Ma Xui Quỷ Khiến - Chương 5: Gặp quỷ (2)
Cập nhật lúc: 2026-02-20 11:08:26
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Editor: Yang Hy.
Giọng bỗng nhiên vang lên phá vỡ sự yên tĩnh trong phòng, đám sương xám ẩn hiện trong khí bắt đầu tản , ánh trăng màu bạc nghiêng nghiêng chiếu từ song cửa sổ, tưới ánh sáng trong vắt xuống mặt đất.
Đường Điềm ánh trăng, trong tay còn cầm cuốn sách bìa đen, đột nhiên biến mất, chỉ còn thở lạnh lẽo bên .
Nhận thứ quỷ quái biến mất, tấm lưng đang căng c.h.ặ.t của Đường Điềm cũng liền thả lỏng, cả cô dựa bức tường sách khẽ trượt xuống, năm ngón tay nắm n.g.ự.c áo buông tiếng thở phào nhẹ nhõm.
Trước lạ quen, cô thể thừa nhận, sắp ch.ết cô còn gặp quỷ.
Hơn nữa, dựa hai tiếp xúc , đối phương tám phần là chồng quỷ mà cô sắp kết minh hôn.
"Thì khi ch.ết thật sự quỷ hồn," năng lực thích ứng nâng cao rõ rệt, cô nhanh ch.óng hồi phục , đỡ tường sách lên, như suy tư gì đó, "Không khi ch.ết biến thành quỷ nhỉ?"
Nghĩ đến dáng vẻ mặt mũi sẽ dữ tợn của , cô ôm cánh tay rùng một cái, "Bỏ , cũng gì tiếc nuối chấp niệm cả, vẫn là đừng lang thang ở nhân gian thì hơn."
Lời còn dứt, cô bỗng nhiên nhận , "Nếu quỷ thì cái minh hôn chẳng trò đùa. Đối phương mắt hai , chẳng lẽ là cố ý đến gặp ?"
Đây là xem mắt . Đường Điềm xoa xoa cánh tay lạnh ngắt, quả thực là dở dở , sợ thì thể, nhưng nghĩ thế thì cảm thấy chút quỷ dị buồn .
" mà cảm thấy ác ý từ ." Đối phương cũng hại cô, bản Đường Điềm cũng là bước nửa chân quan tài, cô dần dần bình phục tâm tình.
Thậm chí còn trong khổ mua vui mà nghĩ, tính cách của chồng quỷ cũng tệ lắm, hai hẳn là thể chung sống hòa thuận.
Ánh mắt cô đảo qua kệ sách dừng quyển sách bìa đen , tò mò mà cân nhắc, "Nếu là dẫn tới thì ngăn cản lúc lấy sách chứ? nếu ngăn thì cũng cần cố ý để phát hiện."
Trong biển sách rộng mênh m.ô.n.g thế , cô căn bản phát hiện một quyển sách như , cũng cần cố ý nhắc nhở, lẽ đến ch.ết cô cũng sẽ chú ý đến.
Đường Điềm cẩn thận nhớ động tác của , hình như là... chính cũng đang do dự.
Nhìn chằm chằm quyển sách bìa đen vài giây, Đường Điềm quyết đoán đưa tay rút , "Lòng hiếu kỳ hại ch.ết mèo. Mặc kệ, dù tình huống nào tệ hơn hiện tại."
Cô vội vàng cầm sách đến bàn việc lướt qua nhanh như gió.
Quyển sách tên, chỉ là một cuốn sổ bìa cứng bình thường, các trang giấy bên trong dùng dạng giấy kraft ố vàng, giấy những hoa văn mịn theo quy tắc, tên của chủ nhân trang lót.
Trần Húc.
Bút pháp sắc bén uy lực, Đường Điềm hiểu thư pháp nhưng cũng cảm thấy chữ , tục ngữ nét chữ là nết , hiện nay ít thể luyện thư pháp đến .
Lật trang bên trong, hóa là một quyển sổ nhật ký.
Nói nhật ký cũng chính xác lắm, nó giống như tuỳ b.út hơn. Niên đại chừng từ đầu năm 98 đến cuối năm 09, cách dài. Nội dung cũng ngắn gọn, hồi còn tiểu học ghi chép khá nhiều, về tâm trạng, kế hoạch học tập, khi nào thành bài tập về nhà, cái nào thành đều đ.á.n.h dấu tích, còn những cái thành thì nhắc nhở chính bổ sung.
Đến sơ trung cao trung thì chỉ chuyện quan trọng mới nhắc đến một chút, bởi cách giữa các ngày cũng càng lúc càng dài.
