Mang Cả Nhà Vượt Nạn Đói - Chương 124: Ngươi tưởng ngươi là ai chứ.
Cập nhật lúc: 2026-02-16 03:45:57
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Tất nhiên là , chỉ là lâu gặp nàng, nên thấy nhớ!”
“Huynh từ khi nào trở nên dẻo miệng như ?”
“Có ?” Lạc Thanh Hàn một cách mấy để tâm, “Có lẽ là vì quá nhớ nàng chăng!”
Khóe miệng Tần Nguyệt giật giật, nàng dậy: “Huynh mà còn năng như nữa, chỉ đành tiễn khách thôi!”
“Lỗi của , nữa.”
Lạc Thanh Hàn chằm chằm Tần Nguyệt mà .
Chỉ là nụ trong mắt Tần Nguyệt cảm giác như nuốt chửng nàng .
Thật đáng sợ!
Nhất thời cả hai đều gì, bầu khí càng lúc càng kỳ quái.
Cuối cùng, Tần Nguyệt chịu nổi nữa: “Được , đừng như , đưa lấy nước.”
“Được!”
Lạc Thanh Hàn đưa tay , Tần Nguyệt liếc một cái, nắm lấy cổ tay y, đưa y cùng tiểu thiên địa.
Gió nhẹ thổi qua, mang theo hương hoa thoang thoảng.
“Nơi vẫn như xưa.”
“Tự lấy nước .”
“Nàng cùng ?”
Lời Lạc Thanh Hàn dứt, từ đằng xa vang lên tiếng gầm của Hổ Vương.
“Gầm!”
Hổ Vương gầm xong liền tức tốc chạy về phía hai .
Lạc Thanh Hàn thoáng qua, chút ngẩn ngơ.
Trên con Hổ Vương đó mà một đứa trẻ.
“Lăng Lăng, con chạy chơi ? Sao nghịch bẩn thế ?”
Y phục của tiểu gia hỏa dính đầy bụi đất, rõ ràng là mới lăn lộn đất xong.
Lăng Lăng vươn hai cánh tay đòi Tần Nguyệt bế, miệng nhỏ còn lầm bầm: “Nương, quả t.ử, ăn.”
Tần Nguyệt bế tiểu gia hỏa lòng, : “Con hái quả ăn ?”
“Ồ ồ.”
“Có ngon ?”
“Ồ ồ.”
“Tần Nguyệt, đứa trẻ từ ...”
Không đợi Lạc Thanh Hàn xong, tiểu gia hỏa y một cái, phấn khích reo lên: “Cha ơi, Cha ơi, bế.”
Lạc Thanh Hàn ngơ ngác, đôi tay nhỏ bé , cuối cùng cũng đưa tay đón tiểu gia hỏa lòng.
“Cha thơm quá.”
Lạc Thanh Hàn gượng hai tiếng, hỏi Tần Nguyệt: “Đứa trẻ từ ?”
“Từ trong kẽ đá nhảy đấy!”
“Hừ, Nương sinh mà.”
Tiểu gia hỏa bĩu môi, rõ ràng là thích lai lịch mà Tần Nguyệt .
Tần Nguyệt đưa tay nặn nặn khuôn mặt nhỏ của nó: “Được , chơi với Hổ Vương , chúng còn việc.”
“Ồ ồ.”
Sau khi tiểu gia hỏa Hổ Vương đưa , Tần Nguyệt liếc Lạc Thanh Hàn đang trợn mắt há mồm, mở miệng : “Đi thôi, chẳng lấy nước ?”
Lạc Thanh Hàn nuốt nước bọt, vội vàng theo: “Đứa trẻ rốt cuộc là chuyện gì thế?”
“Linh.”
“Linh? Nghĩa là ?”
“Thì là...” Tần Nguyệt khựng , nhất thời thế nào.
Chẳng lẽ bảo với Lạc Thanh Hàn rằng, chỉ vì hai chúng cùng mơ thấy một giấc mơ như nên nó mới hình thành , thế thì ngượng c.h.ế.t mất!
Nghĩ thôi thấy rùng !
Thấy Tần Nguyệt khó xử, Lạc Thanh Hàn mở lời: “Thôi bỏ , giải thích thế nào thì cần giải thích, nhưng tại nó gọi là Cha, điều chứng tỏ nó quan hệ với ?”
“Huynh nghĩ nhiều , nó chỉ coi những đây là mà thôi.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mang-ca-nha-vuot-nan-doi/chuong-124-nguoi-tuong-nguoi-la-ai-chu.html.]
Lạc Thanh Hàn đuổi theo bước chân Tần Nguyệt, : “ dù thế nào nữa, chúng cũng một đứa con !”
Nghe thấy lời , Tần Nguyệt đột ngột dừng : “Lạc Thanh Hàn, đoạt xá ? Sao giống như biến thành khác ?”
Gà Mái Leo Núi
“Ta đổi nhiều lắm ? Ta cảm thấy đổi mà, vẫn thích nàng như thế!”
Tần Nguyệt hít một thật sâu, sải bước về phía .
Thế mà gọi là đổi nhiều?
Toàn lời đường mật sến súa , cái ánh mắt trần trụi mà thấy ngứa tay, hận thể đ.ấ.m cho y hai đ.ấ.m.
