tần Nguyệt kéo c.h.ặ.t dây cương, xoay chuyển phương hướng, thẳng về phía cổng thành.

Đêm đó mới với rằng tâm hoài thiên hạ, nỗ lực đổi hiện trạng vân vân, xoay một cái cưới kẻ khác!

Hừ, nam nhân!

Ngươi tưởng sẽ để tâm ?

Cái gì là của thì sẽ là của , của thì tranh đoạt cũng vô dụng!

Đã ngươi cưới công chúa gì đó thì cứ việc mà cưới !

Tần Nguyệt cũng chẳng loại cầm lên buông xuống !

“Giá!”

Ra khỏi thành, Tần Nguyệt thúc ngựa phi nước đại trở về Ngô gia thôn.

“Nguyệt nhi, con thành ? Sao về nhanh thế ?”

“Đột nhiên nghĩ còn việc nên nữa, đúng Nãi nãi, lúc nào Tiểu Sơn ca về thì bảo lên núi tìm con.”

Sau khi buộc ngựa xong, Tần Nguyệt rời khỏi tiểu viện, về phía hậu sơn.

 

Loading...