Ma Xui Quỷ Khiến - Chương 88: Ngoại truyện 1

Cập nhật lúc: 2026-02-20 11:19:17
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Editor: Yang Hy

Tại Đại Lý quanh năm nắng ấm chan hòa, một đám cưới náo nhiệt ngoài trời đang diễn bãi cỏ xanh mướt.

Khách khứa tham dự đông lắm, đa phần là bạn bè thiết của chú rể. Ellie diện bộ váy cưới trắng tinh khôi, càng tôn thêm vẻ diễm lệ rạng ngời như ánh mặt trời của cô . Cô thật tươi, tay cầm hoa cưới, từng bước uyển chuyển tiến về phía chú rể đang mỉm chờ đợi sân khấu trong tiếng nhạc du dương.

Đã ba năm kể từ ngày họ rời khỏi thị trấn Vân Sơn.

Hồi đó vì vụ nổ lớn, họ lái xe từ trong rừng thị trấn, định bụng mua thêm đồ tìm Đường Điềm, dù sống ch.ết cũng tìm cô.

vụ nổ kinh hoàng đ.á.n.h động chính quyền địa phương, từng đoàn xe cứu hỏa gầm rú lao qua đường hầm trong đó, lối phong tỏa, họ cách nào .

Đám cháy đó kéo dài hơn nửa tháng mới tắt hẳn, lửa than sâu trong lòng đất vẫn còn âm ỉ cháy, cả khu vực đó phong tỏa, ai dám gần.

Toàn bộ nhà tù hóa thành tro bụi. Nhận tin , Ellie im lặng, Lục Viễn an ủi cô : "Không , cô chắc chắn trốn thoát khi nổ lớn xảy ."

Họ nán thị trấn thêm vài ngày nhưng vẫn thấy bóng dáng Đường Điềm , đành rời .

Họ nghĩ đủ cách, cuối cùng cũng tìm cho một cặp kính đặc biệt. Chỉ cần Angela đeo là sẽ còn suy nghĩ của khác nữa.

Angela thi đỗ đại học và tiếp tục học, Ellie và Lục Viễn trở thành blogger du lịch, khắp nơi, sách, nhận quảng cáo để trang trải cuộc sống.

Lý do họ một phần vì sở thích, phần nữa là vì từ bỏ hy vọng, mong một ngày nào đó gặp .

Ba năm trôi qua, họ đến quê hương Vân Nam của Lục Viễn. Ellie phát hiện mang thai, vài tháng nữa họ sẽ đón chào đứa con đầu lòng.

Lục Viễn bù đắp cho đám cưới vội vàng năm xưa nên tổ chức cho cô một đám cưới ngoài trời, nhà Ellie chỉ còn mỗi em gái nên đặc biệt chọn dịp nghỉ hè để đón Angela đến đây.

Hôm nay sự chứng kiến của bạn bè, hai tổ chức một đám cưới quá hoành tráng nhưng vô cùng ấm cúng. Hôn lễ kết thúc, thưởng thức tiệc buffet bãi cỏ, Ellie về phòng khách sạn váy, dặm lớp trang điểm sự trợ giúp của thợ trang điểm, còn Lục Viễn thì xách chai rượu vội vàng gặp đám chiến hữu lâu ngày gặp.

Tiếng nhạc nhẹ nhàng vang lên bãi cỏ, ăn uống trò chuyện vui vẻ.

"Angela, lấy giúp chị đôi bông tai hình con bướm với."

"Vâng."

Angela tìm hộp trang sức cho chị thì tiếng gõ cửa.

"Ra ngay đây." Cô cầm đôi bông tai mở cửa, một trông quen mắt xuất hiện mặt.

Một cô gái đưa cho cô một vật giống như túi thơm: "Chào cô, phiền cô chuyển lời chúc mừng của đến Ellie nhé."

"...Cảm ơn. Xin hỏi cô là ai?" Từng thấy mừng phong bì đỏ, chứ thấy ai mừng túi thơm bao giờ, Angela ngớ một chút thì điện thoại reo, là chị gái đang giục.

"Em tìm thấy , xuống ngay đây."

Rời mắt khỏi điện thoại, mặt cô trống trơn, như thể nãy từng ai đến.

"Lạ thật."

Cầm túi thơm, Angela tìm Ellie: "Vừa nãy gửi cái cho chị, bảo là gửi cho Ellie, cô tên luôn."

"Là ai thế nhỉ?" Ellie ngạc nhiên, cô bạn bè gì ở đây. Mở chiếc túi thơm màu đỏ , một lá bùa bình an màu vàng rơi lòng bàn tay, lá bùa buộc một sợi dây đỏ dài, vẻ là để đeo lên cổ.

