Mái Hiên Hẹn Ước - Chương 3

Cập nhật lúc: 2026-02-05 09:30:27
Lượt xem: 10

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tin Tạ Hoài Viễn t.ử trận truyền về kinh thành một buổi sáng trời u ám.

Không tiếng trống báo tin, nghi thức long trọng. Chỉ là một đạo công văn từ bộ Binh đưa thẳng đến phủ Thượng thư Lục gia, kèm theo danh sách t.ử sĩ và chiếu thư truy phong. Người mang tin là một viên quan nhỏ, dáng vẻ mệt mỏi, quần áo còn vương bụi đường xa, như thể chính cũng là kẻ mở miệng câu .

Lục Chiêu Nghi đang ở trong thư phòng.

Nàng bên án gỗ, mặt là một tờ giấy trắng chữ nào. Bút lông đặt nghiêng sang một bên, mực mài xong từ lâu nhưng dùng tới. Từ khi Tạ Hoài Viễn xuất quân, nàng vẫn giữ thói quen mỗi ngày đây một lát, vài dòng cho — những dòng chữ từng gửi .

Hôm nay, nàng hai chữ.

“Bình an.”

Chỉ hai chữ , nhưng tay nàng run đến mức nét mực nhòe thành một vệt xám nhạt.

Ngoài cửa vang lên tiếng bước chân gấp gáp.

“Tiểu thư.”

Giọng nha run rẩy, khác hẳn ngày thường.

Lục Chiêu Nghi ngẩng đầu. Trong khoảnh khắc , nàng bỗng một dự cảm , giống như thứ gì đó đang chầm chậm đổ sập trong lòng.

Cửa mở .

Viên quan bên ngoài, cúi đầu thật sâu.

“Lục tiểu thư… xin nén bi thương.”

Chỉ một câu thôi, thế giới mắt nàng như vỡ vụn.

Tờ công văn đặt lên bàn. Giấy mỏng, chữ đen, lạnh lùng đến tàn nhẫn. Nàng hết, cũng cần hết. Chỉ dòng đầu tiên đủ khiến nàng cứng đờ.

Tạ Hoài Viễn — t.ử trận nơi biên cương.

Bút lông rơi xuống đất, lăn vài vòng dừng ở chân bàn.

Không tiếng .

Không tiếng thét.

Lục Chiêu Nghi bất động lâu, lâu đến mức nha bắt đầu hoảng sợ, định gọi tới. nàng chỉ khẽ đưa tay, hiệu cần.

Nàng cúi đầu, hai chữ “Bình an” giấy.

Mực khô.

Nàng chợt bật .

Nụ nhẹ, khẽ, nhưng ai cũng thấy lạnh sống lưng.

“Ngươi lui xuống .” Nàng .

Giọng nàng bình tĩnh đến lạ.

Ngày hôm đó, Lục gia treo đèn trắng, phát tang.

Tạ Hoài Viễn con rể chính thức, cũng từng hôn ước giấy trắng mực đen. Trên danh nghĩa, cái c.h.ế.t của chỉ là một tin dữ ngoài phủ.

đêm , Lục Chiêu Nghi đến mái hiên cũ.

Trời mưa, nhưng gió lạnh buốt.

Nàng đó lâu, như đang chờ ai bước từ bóng tối. Mái hiên vẫn , cột gỗ cũ, góc mái nứt, chỉ là thiếu một từng cạnh nàng.

“Chàng … sẽ trở về.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mai-hien-hen-uoc/chuong-3.html.]

Giọng nàng tan gió.

Không ai đáp.

Từ ngày hôm , Lục Chiêu Nghi đổi.

Nàng vẫn ăn uống đúng bữa, vẫn thưa gửi cha đầy đủ lễ nghi, vẫn khuê phòng đúng giờ. cả Lục gia đều cảm nhận — nàng giống như một chiếc bình ngọc nứt, thì nguyên vẹn, nhưng chỉ cần chạm nhẹ là vỡ.

Nửa tháng , Lục thượng thư gọi nàng đến thư phòng.

Ông án, sắc mặt nghiêm nghị, bên cạnh là Lục phu nhân, ánh mắt xót xa cứng rắn.

“Chiêu Nghi.” Lục thượng thư mở lời. “Con cũng đến tuổi cập kê. Hôn sự thể kéo dài mãi.”

Nàng yên, đáp.

“Triệu gia đến hỏi cưới.” Ông tiếp tục. “Triệu công t.ử là con trai của Triệu đại nhân, quan tam phẩm trong triều. Gia thế hiển hách, là mối hôn sự cho Lục gia.”

Tim nàng khẽ run lên.

Triệu công t.ử.

Cái tên nàng từng qua — nổi tiếng ăn chơi, như áo, trong kinh thành ai .

“Con gả.” Nàng , giọng nhỏ, nhưng rõ ràng.

Lục phu nhân nhíu mày.

“Chiêu Nghi, con đừng hồ đồ.”

“Con trong lòng.” Nàng ngẩng đầu. “Người vì nước mà c.h.ế.t.”

Không khí trong phòng lặng .

Lục thượng thư thở dài.

“Chính vì c.h.ế.t, con càng nghĩ cho tương lai.”

Một câu , như một nhát d.a.o cùn.

“Cha.” Nàng hỏi. “Nếu hôm nay c.h.ế.t là con… cha bảo khác con mà sống tiếp ?”

Lục thượng thư sững .

cuối cùng, ông vẫn .

“Hôn sự định .”

Từ hôm , trong phủ bắt đầu chuẩn sính lễ.

Lục Chiêu Nghi phản kháng.

Nàng chỉ lặng lẽ sống qua từng ngày, giống như đang một con đường điểm cuối.

Mỗi đêm, nàng đều mái hiên cũ.

Không , gọi tên.

Chỉ đó, cho đến khi gió lạnh thấm xương, cho đến khi đèn trong phủ tắt hết.

Không ai rằng, ở nơi biên cương xa xôi

ghi trong danh sách t.ử trận…

đang từng bước bước khỏi bóng tối, mang theo một cái tên chôn vùi.

Loading...