Ma Xui Quỷ Khiến - Chương 85: Màn đêm (9)
Cập nhật lúc: 2026-02-20 11:19:14
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Editor: Yang Hy
"Bốp." Trong hang tối, đối phương thị lực cực , giơ tay bắt gọn chiếc điện thoại đen. Angela tiếng động, nghiến răng lao về phía , loạng choạng ngã vòng tay Ellie đang lao đón cô .
Lục Viễn theo sát phía , kéo hai chị em lưng che chở, trừng mắt Chương Hoài.
Ellie gỡ dải vải bịt mắt cho Angela. Đôi mắt Angela trong veo, đen láy như ngọc, ầng ậc nước trong hang tối, ngước lên cô , đôi môi khô khốc mấp máy: "Chị ơi. Em nhớ chị lắm."
"Angela!" Ellie rưng rưng nước mắt, vuốt ve khuôn mặt em gái ôm c.h.ặ.t lòng, nghẹn ngào: "Xin , xin em!"
Angela đầm đìa nước mắt: "Lúc chị và , em cứ tưởng cả đời gặp nữa... Chị đến tìm em, em vui lắm."
Hai chị em ôm , Lục Viễn vỗ vai Ellie an ủi: "Ổn ."
Chương Hoài cầm điện thoại tay, bấm thử vài giao diện, đều hiện thông báo chỉ chủ nhân mới sử dụng , gã : "Thứ tân tiến hơn hồi của nhiều." Gã với giọng hoài niệm, "Thời nó chỉ là cuốn sổ rách nát. mà," Gã rời mắt khỏi điện thoại, "Hồi đó nó hạn chế nhiều như hạn chế cô bây giờ."
Đường Điềm lập tức phản bác: "Cũng xem là nhờ ơn ai chứ."
Gã đàn ông khẽ: "Cũng , cái khó ló cái khôn, chơi cho vố đau như thế, đầu óc tí thì đều đề phòng kế nhiệm thôi."
"Để nó vứt bỏ ông, ông chuyện thất đức trời đ.á.n.h thánh vật gì nữa." Đường Điềm đấu võ mồm với gã, lén đá chân Lục Viễn, thì thầm giục: "Đi mau!"
Chương Hoài thả họ , chứ bảo cô cũng , hơn nữa Ellie và Lục Viễn quá nhiều bí mật của gã, khó bảo đảm gã đổi ý gi.ết diệt khẩu.
Lục Viễn qua giữa hai , nỗi bất an trong lòng ngày càng lớn, tin đối phương tốn bao công sức dụ họ đến đây dễ dàng thả họ như , c.ắ.n răng kéo Ellie: "Đi!"
Ellie Lục Viễn kéo mấy bước, cô bừng tỉnh vội với tay về phía Đường Điềm, hoảng hốt gọi: "Cùng !"
Hai gần, ngón tay cô suýt chạm cổ tay Đường Điềm, nhưng giây tiếp theo cô gái xoay tay, lùi một bước, tránh bàn tay cô , cũng tránh ánh mắt cô : "Ra xe , cần đợi , về đến nơi là luôn!"
Từng là lính đặc chủng, Lục Viễn cảm thấy rợn tóc gáy ánh thích thú của kẻ , dùng sức kéo lê hai phụ nữ : "Đừng ở đây nữa, đừng vướng chân cô !"
Cổ họng Ellie nghẹn đắng, Lục Viễn lôi , trơ mắt bóng lưng trắng toát của cô gái bóng tối nuốt chửng.
Mười mấy phút ba lên đến mặt đất, trời tối đen, khí trong lành ùa mũi, đầu óc tỉnh táo hơn vài phần.
"Không ," Vừa lên đến nơi, Ellie nắm c.h.ặ.t t.a.y Lục Viễn van xin, "Anh đưa Angela xe , em xuống giúp cô ."
"Em đừng điên nữa." Lục Viễn bóp c.h.ặ.t vai cô , gầm lên giận dữ, "Em cái gì? Em ích gì? Em vẫn hiểu ? Kẻ đó cùng một loại với Đường Điềm. Đó lĩnh vực chúng thể xen !"
" em thể trơ mắt cô ch.ết , cô vì Angela, vì chúng đấy! Ông s.ú.n.g, Đường Điềm nhiều bí mật của ông như thế, ông sẽ tha cho cô !"
