Mùa đông năm đến sớm.
Gió bấc tràn qua kinh thành, mang theo mùi tuyết kịp rơi. Lục phủ đóng c.h.ặ.t cổng, đèn l.ồ.ng trắng treo cao, ngày ngày hương trầm mái hiên cũ. Không tang lễ rình rang, nhưng cả phủ đều sống trong một nỗi buồn lặng lẽ, kéo dài như bệnh mãn tính.
Tạ Hoài Viễn vẫn ở đó.
Hắn ngủ trong phòng khách, về Tạ phủ, cũng ở doanh trại. Đêm nào cũng , khi trăng lên, khoác áo, mái hiên, dựa lưng cột gỗ cũ.
Ở mặt , mảnh ngọc vỡ đặt trong hộp gỗ nhỏ, bên cạnh là khăn tay trắng.
Mọi thứ đều sắp xếp ngay ngắn.
Ngay ngắn như thể chỉ cần xoay , nàng sẽ xuống bên cạnh, cau mày quá cứng nhắc.
“Đêm nay gió lớn.” Hắn . “Nàng nhớ mặc thêm áo.”
Gió đáp bằng tiếng rít lạnh buốt.
Hắn gật đầu, như thể câu trả lời.
Triều đình bắt đầu xôn xao.
Tạ Hoài Viễn còn là vị tướng quân năm xưa. Hắn vẫn lên triều đúng giờ, vẫn trả lời khi hỏi, vẫn xử lý quân vụ sai sót. ánh mắt còn ai cả.
Như thể tất cả đều một bức màn vô hình.
Hoàng đế triệu cung.
“Ngươi định sống như thế bao lâu?” Hoàng đế hỏi.
Tạ Hoài Viễn quỳ xuống.
“Bệ hạ.” Hắn đáp. “Thần chỉ đang đợi.”
“Đợi ai?”
Hắn im lặng.
Hoàng đế lâu, cuối cùng chỉ thở dài.
“Ngươi thắng tất cả các trận chiến.”
“ ngươi thua .”
Tạ Hoài Viễn cúi đầu thật thấp.
“Thần .”
Mùa đông trôi qua.
Xuân đến, hoa nở trong phủ Lục gia, nhưng mái hiên cũ ai treo chuông gió nữa. Cột gỗ mưa sẫm màu, vết nứt ngày càng rõ.
Có một đêm mưa phùn.
Mưa lớn, nhưng lạnh.
Gia nhân mang áo choàng , Tạ Hoài Viễn nhận.
“Nàng ghét ồn.” Hắn . “Đừng kinh động.”
Gia nhân cúi đầu lui , nước mắt rơi ướt tay áo.
Đêm , sốt cao.
sáng hôm , vẫn triều.
Vẫn mái hiên đêm.
Như thể xác còn là của nữa.
Một năm , Lục thượng thư qua đời.
Trước khi nhắm mắt, ông nắm tay Tạ Hoài Viễn.
“Ta xin .” Ông . “Ta bảo vệ con bé.”
Tạ Hoài Viễn lắc đầu.
“Bá phụ hết sức .” Hắn . “Là … về muộn.”
Lục thượng thư mỉm nhạt, ánh mắt dừng nơi mái hiên ngoài cửa sổ.
“Nó vẫn đợi ở đó.” Ông thì thầm. “Ngươi nhớ… che gió cho nó.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mai-hien-hen-uoc/chuong-9.html.]
Tạ Hoài Viễn gật đầu.
“Ta nhớ.”
Năm thứ ba.
Mái hiên cũ tu sửa . Không vì sắp đổ, mà vì Tạ Hoài Viễn giữ nguyên hình dáng cũ. Hắn tự tay chọn gỗ, tự tay dặn thợ:
“Không vị trí cột.”
“Không mới quá.”
Đêm tu sửa xong, lâu.
“Thấy ?” Hắn . “Vẫn giống ngày .”
Không ai trả lời.
Hắn mỉm .
Năm thứ năm.
Tạ Hoài Viễn còn trận. Hắn xin từ chức, lui về sống lặng lẽ trong Lục phủ. Người trong kinh thành dần quên vị tướng quân năm nào, chỉ còn nhớ một kẻ kỳ lạ, mỗi đêm đều mái hiên cũ, chuyện một .
Có đứa trẻ hàng xóm hỏi:
“Thúc thúc đang với ai ?”
Hắn đứa bé, ánh mắt hiếm hoi chút ấm áp.
“Với thương.”
“Người đó ?”
Hắn chỉ bên cạnh.
“Ở đây.”
Đứa trẻ thấy gì cả.
Năm thứ bảy.
Mùa đông lạnh.
Tuyết rơi dày, phủ kín mái hiên. Gia nhân xin trong, lắc đầu.
“Năm nay nàng sợ lạnh hơn.” Hắn . “Ta ở đây.”
Đêm , tuyết rơi suốt canh năm.
Sáng hôm , gia nhân phát hiện Tạ Hoài Viễn vẫn mái hiên.
Lưng dựa cột gỗ.
Khóe môi cong lên thành một nụ nhẹ.
Trong tay , mảnh ngọc vỡ ghép sát nửa còn n.g.ự.c — khớp, nhưng giữ c.h.ặ.t.
Hắn .
Không tiếng động.
Không đau đớn.
Như chỉ đơn giản là… ngủ quên.
Nhiều năm .
Lục phủ bán , xây thành nhà dân. Chỉ mái hiên cũ giữ nguyên, vì :
“Mái hiên … dỡ .”
Có bảo, đêm mưa gió, mái hiên vẫn hai cái bóng cạnh .
Một mặc áo tướng quân cũ.
Một váy dài nhạt màu.
Họ gì.
Chỉ đó.
Che gió cho .
Hết