Đường Điềm vốn định lướt qua, dù ở cùng một chỗ với quỷ cũng quá mức đáng sợ. bất tri bất giác xem tiếp, còn xem nghiêm túc.
Một quyển sổ đơn giản ghi những điều thường ngày, bình thường sống động, Trần Húc giống như những trẻ tuổi khác. Sẽ vì học nhiều mà buồn rầu, sẽ vì mua đồ mà tích cóp tiền...
Anh cũng là một tự giác, đa những kế hoạch liệt đều thành đúng hạn, Đường Điềm thật sự bội phục điểm .
Tầm mắt rơi xuống một trang giấy nào đó, một hàng chữ khiến cô chú ý.
Ngày 03 tháng 05 năm 2005
Cuối cùng cũng quả bóng chữ ký của ngôi mà Tiểu Bằng mong , chờ đến nghỉ hè em trở về sẽ cho em , nhất định là cao hứng!
Đường Điềm ngày, xuyên suốt câu chuyện cô phát hiện Trần Húc từ nhỏ tính cách khá lạnh nhạt, mấy khi bộc lộ cảm xúc những con chữ, lúc Trần Húc mới 14 tuổi, mối quan hệ với em trai cũng tệ lắm. Lần còn cực kỳ hiếm mà dùng dấu chấm than, nhất định thật sự cao hứng.
Ngoài việc thỉnh thoảng nhắc đến em trai Tiểu Bằng, trong tuỳ b.út thường xuất hiện một đứa trẻ tên là "Trần Bảo".
" thấy Trần Bảo."
"Trần Bảo đang chơi cùng Đại Hoàng, chọc Đại Hoàng kêu oăng oẳng. Thật là nước mắt."
"Hôm nay Trần Bảo nghịch ngợm, khiến cho sân gà bay ch.ó sủa, ngoan tí nào."
Lời hiện sự cưng chiều của trưởng, câu còn gần gũi hơn cả khi nhắc đến em trai Trần Bằng nhà .
"Trần Bảo là ai?" Trong đầu Đường Điềm hiện lên một dòng chữ "Mười vạn câu hỏi vì " thật to.
Dòng chữ tay tương đối qua loa, như là vội vàng nhớ tùy tay xuống.
Ngày 15 tháng 09 năm 2007
Buổi chiều lúc chơi bóng là ai để nhầm điện thoại cặp sách của , hỏi một vòng đều của bọn họ. Thật kỳ quái.
Vốn dĩ phần ghi chép cũng khiến cô chú ý, cho đến khi chiếc điện thoại màu đen thường xuyên xuất hiện các trang giấy đó.
Ngày 16 tháng 09 năm 2007
Ban ngày giao cái điện thoại cho giáo viên trong trường, buổi tối nó trở về cặp .
Ngày 17 tháng 09 năm 2007
Ai đang đùa dai ? Giáo viên nhận cái điện thoại . rõ ràng giao !
Ngày 20 tháng 09
Cái điện thoại vấn đề. ném nó xuống sông.
Ngày 21 tháng 09
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ma-xui-quy-khien/chuong-5-gap-quy-2.html.]
Điện thoại về . Tại ném nó ?! Thứ là cái quái gì !
Đường Điềm càng xem càng kinh sợ, phần lớn ghi chép ở phía đều liên quan đến cái điện thoại màu đen , Trần Húc hận thể ném nó nhưng cái điện thoại luôn trở về bên một cách nguyên vẹn.
Ngày 01 tháng 10
bật nó lên.
Thì là thế. sẵn lòng.
Năng lực như , vốn dĩ chịu đủ .
Đừng trở nữa.
"Nó chắc là chỉ cái điện thoại . Không , nghĩa là cái điện thoại thể đưa yêu cầu gì đó với nhưng từ chối." Đường Điềm trầm ngâm, "Quan trọng nhất chính là, Trần Húc năng lực gì đặc biệt?"
Cô xem mấy quyển sách những chấp niệm khi ch.ết mới ở , là chấp niệm lớn cỡ nào mới thể khiến Trần Húc biến thành quỷ mà còn sức mạnh cường đại như ?
Cô nhanh ch.óng lật đến trang cuối cùng.
Ngày 07 tháng 12 năm 2007
Hôm nay là sinh nhật của . Một bát canh mang Đại Hoàng bạn với mấy chục năm. Còn cả từng xem như .
Quên , rời khỏi nơi .
Thời gian bản tùy b.út cuối cùng lúc là nửa năm khi nhặt cái điện thoại, khi đó Trần Húc mới 16 tuổi.
Chỉ hai dòng ngắn gọn nhưng một loại tâm ch.ết lặng còn gì đáng buồn hơn.