Sợi dây chuyền đặc biệt khiến Ellie sững sờ, bỗng kích động nắm c.h.ặ.t t.a.y Angela hỏi dồn: "Người nãy, là con gái ? Tóc dài, mặt trái xoan, da trắng?"

Angela gật đầu: " ạ." Chợt nhớ điều gì, cả hai đồng thanh thốt lên: "Là cô !"

Lúc nãy Angela nhớ là vì cô chỉ gặp Đường Điềm một trong hang tối lờ mờ.

Lần Ellie chẳng thèm váy nữa, mặc kệ thợ trang điểm và thợ chụp ảnh can ngăn, xách váy chạy ngoài ngó khắp nơi, nhưng bãi cỏ đông đúc khách khứa bóng dáng cô gái lạnh lùng, thích một một .

"Chị ơi!" Angela vội đuổi theo: " thật là cô ? Vụ nổ lớn như thế, cô trông thương chút nào, vẫn trẻ như hồi đó."

Ellie nắm c.h.ặ.t lá bùa bình an: "Là cô , chắc chắn là cô !"

Không tìm thấy ở đây, cô vội vàng tìm Lục Viễn, lôi khỏi đám chiến hữu, Lục Viễn thấy mắt cô đỏ hoe, kích động như liền hỏi: "Sao thế?"

"Cô đến !"

Không cần nhiều, Lục Viễn hiểu ngay: "Ở ?!"

Ellie lắc đầu, giọng nghẹn ngào: "Không tìm thấy, cô đưa quà xong là luôn."

"Ellie." Lục Viễn nắm lấy cổ tay Ellie, năm xưa Đường Điềm vì cứu Angela mà ở đó, đó sống ch.ết rõ, vẫn luôn là nỗi day dứt trong lòng hai suốt bao năm qua, lá bùa bình an, "Chúng quen ai am hiểu mấy thứ ngoài cô , chắc chắn là Đường Điềm ."

"Đến chịu gặp mặt một ." Ellie hụt hẫng, Lục Viễn ôm vai cô vỗ về: "Anh nghĩ cô cho chúng thôi."

Người giữa hai cõi âm dương, sợ dính dáng quá nhiều sẽ liên lụy đến họ.

Món quà mừng chỉ là một lá bùa bình an nhỏ bé, nhưng hai hề coi thường, giá trị của nó còn quý hơn cả núi vàng núi bạc.

Ellie hít một thật sâu: "Em sẽ giữ gìn cẩn thận, cho con chúng đeo bên ." Cẩn thận cất túi thơm, nhờ Angela giữ hộ.

Tảng đá đè nặng trong lòng Ellie bấy lâu nay cuối cùng cũng trút bỏ, cô nở nụ nhẹ nhõm: "Anh nghĩ giờ cô đang gì nhỉ?"

"Chắc vẫn mấy việc đó thôi."

"Chúng còn gặp ?"

"Nhất định sẽ gặp ." Lục Viễn khẳng định.

Ellie tựa vai Lục Viễn, hai đồng cỏ bao la trải dài đến tận chân núi phía xa.

Angela tháo kính , đôi mắt tĩnh lặng như nước phản chiếu bóng lưng họ, nhưng dường như chẳng gì lọt đáy mắt cô.

 

"Này, đến một đài phát thanh tên là ‘Trò chuyện đêm khuya cùng quỷ' bao giờ ?"

"Chưa bao giờ."

"Thời đại nào còn đài, quê mùa."

"Kiểu tên đài phát thanh ngày xưa nhiều lắm, kể chuyện ma các kiểu, giờ mà vẫn còn , hoài niệm ghê."

...

Tô Tiểu Bắc lướt nhanh qua các bình luận bài đăng của , trong hàng trăm bình luận, đùa, chê bai, cùng hoài niệm về các chương trình phát thanh ngày xưa, đăng bài kể chuyện ma...

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ma-xui-quy-khien/chuong-88-ngoai-truyen-1.html.]

một ai rằng từng đài phát thanh .

"Chẳng lẽ là ảo giác của thật ." Tô Tiểu Bắc tự nhéo má .

Cuối tuần cãi với bạn trai, trong lúc bốc đồng cô uống quá liều t.h.u.ố.c ngủ ở nhà một , lúc mơ màng, bản năng sinh tồn trỗi dậy ch.ết nữa, cô định gọi điện cầu cứu, kết quả ấn thế nào mở cái app radio sẵn trong máy mà bao giờ dùng đến.

