Mang Cả Nhà Vượt Nạn Đói - Chương 123: Mắng còn nhẹ.

Cập nhật lúc: 2026-02-16 03:45:56
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Gầm!”

“Ồ ồ.”

“Được , mua y phục cho con , cần mặc đại y da hổ , Hổ Vương, ngươi tự tu luyện !”

“Gầm!”

Hổ Vương mấy vui vẻ mà chạy mất.

Vốn tưởng nàng thể chủ cho nó, ai ngờ...

“Tiểu gia hỏa, bắt nạt Hổ Vương nữa đấy.”

“Ồ ồ.”

“Ta mặc y phục mới cho con.”

Tần Nguyệt lấy bộ y phục mua sẵn, cẩn thận mặc cho tiểu gia hỏa.

Tay chân tiểu gia hỏa mềm nhũn, Tần Nguyệt chỉ sợ con đau, chờ mặc xong y phục thì nàng vã mồ hôi hột.

“Tiểu gia hỏa, con thật xinh .”

“Ồ ồ, Lăng Lăng.”

“Lăng Lăng? Con tên là Lăng Lăng?”

“Ồ ồ.”

“Được , con tên là Lăng Lăng, đói ? Có thể ăn thức ăn bình thường ?”

Tần Nguyệt trông nom Lăng Lăng một hồi lâu mới rời khỏi tiểu thiên địa.

Tuy rằng nàng cần việc đồng áng, nhưng cũng việc !

Cứ như , ban ngày Tần Nguyệt việc, buổi tối tiểu thiên địa bầu bạn với Lăng Lăng, chớp mắt đến ngày con út nhà Lý đại phu thành .

Vì đây là hỷ sự đầu tiên khi dời thôn đến đây, Ngô đại thúc phất tay một cái, chi thêm ít bạc, tổ chức vô cùng náo nhiệt.

Mọi hân hoan hớn hở, đối với bên nhà tân nương t.ử thì hết sức khách sáo, vì gì khác, chỉ vì thôn bên cạnh vẫn còn ít cô nương hứa gả cho ai.

Những đưa dâu đều thấy rõ mồn một.

Tiếng pháo nổ vang, tiếng dứt.

Mắt thấy tân nương t.ử tân phòng, bắt đầu dùng bữa trưa thì tiếng vó ngựa vang lên.

Ngô đại thúc và Tần Nguyệt đang bàn bạc xem nên cho mấy cặp đôi cùng thành một lúc cho thêm phần náo nhiệt , thấy tiếng vó ngựa, hai nhanh ch.óng bước ngoài.

Nhìn thấy tới từ xa, chân mày Tần Nguyệt nhịn mà nhíu .

“Sao bọn họ tới đây?”

Ánh mắt Ngô đại thúc lóe lên, đưa tay vỗ vỗ vai Tần Nguyệt: “Khách đến là khách, Lạc đại nhân giúp chúng ít việc, hơn nữa hôm nay là ngày đại hỷ, đừng loạn.”

“Con , con trẻ con.”

Hơn nữa, cũng chẳng gì đáng để loạn, loạn thì loạn từ lâu .

“Biết , ở đây trông coi là , lát nữa con đưa Lạc đại nhân và bọn họ về nhà con chơi , tránh để tiếp đãi chu đáo.”

“Được, lát nữa để A nãi dẫn về nhà con là .”

Nghe , Ngô đại thúc ngẩn : “Con thật sự xem mặt những nhi lang ?”

Tần Nguyệt bất lực thở dài một tiếng: “Con xem thì A nãi tha cho con ? chỉ một thôi, bà sẽ quản nữa, đúng , để Tiểu Sơn ca cùng con nhé.”

“Được, gọi ngay đây.”

Sau khi Ngô đại thúc trong, chẳng mấy chốc Ngô Tiểu Sơn , mà nhóm Lạc Thanh Hàn cũng tới gần.

Gặp Tần Nguyệt nhiều ngày, trong lòng Lạc Thanh Hàn vui mừng khôn xiết.

“Hú!”

Kéo dây cương dừng ngựa, Lạc Thanh Hàn lộn nhảy xuống.

“Nàng dạo khỏe ?”

Tần Nguyệt gượng hai tiếng: “Khỏe, khỏe lắm.”

“Lạc đại nhân, thiếu đông gia, tiểu thư, xuống chuyện, mời bên .”

Phong Vô Trần xoay xuống ngựa, : “Tiểu Sơn, nhà họ hỷ sự ?”

, con trai út nhà Lý thúc thành hôn.”

“Nếu các việc, chúng đổi ngày khác tới .”

“Không , mời.”

Ngô Tiểu Sơn dẫn đường, Phong Vô Trần lôi kéo Lạc Thanh Linh theo phía .

Tần Nguyệt Lạc Thanh Hàn đang chằm chằm , mở miệng : “Đi thôi! Còn đợi mời ?”

“Không cần, cần.”

Năm cùng tiến về phía .

