Thư Dư theo hướng tay chỉ mà , Lộ Tam Trúc tại chỗ sững sờ một chút, tự vả miệng một cái, vội vàng đuổi theo.
Thôn nhà họ Nguyễn khác với thôn Thượng Thạch. Thôn Thượng Thạch là nơi tạp cư, ngày xưa hình thành từ nhiều dân làng chạy nạn đến. Còn thôn nhà họ Nguyễn thì , thôn tuy lớn, nhưng hai phần ba dân đều họ Nguyễn, tổ tiên cùng một dòng dõi.
Chính vì , Lộ Tam Trúc từ lúc thôn nhà họ Nguyễn cảm thấy bất an, luôn nghi thần nghi quỷ quanh, giống như đang kẻ trộm.
Ngược , Thư Dư mục tiêu rõ ràng, chẳng bao lâu cổng nhà họ Nguyễn.
Cổng sân nhà họ Nguyễn đang khép hờ, điều cho thấy trong nhà .
Thư Dư định đẩy cửa , thấy tiếng của Nguyễn bà t.ử từ bên trong vọng : “Được , cắt thịt ngay đây, mang qua cho con bé bất hiếu đó là chứ gì. Thật là, chúng cần gì nịnh nọt chúng nó? Còn tốn tiền cho nó nữa, là ruột của nó, nó tìm về Nhị Nha , những chuyện còn gì mà so đo.”
Nói , Nguyễn bà t.ử mở cổng sân, suýt nữa đụng Thư Dư đang ở cửa.
Bà sững sờ một chút, ngẩng đầu định mắng, ai ngờ đối diện với khuôn mặt cảm xúc của Thư Dư.
Nguyễn bà t.ử kinh ngạc, ngay đó sắc mặt đổi, giọng chua ngoa: “Ồ, đây là Nhị Nha mới nhà họ Lộ nhận về ? Sao thế, cuối cùng cũng nhớ còn nhà ngoại chúng , đến nhận họ hàng ?”
Liếc mắt thấy tay Thư Dư mang theo quà cáp, bà càng sắc mặt : “Đến thăm mà cũng đến tay ?”
Thư Dư ngay cả liếc mắt cũng thèm bà , trực tiếp đẩy bà sang một bên, thẳng trong.
“Ấy, cô…”
Nguyễn bà t.ử vội vàng theo , chỉ bóng lưng cô c.h.ử.i bới: “Cô hiểu lễ phép hả? Một chút giáo dưỡng cũng , thấy trưởng bối cũng chào một tiếng, câm.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/man-cap-dai-lao-xuyen-thanh-nong-gia-nu-qbra/chuong-49-banh-bao-mau-cua-nha-ho-lo.html.]
Thư Dư vẫn để ý đến bà , cô sân mặt.
Chưa đến căn nhà ngói xanh một bên, chỉ riêng diện tích của cái sân lớn hơn nhà họ Lộ gấp đôi.
Còn chiếc xe đẩy ở góc tường, tiếng bò kêu trong chuồng, chăn bông dày dặn phơi sào tre, ba bốn con cá nuôi trong lu nước lớn bên trái, thịt khô và nấm phơi mái hiên.
Lại hai em nhà họ Nguyễn từ nhà chính , quả thực giống như Lộ Tam Trúc , cao to vạm vỡ, so với Lộ Nhị Bách gầy gò, đúng là một trời một vực.
Khóe miệng còn dính vụn bánh, sợ khác cuộc sống của nhà họ Nguyễn sung túc đến mức nào.
Ăn bánh bao từ m.á.u của nhà họ Lộ, ăn cũng ngon thật nhỉ. Nhà họ Nguyễn tất cả những thứ , đều là nhờ bạc bán cô năm đó mà .
Thư Dư quanh, lúc thấy một cây rìu ở góc sân, cô cầm lên tay lật qua lật .
Hồng trần cuồn cuộn
Sóng gió bủa vây
Tâm như chỉ thủy
Tự tại chốn này.
Lộ Tam Trúc kịp đuổi đến cổng sân nhà họ Nguyễn, kinh ngạc đến sững sờ, trừng lớn mắt vội rụt cổ , lén lút trong sân, dám bước thêm một bước.
Nhị Nha rốt cuộc gì đây?
Đây cũng là điều Nguyễn bà t.ử hỏi, bà vẫn luôn c.h.ử.i bới, nhưng Thư Dư vẫn im lặng đáp , bà khỏi tức giận, chạy đến mặt chặn đường cô: “Con nhóc c.h.ế.t tiệt , đang với ngươi, ngươi rốt cuộc đến đây gì? Ngươi…”
“Câm miệng.” Thư Dư đột nhiên duỗi thẳng tay, cây rìu trong tay suýt nữa bổ mũi Nguyễn bà t.ử.
Nguyễn bà t.ử sợ đến mức mặt mày trắng bệch, lùi một bước ngã đất, suýt nữa tè quần.