Đài tự động kết nối đến một chuyên mục tên là "Trò chuyện đêm khuya cùng quỷ", trong điện thoại vang lên một giọng nữ trong trẻo sạch sẽ như tiếng nước chảy róc rách: "Chào các thính giả mến, chào buổi tối, là MC của các bạn, Đường Đường."

"Nếu bạn chuyên mục , đó là may mắn, nhưng cũng là bất hạnh của bạn. Mục tiêu của chuyên mục chúng là, mỗi câu chuyện đều là sự thật, tuyệt đối giả dối. Nỗi đau, bi thương, tiếc nuối của bạn, hãy kể cho , chúng lắng nỗi đau của bạn, giải quyết chấp niệm của bạn, xóa bỏ oán hận của bạn."

Liều t.h.u.ố.c ngủ quá mức kích thích dày yếu ớt của Tô Tiểu Bắc, cô lăn từ sofa xuống đất, dày cuộn lên, nôn thốc nôn tháo.

Nôn xong, dư lượng t.h.u.ố.c còn khiến cô choáng váng rạp sàn, trong lúc nửa tỉnh nửa mê, bên tai cứ văng vẳng giọng của nữ MC .

Giọng đặc biệt, như thể bên cạnh, dịu dàng thủ thỉ với bạn, từng chữ thấm lòng; câu chuyện cô kể cũng đặc biệt, là mỗi câu chuyện đều là chuyện ma thật, kể lắt léo ly kỳ, vô cùng hấp dẫn.

"Câu chuyện hôm nay xảy tại một ngôi làng nhỏ hoang vắng trong núi. Nơi đây còn gọi là làng quỷ, quanh năm hầu như thấy bóng . Lý do đến đây là vì nhờ vả."

"Từ nhà đến ngôi làng nhỏ đó mất hai ngày đường, ở đó đường cái, vì đa dân chuyển hết, làng gần như bỏ hoang nên cũng chẳng cần đường. Nơi thậm chí còn bản đồ, tốn nhiều công sức mới trong núi, đến nơi thì trời tối, mưa lất phất, sương mù dày đặc."

"Ngôi làng yên tĩnh như sống, phần lớn nhà cửa đổ nát vì lâu ngày ai ở, tìm mãi, gần hết cả làng mới thấy một nhà sáng đèn. Căn nhà đó bảo dưỡng khá , chủ nhân còn dán đủ loại hoa giấy lên cửa sổ tầng hai, những mẫu thấy bao giờ, trông khéo tay. tưởng nhà phụ nữ nên gõ cửa xin ngủ nhờ, mãi mới mở cửa. Nhìn thấy đó, ngạc nhiên."

"Đó là một đàn ông trung niên tàn tật, mồm méo mắt xếch, một tay áo trống rỗng, chân thì to bất thường, khập khiễng. đó bụng, bộ leo núi lạc đường, lỡ bước đây thì cho ngủ nhờ một đêm. Còn nhắc buổi tối nhẹ nhàng chút, trong nhà già sống tầng hai, dễ đ.á.n.h thức. đương nhiên đồng ý ngay, khi rửa mặt qua loa, đó về phòng ở tầng một ngủ, định ghế ở phòng khách ngủ tạm một đêm, kết quả thấy tiếng kéo cắt lạch cạch tầng, cứ sột soạt mãi thôi, như đang cắt cái gì đó. rõ ràng tầng hai bật đèn, đó thấy trong bóng tối ?"

" cửa phòng ngủ đóng kín của chủ nhà, quyết định lén lên xem thử. rón rén lên, tầng hai chia phòng, chỉ là một căn phòng rộng, cửa mở thẳng cầu thang, dám bật đèn sợ phiền , nương theo ánh trăng hắt qua cửa sổ, thấy trong phòng một bà lão tóc bạc phơ, lưng còng, trong bóng tối một tay cầm kéo, một tay cầm thứ gì đó giống như vải, cắt soàn soạt, thỉnh thoảng còn xoay chiều tấm vải, trông như đang cắt hoa giấy."

"Chẳng lẽ bà cụ mù, quen việc trong bóng tối ? Ôm thắc mắc đó, rón rén gần, kết quả thấy thứ gì đó đang chảy dọc theo cái kéo và cổ tay bà cụ, nhỏ tong tỏng xuống đất, là m.á.u!"

"Nhìn kỹ , bà cắt hoa giấy gì , mà là đang cắt da !"

Câu "da " khiến não Tô Tiểu Bắc giật một cái, thế mà sợ đến tỉnh cả . Cô loạng choạng chạy rửa mặt, uống nhiều nước, cuối cùng cũng bớt buồn ngủ, vật sofa, điện thoại vẫn đang phát giọng ma quái của nữ MC.