“Đợi với nào!”
Lạc Thanh Hàn đuổi theo, trong lòng ngọt ngào như ăn mật.
Hai nhanh ch.óng tới linh tuyền thủy, Lạc Thanh Hàn đang nở nụ rạng rỡ, Tần Nguyệt đưa tay đẩy y xuống.
Cười , giờ xem còn nổi !
“Tõm” một tiếng, nước văng tứ tung.
Chẳng mấy chốc, Lạc Thanh Hàn ngoi đầu lên từ nước, trông khá chật vật, nhưng gương mặt tuấn mỹ mang theo nụ sủng ái.
“Giờ vui ? Kéo lên .”
Nói xong, Lạc Thanh Hàn đưa tay về phía Tần Nguyệt.
Tần Nguyệt nhún vai, đưa tay qua: “Cũng tạm!”
Lời còn dứt, Lạc Thanh Hàn bất ngờ chộp lấy tay Tần Nguyệt, dùng sức kéo mạnh nàng xuống.
Làn nước mát lạnh dễ chịu ập đến từ tứ phía, trong lòng Tần Nguyệt vô cùng buồn bực.
Sao chút phòng nào thế ?
Giờ thì , cũng biến thành gà mắc tóc luôn.
Gỡ lấy bàn tay đang nắm cổ tay , Tần Nguyệt ngoi lên mặt nước kéo mạnh về phía , đối diện với một gương mặt tuấn tú, gần trong gang tấc.
Một sự lành lạnh thuộc về nước rơi xuống môi, đồng t.ử Tần Nguyệt co rụt , định đưa tay đẩy nhưng phát hiện căn bản đẩy nổi, mà nụ hôn môi càng lúc càng gấp gáp, cảm giác như ăn tươi nuốt sống nàng.
“Buông... ưm...”
Phá vỡ phòng tuyến, Lạc Thanh Hàn đem tất cả nỗi tương tư thời gian qua phát tiết hết, cho đến khi cả hai đều thở dốc hổn hển, Lạc Thanh Hàn mới buông Tần Nguyệt .
Mặt Tần Nguyệt đen như nhọ nồi, nàng túm lấy Lạc Thanh Hàn, đưa y khỏi tiểu thiên địa, lôi xềnh xệch về phía cửa phòng.
Thấy Lạc Thanh Hàn hoảng sợ, vội vàng xin : “Xin , Tần Nguyệt, là quá đáng , nàng đ.á.n.h mắng thế nào cũng , đừng giận !”
“Cút ngoài!”
Đẩy khỏi chính sảnh, Tần Nguyệt đưa tay đóng sầm cửa .
Mà lúc , lão thái thái đang dẫn theo mấy từ cổng viện .
Nhìn thấy kẻ ướt sũng cả , lão thái thái nhíu mày: “Ngươi là ai? Sao ở trong nhà ?”
Lạc Thanh Hàn nghiêng đầu qua, vội vàng đưa tay che mặt : “Lão phu nhân hảo, là Lạc Thanh Hàn.”
“Lạc... Lạc đại nhân... Lý gia tức phụ (tức phụ nhà họ Lý), ngươi đưa bọn họ về , lát nữa .”
Thê t.ử của Lý đại phu vội vàng gật đầu: “Được! bọn , đây.”
Sau khi bọn họ , lão thái thái đóng cổng viện , Tần Nguyệt cũng bước khỏi chính sảnh.
“Nguyệt nhi, các con chuyện là ? Sao ướt sũng hết cả thế?”
“Trời nóng quá nên xuống nước hạ hỏa, A nãi bà về ?”
Lườm Lạc Thanh Hàn một cái, Tần Nguyệt bước về phía lão thái thái.
Lão thái thái nhíu mày: “Chẳng đó là dẫn mấy nhi lang đến cho con xem mặt ...”
Lão thái thái lời còn dứt, Lạc Thanh Hàn đuổi tới, chộp lấy tay Tần Nguyệt: “Xem mặt, Tần Nguyệt, nàng xem mặt bọn họ?”
Trong lòng đang bực bội, Tần Nguyệt thèm suy nghĩ mà thốt lời kiêng dè: “ , chính là tìm một bình thường phu quân thì ?”
“Nàng thể như ? Nàng... nàng...”
“Ta , chẳng lẽ tìm phu quân còn qua sự đồng ý của chắc? Huynh tưởng là ai chứ! Huynh tư cách gì mà quản ?”
“Tần Nguyệt!”
Thấy hai gươm tuốt cung giương như sắp đ.á.n.h đến nơi, lão thái thái vội vàng quát: “Đủ hai đứa, bộ y phục khô ráo , chính sảnh, chuyện hỏi các con!”
Lão thái thái lệnh, Tần Nguyệt phản đối, hất tay Lạc Thanh Hàn , sải bước về phòng .
Lạc Thanh Hàn còn đuổi theo, nhưng lão thái thái gọi : “Lạc đại nhân, ngài sang sương phòng mà , sương phòng đó chuẩn sẵn y phục sạch.”
“Được, thưa lão phu nhân.”
Lạc Thanh Hàn ba bước ngoảnh đầu một , cửa phòng đóng c.h.ặ.t mới về phía sương phòng.