Lục Viễn đôi mắt đỏ hoe của Ellie, hít một thật sâu, ấn vai cô từng chữ: "Em đưa Angela ngoài, xuống." Anh cố vẻ thoải mái, "Dù cũng tí đ.á.n.h đ.ấ.m, đ.á.n.h tay đôi chắc cũng chơi ổng."
"Không !" Ellie hét lên cắt ngang lời , "Em thể liên lụy ."
Hai tranh cãi, ai chịu nhường ai xuống, Angela bên cạnh ôm tay, mờ mịt luống cuống, nước mắt lưng tròng: "Xin , tại em cả."
"Không của em." Ellie tranh cãi với Lục Viễn an ủi em gái, "Chị , chỉ cần cứu em, dù hy sinh tính mạng chị cũng cam lòng, nhưng chị thể liên lụy khác, Đường Điềm giúp chúng quá nhiều ."
Lục Viễn cau mày: "Dù em xuống thì cũng chẳng cứu cô !"
" ít nhất em cũng thẹn với lòng, nếu chúng cứ thế bỏ , cả đời em sẽ c.ắ.n rứt lương tâm mất!" Gió đêm thổi bay mái tóc xoăn dài của phụ nữ, gương mặt cô kiên định chút sợ hãi. Dưới ánh đó, Lục Viễn đang nóng lòng như lửa đốt cũng dần bình tĩnh , vỗ vỗ mặt , thở hắt , nở nụ lưu manh quen thuộc: "Em xuống đó thì cũng c.ắ.n rứt lương tâm cả đời, cho nên," Anh trịnh trọng , "Chúng cùng xuống , dù bên là địa ngục, cũng sẽ cùng em."
Ellie há miệng, đối diện với gương mặt kiên nghị của đàn ông, cổ họng nghẹn : "Lục Viễn." Giọng cô run run vang vọng trong gió đêm.
"Quyết định thế ." Người đàn ông nắm c.h.ặ.t t.a.y cô cho phép từ chối, tay móc chìa khóa xe, ví tiền... nhét hết tay Angela đang luống cuống, "Đây là thẻ ngân hàng của , mật khẩu là sinh nhật chị em, đây là chìa khóa xe, xe đỗ ngay cổng nhà tù, em lái xe dọc theo đường ray, đừng rẽ ngang rẽ dọc, qua một đường hầm, bốn tiếng là đến thị trấn."
Thấy trịnh trọng dặn dò như thế, còn câu mật khẩu thẻ ngân hàng là sinh nhật , tim Ellie như ai chọc một cái, chua xót ngọt ngào.
Chớp mắt thật mạnh để nước mắt rơi, cô dứt khoát đưa hết đồ đạc tùy cho Angela: "Đi , chị còn căn nhà ở bên ngoài, đừng dùng năng lực của em nữa, sống cuộc đời của bình thường ."
"Không." Ôm đống đồ trong lòng, Angela hoảng hốt , "Chị ơi, rể, đừng xuống đó!"
Ellie và Lục Viễn nắm tay , mỉm , nhảy cái l.ồ.ng sắt xuống giếng, từ từ trở lòng đất sâu thẳm.
"Đừng mà!" Angela đ.á.n.h rơi đồ đạc xuống đất, loạng choạng chạy theo họ.
Thang máy thô sơ chạm đất, cửa mở, "Đừng ." Một giọng nữ lạ lẫm khàn đặc như ám khói bất ngờ vang lên trong bóng tối hầm mỏ.
"Ai đó!"
Bên còn khác!
Hai lập tức căng thẳng, Lục Viễn rọi đèn pin, cách đó xa dường như một nấp trong góc khuất, cảm nhận chút thở sống nào, chỉ lộ nửa khuôn mặt trắng bệch, thò đầu họ: "Đi , đừng . Các giúp cô . Quay chỉ vướng chân cô thôi."
Chủ nhân đời và đời của Sổ Sinh Tử, hôm nay họ giải quyết ân oán.
"Cô là ai?" Lục Viễn chấn động, hề phát hiện ở đây, hoặc là đó thở sự sống.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ma-xui-quy-khien/chuong-85-man-dem-9.html.]
Người phụ nữ đó — Trương Ninh Huyên lắc đầu, nấp trong góc khuất cho họ , ánh sáng yếu ớt từ giếng trời và bóng tối đất ngăn cách họ như ranh giới sinh t.ử rõ rệt.
Ellie định mở cửa, đối phương phất tay áo từ xa, "rầm" một tiếng cửa thang máy đóng , dù họ ấn nút nhưng thang máy bắt đầu kẽo kẹt lên.
