Ma Xui Quỷ Khiến - Chương 6: Gặp quỷ (3)

Cập nhật lúc: 2026-02-20 11:08:27
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Editor: Yang Hy.

Đường Điềm khá chắc là đang cầm điện thoại của bên tay , chẳng thể sai , còn cái điện thoại màu đen , thật sự giống y đúc bản ghi trong sổ nhật ký của Trần Húc...

Không thể nghi ngờ rằng đây chính là điện thoại của , "Làm cái điện thoại què đuổi theo chứ?"

Phần đó Trần Húc ghi , cô cũng rốt cuộc đối phương sử dụng cái điện thoại thần bí . Bây giờ xem mục đích mà con ma xách cô đến thư phòng để xem tuỳ b.út là giả, mượn cơ hội ném điện thoại cho cô mới là thật.

Đường Điềm dám chạm điện thoại, "Trần Húc năng lực ch.ết , thì gì cả, chạm nó chính là ngại ch.ết còn đủ mau."

Cẩn thận nhấc điện thoại lên nhét tủ đồ trống khóa ngăn tủ . Quần áo của cô vẫn còn ở trong vali vì nghĩ rằng ở đây cũng đến mấy hôm nên lấy đồ đạc , đến lúc cũng thuận tiện hậu sự, gây thêm phiền toái cho .

Trời tờ mờ sáng, Đường Điềm dậy quá sớm việc gì nên tới lui trong sân, đó thấy đói bụng nên ngoài tìm phòng bếp.

Trên đường gặp bác trai quét sân, cô chuẩn hỏi xem phòng bếp ở thì ai ngờ đối phương ngẩng đầu, thấy cô liền sợ tới mức suýt nhảy dựng lên, "Ma á á á!" Cái chổi trong tay cũng rơi cái bộp xuống đất.

Đường Điềm: "..." Mình đáng sợ hả.

Bác Vương lấy tinh thần liền liên tục xin , "Là cháu ," bác ngượng ngùng, mặt đầy phúc hậu, "Ngoài những ngày Tết mới đến thì thường ngày chỗ chỉ đám chúng . Bây giờ đột nhiên khách nên còn quen."

Đường Điềm nhớ tới phản ứng của bác Trương đưa cơm cho tối qua, tin lý do thoái thác của ông , "Bác Vương, hôm qua cháu bác Trương là căn nhà ma, đúng ạ?"

Nụ của bác Vương lập tức cứng đờ, bác vội vàng xua tay, "Làm gì chuyện đó, cháu đừng bừa."

Thấy Đường Điềm lời nào, đôi mắt lẳng lặng ông chằm chằm, lòng bàn tay thô ráp của bác Vương nắm c.h.ặ.t cán chổi, "Bà lão mới đến đây một tháng nên gì cả... Nơi , tổ trạch của Trần gia truyền mười mấy đời, trong nhà còn tiền, chỗ nào chứ."

Giọng của ông khàn khàn, "Ta ở đây vài thập niên , còn đại thiếu gia lớn lên, cũng là một cực kỳ . Cháu, cháu đừng sợ."

Lúc lời khuôn mặt tang thương của đàn ông lộ rõ vẻ bi thương.

Rơi trong mắt Đường Điềm, cô nhận đây là thời cơ để chuyện, cô vội xuống hành lang bày tư thế thể chuyện lâu, "Bác thể thêm về Trần Húc ? Anh thế nào? Cháu hiểu thêm về ... Còn trẻ như , thật sự đáng tiếc."

Cô gái khẽ buông tiếng thở dài, trong lòng bác Vương càng thêm chua xót, ông cầm cây chổi cô gái mặc váy trắng ở mặt, sắc mặt tái nhợt ốm yếu, khuôn mặt xinh điềm tĩnh, nhận cô cũng là bệnh, ông khỏi cảm giác thương hại, thở dài , "Đại thiếu gia , là một , nhưng mà mệnh ."

Là một ở Trần gia hơn hai mươi năm, những lời ông tất nhiên sẽ kỹ càng tỉ mỉ hơn Vương Lệ và bác Trương.

Trần gia từ tổ tiên là thuơng gia tiếng tăm lừng lẫy, tới thế hệ của cha Trần còn bắt đầu kinh doanh bất động sản, kết hôn mấy năm thì sinh con trai.

Vốn dĩ gia đình mỹ mãn hạnh phúc, nhưng vài năm Trần phu nhân mất vì bạo bệnh, ông chủ Trần cưới mới, sinh một đứa con trai.

Cụ ông lo sợ cháu trai của kế bắt nạt nên đưa Trần Húc về ở cùng. Trần Húc lớn lên cùng ông nội ở căn nhà hiu quạnh , gia đình bên sống cùng vô cùng hạnh phúc, xưa nay ít khi hỏi han đến .

Sau khi ông nội qua đời, Trần Húc học xong nghiên cứu ở nước ngoài, cha Trần yêu cầu về nước phụ giúp công ty nhà .

