Mái Hiên Hẹn Ước - Chương 7

Cập nhật lúc: 2026-02-05 09:44:16
Lượt xem: 8

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tin Lục Chiêu Nghi qua đời báo về triều đình một buổi sớm nhiều sương.

Không chiếu thư long trọng, cũng đại tang phô trương. Chỉ là một tờ công văn ngắn ngủi từ Triệu phủ gửi lên Lục gia, ghi vỏn vẹn mấy chữ: “Thiếu phu nhân bệnh nặng, mất.”

Giấy mỏng, chữ gọn, giống như cái c.h.ế.t của nàng — lặng lẽ, kêu cứu.

Lục phủ chìm trong yên lặng.

Lục thượng thư lâu trong thư phòng, bức bình phong mặt mà một lời. Lục phu nhân đến khản giọng, cuối cùng chỉ còn ôm áo con gái, run rẩy như một chiếc lá cuối mùa.

Tang lễ tổ chức gấp.

Không thể rình rang — dù nàng cũng của Triệu gia danh nghĩa. cũng ai dám qua loa, bởi ai trong kinh thành cũng : Lục Chiêu Nghi từng thật sự sống những ngày dâu.

Quan tài đặt trong linh đường nhỏ.

Bên trong, nàng mặc y phục trắng, gương mặt yên bình như đang ngủ. Mái tóc chải gọn, tay đặt một chiếc khăn tay cũ — chiếc khăn nàng vẫn thường mang theo bên .

Không ngọc bội.

Một nửa theo nàng đến tận cuối, nửa còn … ở xa.

Ngày đưa tang, trời mưa.

Mây xám che kín bầu trời, nặng nề như đè sập kinh thành. Dân chúng hai bên đường đoàn lặng lẽ qua, ít thở dài tiếc nuối.

“Lục tiểu thư khổ quá…”

“Nghe hôn ước với Tạ tướng quân…”

“Suỵt, c.h.ế.t , đừng nữa.”

Cái tên Tạ Hoài Viễn, chôn cùng với nàng trong lời thì thầm của thiên hạ.

Cùng lúc , nơi biên cương phía bắc.

Gió lớn thổi qua thảo nguyên, mang theo mùi m.á.u khô và tro tàn. Quân man tộc tan rã gần hết, những cứ điểm còn sót lượt đ.á.n.h hạ. Trận chiến kéo dài gần một năm cuối cùng cũng đến hồi kết.

Trong doanh trại tạm thời, một đàn ông bàn bản đồ.

Hắn gầy hơn , vai rộng nhưng hình rắn chắc, ánh mắt sắc bén đến mức khiến đối diện dám thẳng. Áo mang quân hàm, chỉ là một bộ y phục thô màu xám, nhưng mỗi mệnh lệnh đều chấp hành chút chậm trễ.

“Đường tiếp viện phía đông cắt .” Một tướng lĩnh báo cáo. “Man tộc còn khả năng phản công.”

Người đàn ông gật đầu.

“Thu quân.” Hắn . “Không cần truy kích.”

Giọng trầm, cao thấp, nhưng mang theo khí thế khiến thể cãi.

Khi lui , lão binh tóc bạc bước .

“Triều đình đến ngươi.” Lão . “Thánh thượng hạ chỉ, triệu ngươi hồi kinh.”

Người đàn ông im lặng.

Hồi kinh.

Hai chữ , giống như chạm một nơi sâu trong lòng .

“Danh phận?” Hắn hỏi.

Lão binh một lúc lâu.

“Họ ngươi là ai.”

Hắn nhạt.

“Vậy thì…” Hắn chậm rãi. “Hãy để một c.h.ế.t sống .”

Ba ngày , tin thắng trận truyền về kinh thành.

Triều đình mở đại triều, chuẩn nghi thức khải . Dân chúng treo đèn kết hoa, phố lớn ngõ nhỏ rộn ràng như ngày hội. Sau nhiều năm chiến loạn, cuối cùng cũng một chiến thắng đủ lớn để xoa dịu lòng .

Trong danh sách công thần triệu hồi, xuất hiện một cái tên khiến ít sững sờ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mai-hien-hen-uoc/chuong-7.html.]

Tạ Hoài Viễn.

“Không c.h.ế.t ?”

“Nghe là giả c.h.ế.t để đ.á.n.h úp địch.”

“Trời ạ… là sống từ địa ngục ?”

Tin tức lan nhanh như gió.

một tin khác, ai dám mặt .

Tin về một con gái, xuống mái hiên cũ của ký ức.

Ngày Tạ Hoài Viễn thành, trời trong.

Cổng thành mở rộng, trống khải vang dội. Hắn cưỡi ngựa đầu đoàn quân, áo giáp sáng loáng, gương mặt lạnh lùng, ánh mắt dân chúng hai bên đường.

Hắn chỉ về phía .

Nhìn về kinh thành nơi một mái hiên cũ.

Trong lòng , một cảm giác bất an thể gọi tên.

Quá yên tĩnh.

Không thư.

Không tin.

Không lấy một dấu hiệu cho thấy… nàng đang đợi.

Khi đoàn quân ngang qua Lục phủ, ngựa của chợt khựng .

Hắn đầu .

Cổng phủ đóng c.h.ặ.t, cửa treo đèn trắng kịp tháo xuống. Dải lụa trắng phất phơ trong gió, đập mắt như một nhát roi.

Tim đập mạnh.

Một binh sĩ bên cạnh nhỏ giọng :

“Nghe … Lục tiểu thư mất .”

Thế giới trong khoảnh khắc — im lặng.

Tạ Hoài Viễn thấy tiếng trống, thấy tiếng , thấy cả tiếng tim đập. Mọi âm thanh như rút sạch, chỉ còn câu , lặp lặp trong đầu.

“Mất .”

“Mất .”

Hắn siết c.h.ặ.t dây cương đến bật m.á.u.

“Dừng .” Hắn .

Đoàn quân khải dừng giữa phố lớn.

Tạ Hoài Viễn xuống ngựa.

Hắn bước từng bước về phía Lục phủ, mỗi bước nặng như giẫm lên tro tàn. Đèn trắng lay động mắt, khiến hoa mắt.

“Không thể.” Hắn lẩm bẩm. “Nàng chỉ là… chờ .”

Hắn cổng phủ lâu.

Không ai dám lên tiếng.

Cho đến khi bật .

Tiếng khàn, vỡ vụn, khiến lạnh sống lưng.

“Ta về mà.” Hắn . “Sao đón?”

Gió thổi qua.

Không ai trả lời.

Loading...