Sức mạnh quỷ dị khiến hai lạnh toát sống lưng.
Người phụ nữ ngửa đầu họ đang từ từ lên trong l.ồ.ng sắt, khẽ : "Về , quên hết chuyện ở đây, quên cô ."
Vốn dĩ là của hai thế giới, từ nay đường ai nấy , sống ch.ết gặp mới là nhất.
Ellie chợt hiểu , nắm c.h.ặ.t thanh sắt l.ồ.ng, giọng khô khốc: "Cô là của Đường Điềm đúng ?"
Người đó — Trương Ninh Huyên gật đầu: "Yên tâm , cô sẽ ."
Khi thang máy từ từ lên, trong lòng Ellie và Lục Viễn bỗng thấy trống rỗng như đ.á.n.h mất thứ gì quan trọng.
Cả hai đều dự cảm, lẽ sẽ bao giờ gặp Đường Điềm nữa.
Nhìn theo thang máy lên khỏi miệng giếng, trong lòng bàn tay Trương Ninh Huyên hiện một cuộn len đen, cô rũ cuộn len, cuộn len lăn tròn giữa trung như đang đan áo, len từ hai tay đan tạo thành một tấm lưới dày đặc, bịt kín miệng giếng, ngăn cho ai xuống nữa.
Làm xong tất cả, ánh mắt cô vô tình liếc qua một cửa hang trong hệ thống hang động chằng chịt, bóng dáng cô biến mất bóng tối.
Cuộc chiến sắp nổ .
Sâu trong hầm mỏ tối đen, đống lửa bập bùng là nguồn sáng duy nhất.
Đường Điềm : "Ông tước quyền, thể dùng điện thoại nữa ."
Chương Hoài : "Thật cũng chẳng định dùng nó."
Vừa dứt lời, Đường Điềm sững sờ gã ném thẳng chiếc điện thoại đống lửa, nhiệt độ cao, chiếc điện thoại nhanh ch.óng tan chảy như bùn nhão, cuối cùng thành một vũng nước đen, nhiên liệu cho ngọn lửa.
Đường Điềm ngạc nhiên một chút khẳng định chắc nịch: "Ông phá hủy nó !"
Nhật ký của Trần Húc , dù lửa thiêu nước dìm, thậm chí dùng hóa chất ăn mòn cũng phá hủy chiếc điện thoại , một thời gian, ít thì vài giờ, nhiều thì vài ngày, nó sẽ nguyên vẹn trở về bên cạnh .
Chương Hoài phủi tay: " chứ, chỉ tranh thủ lúc nó ở đây để chuyện với cô thôi."
Là chủ nhân tiền nhiệm của Sổ Sinh Tử, gã hiểu rõ nó hơn Đường Điềm mới tiếp xúc đầy nửa năm nhiều.
Nụ của gã đầy ẩn ý: "Cảm giác thao túng dễ chịu chút nào ?"
Đường Điềm lập tức nhận mục đích của gã: "Ông gì."
Chương Hoài dang tay, như một bậc tiền bối bao dung cô: "Tâm trạng của cô, hiểu hết. Năm xưa cũng nó thao túng, bao nhiêu việc trái với ý . Cô còn trẻ, là con gái, cô thể sống cuộc sống bình thường, lấy chồng sinh con, hưởng phúc con đàn cháu đống, nhưng ép cõi âm, giao du với lũ ma quỷ đáng sợ , chắc cô gặp ác mộng lắm nhỉ."
Đường Điềm im lặng đúng lúc.
Chương Hoài lộ vẻ thương cảm, thấu hiểu: "Hồi đó thức trắng đêm vì ác mộng. Lũ ác quỷ, dù ngày đêm đều rình rập quanh , đứa cầu cứu, đứa từ chối liền nổi điên đòi gi.ết, còn đứa nhăm nhe chiếm xác, lúc nào cũng gi.ết ch.ết ... Hồi đó gặp nhiều lắm. Cô nghĩ cái điện thoại đó bảo vệ cô đến bao giờ? Nhớ những gì cô trải qua xem, nào cũng suýt ch.ết . Hơn nữa, llòng bây giờ đen bạc, đạo đức suy đồi, cô xem tin tức xã hội mà xem, ngày nào chẳng án mạng. Tình cảnh cô đối mặt còn khó khăn hơn hai ba mươi năm nhiều. Ngược thì Sổ Sinh Tử, để đề phòng cô phản bội, nó cố tình hạn chế nhiều năng lực của cô."