Không ngờ Trần Húc năng lực nên cha Trần nổi lên tâm tư bồi dưỡng nối nghiệp, ném một cái công ty chi nhánh cho luyện tập.

Công ty đang bên bờ vực phá sản trong tay Trần Húc hồi sinh. Cha Trần càng thêm hài lòng về đứa con trai cả nên đưa về bên cạnh.

Trần Húc đang định thể hiện tài năng thì bất hạnh xảy sự cố ngay thời điểm mấu chốt.

Cô vẫn luôn yên lặng lắng cho đến khi bác Trương xong mới hỏi, "Đây thật là một vụ t.a.i n.ạ.n xe bình thường ?"

Lời cô cũng hỏi bác Trương.

Bác Vương trầm mặc, chậm rãi , "Đại thiếu gia nay đều là cẩn thận. Khi còn nhỏ bơi ở sông, bạn cùng ch.ết đuối, lúc đó bao giờ xuống sông nữa. Uống rượu cũng , thời thiếu niên lén uống lão gia nổi trận lôi đình khiển trách cho một trận. Từ đó về thấy uống nữa."

Xem những ở lão trạch đều ngầm cái nhất trí đối với chuyện .

Hình như Trần Húc ch.ết đuối. Đường Điềm nhớ đến bàn tay trắng đến phiếm xanh của giữ lấy tay , khó trách ướt nhèm lạnh toát như , "Nói đến ông cụ, hình như cháu còn gặp qua?"

Bác Vương lắc đầu, "Lão gia sớm, khi đại thiếu gia 11-12 tuổi."

Đường Điềm nhẩm tính thời gian, kinh ngạc , "Sau khi ông cụ , về chỗ của cha ?"

"Không ," bác Vương , "Một mặt là do đại thiếu gia , vài tin đồn nhảm, mà ông chủ Trần cưới chính là thư ký bên ông lúc đó, khi Trần phu nhân mất thì hai chút đầu đuôi gì . Trong lòng đại thiếu gia khúc mắc nên dọn đến đó, tình nguyện một trông coi tòa nhà ; còn mặt khác là ông chủ Trần cũng chút kiêng kị ."

Cách thật sự kỳ lạ, là cha kiêng kị với con .

Đường Điềm còn hỏi tiếp nhưng bác Vương bỗng rít một tiếng, vẻ mặt co quắp phía cô, "Quản gia Trần, , cẩn thận..."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ma-xui-quy-khien/chuong-6-gap-quy-3.html.]

Cô bỗng nhiên đầu , một bóng dáng gầy yếu ở cạnh cửa từ khi nào, tròng mắt phủ một tầng xám trắng lạnh lùng đảo qua bác Vương, ông tức khắc im như ve sầu mùa đông, cũng màng cái sân còn quét xong, vội vàng nhặt cái chổi lên rời .

"Cô gái," sân to như chớp mắt chỉ còn hai , ông lão mở miệng, "Đừng lung tung, cũng đừng hỏi linh tinh, cứ ở yên trong viện của cô . Trần gia sẽ đối xử tệ với cô."

Ánh mắt Đường Điềm thẳng, chút nào lùi bước, "Cháu chỉ tò mò Trần Húc là thế nào. Trên đời còn nhiều thể nhớ rõ ."

Lời là đau lòng nhất, ông lão rũ mí mắt đầy nếp nhăn xuống, một lúc lâu gì. Đường Điềm chính là hiệu quả , quản gia Trần vẫn luôn Trần Húc lớn lên, khi lão gia qua đời, thể là ở căn nhà cao cửa rộng bảo vệ lẫn , từ trong lời của hầu cũng thể quản gia Trần yêu quý .

quản gia Trần cũng dễ đối phó, ông hừ lạnh một tiếng, "Cô nhớ thế nào, cô cũng sắp xuống mồ ."

Lời cực kỳ khách khí, Đường Điềm cũng tức giận, ngược mỉm , "Có lẽ đối với còn sống như thì minh hôn chỉ là phong tục, nhưng đối với ch.ết như chúng cháu thì thật sự là một đôi vợ chồng ở âm tào địa phủ. Bác cháu nên hiểu thêm về một chút ?"

Ông lão nhấc mí mắt lên cô một cái, chắp tay lưng lắc đầu, như là lầm bầm, "Lá gan lớn thật đấy. Nói , cô cái gì."

Mở cánh cửa mang tính đột phá, Đường Điềm gọn gàng dứt khoát hỏi, "Vì ông chủ Trần kiêng kị đại thiếu gia?"

Tầm mắt của ông lão khóa c.h.ặ.t mặt cô như đinh đóng cột, như là quan sát sự đổi dù là nhỏ nhất mặt cô, "Sau khi Trần phu nhân qua đời, công ty của ông chủ Trần lâm nguy cơ, thiếu chút nữa phá sản. Nghe giới thiệu là tìm thầy phong thủy, nọ tính quẻ, đại thiếu gia là mệnh Thiên Sát Cô Tinh, nếu thường ở bên cạnh thì bạn bè một ai thể may mắn thoát nạn."