" vội vàng lùi định giả vờ thấy gì chuồn xuống, lùi hai bước thì phát hiện đàn ông tàn tật lẽ ngủ say từ lúc nào lù lù ở đầu cầu thang, tay cầm cái liềm, vô cảm . Còn bà lão cắt da trong phòng rú lên một tiếng quái dị cầm kéo lao về phía . Trong lúc hoảng loạn nhảy qua cửa sổ tầng hai, chạy thục mạng ngoài. May mắn là gia đình đó đuổi theo, dám xin ngủ nhờ nữa, chuyển sang lẻn những ngôi nhà bỏ hoang, định tìm manh mối về nguyên nhân thực sự khiến nơi bỏ hoang..."

Sau đó Tô Tiểu Bắc nửa tỉnh nửa mê, mơ màng theo lời kể của MC như chính đang trải qua những gì cô thấy.

Nữ MC tìm thấy một bức ảnh cũ trong những ngôi nhà hoang, kỳ lạ là nhiều ở đây đều tàn tật hoặc dị dạng. Sau đó trong từ đường của làng, cô tìm thấy một cuốn sổ ghi chép sự kiện rách nát. Trong đó ghi mười năm làng một trận dịch bệnh lớn, nhà nào cũng ch.ết, hèn gì cửa nhiều nhà vòng hoa và cờ tang. Cô gặp đàn ông tàn tật đến cúng bái, tưởng định tấn công nên tay khống chế . Ai ngờ hề ý định hại cô , còn bảo cô mau rời khỏi đây.

Dưới sự gặng hỏi của cô , tiết lộ một phần sự thật.

Trước đây giao thông bất tiện, ngôi làng sâu trong núi cô lập với thế giới bên ngoài, dân ở đây kết hôn cận huyết qua nhiều thế hệ, con cái sinh đa phần thiểu năng trí tuệ hoặc dị tật.

Sau trưởng thôn thấy cứ đà dân làng sẽ tuyệt chủng, cộng thêm lúc đó bắt đầu cơ hội xuống núi ngoài, dân làng dần dần một nghề khác.

Bắt phụ nữ sinh con đem bán, dùng tiền bán con mua phụ nữ từ bên ngoài về cho con trai trong nhà kết hôn, để cải thiện hậu quả của hôn nhân cận huyết.

Do trọng nam khinh nữ, đứa bán đa phần là con gái. Điều càng trầm trọng thêm nạn buôn bán phụ nữ về làng.

Để giữ bí mật, cả làng còn thề độc, ghi bí mật gia phả.

Bà của đàn ông tàn tật thiếu tay thừa chân chính là bà thím A Khánh chuyên cắt hoa giấy.

Tên thật của bà ai nữa, là gả từ làng bên sang. Em gái nhà gả cho trai nhà , bên gả em gái cho đàn ông bên , dùng hai cô em gái vật trao đổi để kiếm vợ cho , là hủ tục thường thấy ở nông thôn ngày xưa.

Đứa đầu lòng bà sinh con gái, chồng đem bán. Mấy năm sinh con trai, con trai thì bình thường khỏe mạnh. Thấm thoát hơn mười năm trôi qua, đến tuổi lấy vợ. Chồng bà ngoài mua một phụ nữ về vợ cho con trai.

Người phụ nữ mua về là một cô gái nghiệp đại học, nhốt hầm lóc cầu xin bà A Khánh thả , bà A Khánh nghĩ đến đứa con trai ế vợ, cộng thêm đòn roi của chồng nên dám thả. Sau đó cô sinh viên đ.á.n.h đến ngây dại, ép ngủ với con trai bà , sinh một đứa bé dị dạng.

Cả nhà đều thấy lạ, bà A Khánh vô tình thấy vết bớt m.ô.n.g phụ nữ, phát hiện đó chính là đứa con gái bán năm xưa của , suýt chút nữa thì phát điên.

Một đêm trăng thanh gió mát, bà A Khánh dắt cô sinh viên nửa điên nửa tỉnh định chạy trốn khỏi làng, nửa đường dân làng phát hiện, cô sinh viên thà ch.ết chịu , nhảy xuống vách núi, sống ch.ết rõ;

Còn bà A Khánh chồng con lôi về đ.á.n.h đập dã man. Bà những gì thấy, chồng con ngạc nhiên xong, những hối hận mà còn oán trách chọn mối , tốn tiền mà sinh đứa con tật nguyền.