Gã liếc vũng nhựa đen đang chảy trong đống lửa đầy ẩn ý: "Cô trói gà c.h.ặ.t, chẳng năng lực gì. Còn Sổ Sinh Tử, một khi nó quyết định đổi vật chủ, mất sự che chở của nó, cô sẽ lập tức bầy quỷ xé xác ăn tươi nuốt sống."
Đường Điềm phản bác: " nó cứu mạng , lẽ ch.ết !"
" ." Chương Hoài ấn tay xuống, giọng an ủi, cử chỉ toát lên vẻ ngạo mạn của kẻ bề , "Đó chỉ là điều kiện nó đưa thôi, điều kiện để chúng lời, phục vụ cho nó."
Ánh lửa phản chiếu trong đôi mắt đen thẫm của gã như ngọn lửa giận dữ đang nhảy múa: "Chuyện vốn dĩ công bằng, cách khác, tại chúng nhất định ch.ết chứ?"
Gã nhấn mạnh từng chữ: "Tại sống sung sướng, sống thọ tận trăm năm? Theo lý lẽ của Sổ Sinh Tử, phận chúng là ý trời, nhưng tại chứ? Tại chúng ch.ết yểu, còn những kẻ trở nên giàu và quyền lực, cô từng nghĩ đến vấn đề ?"
Đường Điềm chằm chằm gã: "Nên ông chấp nhận phận."
Chương Hoài nhạt cởi một cúc áo cổ: "Tất nhiên, bao giờ là kẻ cam chịu phận. Ở cái làng quê ch.ó ăn đá gà ăn sỏi đó, chấp nhận. Làm ruộng vất vả cực nhọc, sống trong chuồng bò, ngày nào cũng tự học bỏ sót buổi nào, cuối cùng cũng đợi đến ngày khôi phục kỳ thi đại học."
" thi đỗ trường đại học hàng đầu cả nước, tương lai xán lạn đang chờ đón. Tại chấp nhận phận? Con gái nhà hàng xóm gi.ết liên quan gì đến , chỉ về nhà lấy cuốn sổ ghi chép cũ thôi, tại tìm hung thủ ép cung nhận tội?"
" phục." Giọng điệu gã bình thản nhưng giữa hai lông mày toát lên vẻ u ám khiến khuôn mặt gầy gò của gã càng thêm nham hiểm, " xuống hầm việc ở đây, chịu đựng cai ngục đ.á.n.h đập c.h.ử.i mắng, bao giờ từ bỏ việc kêu oan. tin sẽ ngày sự thật phơi bày, trả sự trong sạch cho . cô xem," Gã chỉ tay n.g.ự.c , gằn từng chữ, " đợi cái gì? Bị mổ tim mà ch.ết! Nếu đồng ý ký khế ước với Sổ Sinh Tử, Chương Hoài ch.ết rục xương ở đây ba mươi năm ."
Đường Điềm ý kiến gì, dù năm xưa gã oan thật, nhưng khi Sổ Sinh T.ử chọn, lẽ gã theo con đường giải oan cho ch.ết, đằng gã gây tội ác tày trời.
Nghĩ nhưng ngoài mặt Đường Điềm tỏ vẻ thương cảm bất lực: "Dù thì Sổ Sinh T.ử cũng đổi vận mệnh của ông mà."
Chương Hoài khẳng định chắc nịch: " , bao giờ cho rằng nó cứu . Sổ Sinh T.ử thấy thiên mệnh, nó mệnh của nên cố tình đợi ở đây. Hại khổ sở như thế, tại cảm ơn nó."
"Mười mấy năm kìm kẹp, chịu đủ ! tự do, giàu sang, quyền lực. học nhiều thứ từ nó, giống cô, những thứ đó là kiến thức của , dù nó tước đoạt khả năng giao tiếp âm dương của , nhưng vẫn thể xem phong thủy, thể tính toán tương lai. dựa năng lực của đến ngày hôm nay, dù là kẻ quyền cao chức trọng đến mặt cũng quỳ xuống như con ch.ó cầu xin xem bói đổi vận cho chúng."
Gã Đường Điềm với ánh mắt rực lửa, đưa bàn tay : "Nếu cô , thể giúp cô bất t.ử giống như , chúng cùng hưởng thụ sự giàu sang phú quý tột bậc !"