Thôn lớn, chẳng mấy chốc tới nhà Tần Nguyệt.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mang-ca-nha-vuot-nan-doi/chuong-123-mang-con-nhe.html.]

“Nguyệt nhi, con đưa đại nhân và bọn họ chính sảnh , pha .”

“Vâng! Ba vị mời.”

Lạc Thanh Hàn và Phong Vô Trần theo , Lạc Thanh Linh ngó xung quanh, ánh mắt đầy vẻ chê bai.

Cái loại nhà thế ?

Quá tồi tàn!

Còn nữa, lò sưởi mà như thế ?

“Cái chén của ngươi rửa sạch ?”

Ngô Tiểu Sơn đầu , : “Nếu vị tiểu thư cảm thấy sạch, thể rửa nữa.”

“Các nha ?”

“Không , gia đình như chúng lấy tiền nhàn rỗi mà nuôi nha .”

“Cũng đúng, nghèo như mà.”

Lạc Thanh Linh lầm bầm một tiếng, xoay rời khỏi nhà bếp.

Ngô Tiểu Sơn đảo mắt một cái, đặt chén khay, bỏ lá , chỉ chờ nước sôi.

Trong chính sảnh, Phong Vô Trần xuống : “Biểu , hiện tại núi quy hoạch , lát nữa để Tần Nguyệt đưa xem xung quanh.”

Đôi mắt mặt nạ của Lạc Thanh Hàn cứ dính c.h.ặ.t lên Tần Nguyệt, : “Được!”

Tần Nguyệt chậm rãi xuống, gượng hai tiếng: “Cái thực sự chút xin , lát nữa việc bận, để Tiểu Sơn ca đưa các xem nhé!”

“Ngươi là một nữ t.ử nông gia thì thể việc gì chứ?”

Giọng khinh miệt vang lên, ba tức khắc về phía Lạc Thanh Linh.

Hai trách móc, một vui.

Gà Mái Leo Núi

“Chuyện phiền cô nương lo lắng.”

“Thanh Linh, vô lễ, xuống.”

“Đại ca, thật trúng nàng ở điểm nào...”

Không đợi nàng xong, Phong Vô Trần đột ngột dậy, bịt miệng nàng lôi ngoài: “Cái đó, hai cứ trò chuyện , đưa ngoài dạo.”

Sau khi lôi ngoài, Phong Vô Trần quát khẽ: “Lúc hứa những gì? Muội còn như nữa, đừng quan tâm , ngay cả đại ca cũng sẽ thèm !”

“Hừ! Các đều bắt nạt !”

Lạc Thanh Linh bước ngoài, Phong Vô Trần chỉ đành bất lực theo.

Ngô Tiểu Sơn bưng từ nhà bếp , thấy liền gọi một tiếng: “Thiếu đông gia, cần dẫn đường ?”

“Cần.”

“Ta tới ngay đây.”

Ngô Tiểu Sơn đưa chính sảnh : “Tiểu Nguyệt nhi, đưa thiếu đông gia dạo xung quanh, tiếp đãi Lạc đại nhân cho nhé.”

Sau khi Ngô Tiểu Sơn , Lạc Thanh Hàn thở dài một tiếng: “Tần Nguyệt, nàng còn giận đến bao giờ nữa?”

“Huynh nghĩ nhiều , gì khiến giận chứ?”

, biểu ca nàng nhận nuôi một đứa trẻ, nhưng nhận nuôi đứa trẻ thì thành hôn, thể...”

“Không, nhận nuôi nữa .”

Qua mấy ngày quan sát, Lăng Lăng ở trong tiểu thiên địa sẽ hơn.

cần riêng biệt chăm sóc.

“Lại nữa , thì .”

“Không việc gì thì thể !”

Khóe miệng Lạc Thanh Hàn giật giật, đưa tay tháo chiếc mặt nạ mặt xuống: “Tần Nguyệt, mới tới mà.”

Đặt mặt nạ xuống, Lạc Thanh Hàn bưng chén lên nhấp một ngụm.

Đắng chát, chẳng ngon chút nào.

Tần Nguyệt liếc Lạc Thanh Hàn một cái, lập tức dời mắt chỗ khác.

Mặt nạ đang đeo như , mắc mớ gì tháo xuống?

Thấy dáng vẻ của Tần Nguyệt, khóe miệng Lạc Thanh Hàn khẽ nhếch lên.

Biểu ca đúng, gương mặt của thực sự khó để từ chối.

Chỉ là ngờ một ngày, dựa gương mặt để theo đuổi thích.

Tần Nguyệt, nước lấy uống hết , thể cho thêm một ít ?”

“Được thì , nhưng lấy nước thì sớm trở về !”

“Vậy cần nữa, lúc tới dự tính kỹ , đêm nay sẽ nghỉ chỗ của nàng.”

“Nghỉ ?” Tần Nguyệt nhíu mày, “Huynh hiềm A nãi mắng còn nhẹ ?”

 

Loading...