Phần thêm nội dung gì mới. Hơn nữa quyển sổ xen lẫn với đống sách kệ, mặt ngoài phủ một lớp bụi mỏng, xem lâu ai động đến.
"16 tuổi, rời . Là du học ?" Đường Điềm nhớ khi Vương Lệ giới thiệu về đại thiếu gia Trần gia học đại học ở nước ngoài, đó thì học nghiên cứu, bởi vì cha Trần kêu về giúp đỡ nên mới về, vốn dĩ là định ở bên .
Cô chống cằm lâm trầm tư, "Canh độc, hại ch.ết ch.ó cưng và một của ? Là Trần Bảo ."
Phần của quyển tuỳ b.út ít nhắc tới Trần Bằng và Trần Bảo.
Mà chuyện hỏi một bà mối âm như Vương Lệ nhất định là , chỉ một vài cũ ở căn nhà cao cửa rộng mới thể .
"Xem ngày mai giao tiếp với những ở đây ." Ma quỷ ch.ết nhắm mắt tìm tới cô, bản tuỳ b.út , trong lòng cô cũng nhiều tò mò.
Tuy rằng lòng hiếu kỳ hại ch.ết mèo, nhưng dù cô cũng sống bao lâu, thì dùng thời gian cuối cùng để thành di nguyện của .
Bản tuỳ b.út nhắc đến kết cục của cái điện thoại, Đường Điềm đoán thể vẫn bỏ nó, lẽ là theo tới nước ngoài. Cái điện thoại thật sự kỳ quái, cô cũng tiếp xúc với nó nên tìm tung tích của nó ở thư phòng.
Đặt sổ nhật ký kệ sách, mắt cô bỗng nhiên tối sầm.
...
"Hừm..."
Sáng sớm hôm , Đường Điềm mở mắt định dậy, nhưng cử động thì lập tức ôm cổ, cũng tối qua ngủ tư thế quái gì mà sái cổ.
Xoa cổ chậm rãi dậy, tấm chăn từ n.g.ự.c trượt xuống, Đường Điềm phát hiện đang ở trong phòng, những cảnh tượng k.h.ủ.n.g b.ố ở thư phòng tối qua dội đầu như một thùng nước lạnh từ đầu gội xuống, cô thoáng chốc tỉnh táo, "Lại là mơ ?"
Vừa cúi đầu xuống giường thì phát hiện chỗ đúng, chân cô còn mang đôi xăng đan.
"..." Cô nên cảm ơn đối phương hơn nửa đêm xách cô ngoài, còn nhớ rõ đưa cô về đắp chăn .
thể cởi luôn giày ?
Khó trách cô thấy lạnh chân.
(Hy: Chắc là mang giày nhựa nên thấy lạnh :v)
Bỏ , nên yêu cầu một con ma còn thần chí nhiều như .
Đường Điềm xem điện thoại, hôm nay là ngày 17 tháng 07. Bỗng nhiên cô nghĩ đến mấy hôm , chính là ngày 12 tháng 07 vốn là đêm sinh nhật của Trần Húc, cô ở trong ác mộng gặp đối phương.
Một mùi tanh nóng rực bốc lên, cô quen cửa quen nẻo dựa mép giường, che miệng ho đến văng cả phổi .
Ho xong , cô lấy khăn giấy chuẩn sẵn bên gối đầu lau, ngó tờ giấy thấm m.á.u đỏ sẫm trong tay, trong đầu hiện lên vị bác sĩ mặc áo blouse trắng , "Ung thư dày thời kì cuối, tế bào u.n.g t.h.ư di căn đến bộ cơ thể, cho dù hóa trị cũng vô dụng."
"Nhiều nhất là một tháng."
Một câu tuyên án ngày ch.ết của cô.
"Còn 23 ngày." Đường Điềm rời giường tính ngày. Trừ những ngày viện và sự chậm trễ đường đến đây, cô khỏi , "Thời gian trôi qua nhanh quá."
"Mình cảm thấy nhanh, nhưng lẽ những ở đây ước gì nhanh hơn một chút."
Cô ch.ết sớm một chút thì kết minh hôn cũng sớm một chút, lẽ như những mới an tâm.
Muốn ném cục giấy thùng rác, cô hai bước thì đột nhiên đầu , thể tin mà chằm chằm gối đầu.
- Ở chỗ đó, lẳng lặng đấy một cái điện thoại.
Chuyển từ màu xám bạc sang đen đậm như mực, màu của cái điện thoại đổi dần sang mấy màu sặc sỡ ánh đèn huỳnh quang. (Chắc là đến màn hình)
Đường Điềm chỉ cảm thấy sống lưng lạnh ngắt.