Khoảnh khắc đó bà A Khánh sống trong u mê bấy lâu bỗng tỉnh ngộ, bà kiên quyết nhảy xuống giếng tự t.ử. Oán khí ngút trời biến thành thi độc (chất độc từ xác ch.ết) theo nước giếng ô nhiễm các nguồn nước khác, trong làng chỉ cần uống nước giếng là sẽ mắc một loại bệnh lạ, ngứa ngáy lở loét, da nở những đốm m.á.u đỏ tươi.

Thời gian đó ch.ết nhiều , chồng và con trai bà đều ch.ết. Dân làng phát hiện nguồn nước vấn đề, nghĩ đủ cách, vấn đề thi độc cuối cùng cũng giải quyết, nhưng oan hồn bà A Khánh vẫn tan, đêm đêm lởn vởn trong làng, đến từng nhà cắt da những nhiễm bệnh, cắt thành hoa giấy dán lên cửa sổ.

Những đó kẻ thì sợ ch.ết khiếp, kẻ thì ch.ết thật, ai còn sống đều bỏ chạy hết, dám nữa.

Người trong làng nhanh ch.óng ít , những còn sống đều là già thể ngoài kiếm sống, và những tàn tật, thiểu năng bỏ rơi.

Người đàn ông là cháu nội bà A Khánh những nuôi lớn như ăn cơm trăm họ, bà A Khánh cũng hại họ. Cứ thế mười năm trôi qua, trong làng chẳng còn mấy sống.

"Hiểu rõ ngọn ngành, định chuyện với bà A Khánh. Những kẻ đó chịu trừng phạt thích đáng, bà cũng nên buông bỏ để đến nơi cần đến ."

Tô Tiểu Bắc chỉ đến câu gượng nữa, lăn ngủ .

Sau khi tỉnh dậy, nhớ câu chuyện dở dang, cô vội cầm điện thoại lên, thấy màn hình vẫn dừng ở app radio, tần cuối cùng hiển thị là 44.44.

Câu chuyện dở dang khiến bứt rứt yên, những tối đó cô đều chỉnh về tần , nhưng lúc nào cũng chỉ thấy tiếng rè rè, hề đài phát thanh nào xuất hiện.

thử suốt một tháng trời, còn lên mạng tìm kiếm nhưng ai .

bắt đầu nghi ngờ, liệu đài phát thanh thật . Hay là, đây thực sự là chương trình chỉ dành cho sắp ch.ết hoặc ch.ết mới ?

"Thế thì những chuyện cô kể, chẳng đều là thật ?" Tô Tiểu Bắc ôm tay, càng nghĩ càng thấy lạnh sống lưng.

cam tâm tiếp tục tìm kiếm, cho đến khi tìm thấy một ID Weibo xác thực là "MC Đường Đường của Trò chuyện đêm khuya cùng quỷ".

Blogger chỉ vài nghìn theo dõi, 12 giờ đêm chủ nhật hàng tuần sẽ đăng một mẩu truyện ma ngắn vài câu, giống như trailer . Bài ghim đầu trang là một tấm ảnh cưới giả cổ.

Bối cảnh là gian nhà chính cổ kính, ghế thái sư một phụ nữ mặc hỉ phục đỏ ngay ngắn, đầu trùm khăn voan che kín mặt, dáng khá mảnh mai.

Bên cạnh ghế là một đàn ông cũng mặc hỉ phục đỏ rực, mặt mũi vẻ xử lý mờ, phần cổ và tay lộ ngoài trắng bệch xanh xao, thẳng đơ.

Tấm ảnh qua thấy vấn đề gì, nhưng càng càng thấy sai sai, bình thường ai đăng ảnh cưới kiểu . Hơn nữa bối cảnh gian nhà và bàn ghế trông cũ kỹ, cả bức ảnh toát lên vẻ quỷ dị rợn .

So với những bài đăng lèo tèo vài bình luận, bài ghim mấy trăm lượt thảo luận.

phân tích bức ảnh, bảo mà nổi da gà, chê bai chủ thớt cố tình giả thần giả quỷ dọa .

Tô Tiểu Bắc từng bình luận, cho đến khi thấy bình luận cùng.

Ba Ngày Ba Đêm: Mọi thấy , trong ảnh , chú rể mỗi ngày nhích về phía một chút ?

Tô Tiểu Bắc giật , vội kéo lên xem bài ghim, soi kỹ , còn lấy thước đo: "Có di chuyển nhỉ."

Bên nhiều nhạo Ba Ngày Ba Đêm là nick ảo của chủ thớt, nhưng Ba Ngày Ba Đêm với giọng điệu cực kỳ hoảng sợ: "Mọi phát hiện ? Anh thật sự đang di chuyển đấy! nhớ lúc đầu ngang hàng với cô dâu, giờ sắp mặt cô dâu !"

 

Loading...