Đường Điềm cảm giác như một chuyện cực kỳ vớ vẩn, "Đã là thời đại nào , còn tin cái ?"

"A," giọng khàn khàn của ông lão mang theo sự châm chọc nồng đậm, "Ông chủ Trần tin, còn dựa theo lời của thầy phong thuỷ mà . Cưới cô dâu, sinh một đứa con mới. Cũng thật trùng hợp là công ty trở quỹ đạo, ăn ngày càng phát đạt. Mà đại thiếu gia chạy về lão trạch, đến mấy năm, lão gia cũng qua đời."

"Đây chỉ là trùng hợp." Đường Điềm vẫn tin, nghĩ ngợi một chút hỏi, " , bác Trần Trần Bảo là ai .?"

Ông lão khom , đôi mắt vẩn đục vô thần cô chằm chằm, giọng nghẹn , "Sao cô thằng bé."

Đường Điềm , "Tối qua cháu sách ở thư phòng thì vô tình phát hiện sổ nhật ký của Trần Húc. Lúc cháu là nhật ký nên xem thử. Bên trong nhắc đến cái tên ."

Ông lão mặt , đôi mắt vô thần dãy hành lang dài tĩnh mịch, "Là cháu trai của ."

"Cháu của bác?" Đường Điềm kinh ngạc, nghĩ ngợi một chút, "Hiện tại đang ở ?"

Ông lão mấp máy môi, Đường Điềm rõ, "Cái gì ạ?"

"... Đã ch.ết ." Lúc cô mới giọng khàn khàn của ông lão rít qua kẽ răng, cô ngẩn .

Trong đầu chợt lóe lên manh mối, cô đang suy tư thì ông lão rời , giọng trầm khàn như tiếng kéo bễ[1], "Trở về , đừng lung tung nữa."

[1] Ống bễ: dụng cụ ống để thụt khí lò cho lửa cháy.

Vừa vặn bác Trương bưng cơm sáng đến, cháo, bánh bao và đồ ăn kèm, còn trứng gà luộc và bánh nướng áp chảo, Đường Điềm cùng bà trở về phòng . Lúc cô ăn, bác Trương ở bên cạnh chờ thu dọn chén đũa, miễn để lát nữa qua đây nữa.

Cô hỏi thăm bà về chuyện , "Bác Trương, bác chuyện cháu trai của quản gia Trần ?"

Bác Trương kinh ngạc, "Quản gia Trần cháu trai ? Đợi chút, từng thấy," suy nghĩ một lát, rốt cuộc cũng nghĩ , " , hình như là một đứa cháu trai. Ta vô tình thấy lão Vương ở phòng bếp nhắc đến. Sao cháu hỏi đến cháu trai của ông ? Cậu ch.ết lâu ."

"Hôm nay gặp quản gia Trần, cháu vài câu hàn huyên với ông . Hơn nữa, khi nào và mà cháu trai của quản gia Trần qua đời ạ?" Đường Điềm tỏ vẻ tò mò.

Bác Trương cũng nghĩ nhiều, trực tiếp với cô, "Hình như là ch.ết đuối, mười mấy năm , lúc bảy tám tuổi gì đấy. Nghe là cũng xấp xỉ tuổi đại thiếu gia, nếu còn sống thì hiện tại cũng cưới vợ sinh con ."

Bác Trương lải nhải ngừng biểu đạt sự tiếc nuối của , thấy sắc mặt của Đường Điềm chợt biến đối.

Cô nhớ rõ trong phần tuỳ b.út khi Trần Húc học lớp mười thấy Trần Bảo chơi cùng với Đại Hoàng, còn chọc cho Đại Hoàng kêu ăng ẳng.

Trần Húc ảo giác, là... thật sự thấy Trần Bảo ch.ết từ lâu?!

" , thật đáng tiếc." Phụ họa vài câu, Đường Điềm nhanh ch.óng ăn xong để bác Trương thu dọn. Đám mới , cô cũng bất chấp nỗi sợ hãi với thư phòng, vội vàng trong tìm quyển sổ bìa đen .

Lật đoạn ghi chép của Trần Húc liên quan đến Trần Bảo, mấy , Đường Điềm lẩm bẩm, "Thì là thế ..."

Lúc xem bản ghi chép cảm thấy chút đúng, rốt cuộc cũng lời giải thích .

Trần Bảo chọc ch.ó, ch.ó kêu ầm ĩ; Trần Bảo khiến cho sảnh ngoài gà bay ch.ó sủa, đêm đó còn mời thầy phong thủy đến; trong bản tuỳ b.út Trần Bảo hoạt bát hiếu động như một đứa trẻ vẫn luôn lớn.

Khó trách mười mấy năm ở lão trạch tin đồn ma ám.

Thì Trần Bảo chính là bạn cùng bơi ở sông mà bác Vương và Trần Húc , ch.ết từ lâu !

- Mà năng lực Trần Húc , thể cái điện thoại trúng, chính là thể thấy ch.ết!

 

Loading...