Ma Xui Quỷ Khiến - Chương 3: Minh hôn (3)
Cập nhật lúc: 2026-02-20 11:08:24
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Editor: Yang Hy.
Đây đầu tiên Vương Lệ thấy ông lão nhưng hiển nhiên còn thích ứng với khuôn mặt già nua nửa đêm dọa quỷ , bà sững sỡ trong chốc lát mới , "Chào chú Trần," đó chỉ Đường Điềm, " đưa Tiểu Đường đến đây. Mấy ngày nay phiền chú chăm sóc cô , ông chủ Trần hai ngày nữa ông sẽ trở về."
Sau đó giải thích với Đường Điềm, "Đây là chú Trần, chú vẫn luôn trông chừng tổ trạch của Trần gia, trong thời gian em cứ an tâm ở đây, chuyện gì tìm chị. Chị về đây."
Không đợi Đường Điềm hỏi nhiều, bà bước xuống bậc thang gấp gáp trở xe.
Lần tang sự cho đại thiếu gia từng tiếp xúc với lão già quái đản , bà thật sự thứ hai.
Đường Điềm chiếc ô tô đen vụt xa, ngay cả Vương Lệ chuyện ma quỷ mà còn tránh xa ông lão , cũng thể dễ ứng phó.
Đường Điềm và ông lão qua cánh cửa đang hé mở, đối phương xách trản đèn l.ồ.ng, đôi mắt híp Đường Điềm từ xuống , ánh mắt bắt bẻ như là cô con dâu xa đầu tiên tới cửa.
"Chào bác Trần." Đường Điềm duy trì nụ ôn tồn lễ độ.
Khuôn mặt già nua của ông lão như da vỏ quýt, một chút ý cũng .
Bầu khí đông cứng , mãi đến khi Đường Điềm nghi ngờ đối phương chuẩn đóng sập cửa thì ngay đó ông lão mở cổng , động tác thong thả như bật tốc độ chậm gấp mười , "Vào ."
Đường Điềm xách vali cửa, theo ông lão sân trong.
Đây là một căn trạch viện kiểu Tấn điển hình, chọn dùng đồ vật hẹp, nam bắc theo bố cục hình chữ nhật. Sân trong tam tiến tam xuất[1], mà ngoài sương phòng (chái nhà) thì nhà chính và gian giữa bộ đều ở tầng hai.
[1] Chính là ba cái sân, mỗi sân đều nhà chính, chái nhà và phòng cho hầu, thậm chí còn hành lang nọ. Tam tiến tam xuất, là từ cổng lớn sân trong, bên trong một cửa thứ hai, cửa hai vẫn là sân trong, bên trong còn một cánh cửa, thì thêm một cái sân nữa. Mỗi khi trong sân đều sẽ mở một cửa khác để , đây chính là tam tiến tam xuất (ba ba ).
Khắp các cửa phòng, cửa sổ đều dán chữ "Điện"[2] màu đen và treo đèn l.ồ.ng trắng. Người quen thuộc đến đây tuyệt đối đều sẽ choáng váng như ruồi nhặng đầu(?).
[2] Điện = cúng, giống như đám cưới dán chữ Hỉ thì đám tang sẽ dán chữ Điện.
"Đây là sảnh ngoài, đó là thư phòng của đại thiếu gia, cuối cùng là từ đường, bình thường cô đừng tùy ý đến đây."
Giọng hụt của ông lão thỉnh thoảng vang lên. Trên đường Đường Điềm gặp vài , tuổi đều tầm bốn năm chục, dáng vẻ cũng là trông coi lão trạch .
"Đây là dì Trương phụ bếp, đây là lão Vương quét sân..."
"Chú Trần."
Thấy chú Trần, đều lượt chào hỏi ông, chú Trần giới thiệu phận của Đường Điềm, nhưng dường như bọn họ đều , ánh mắt tò mò vẫn luôn theo đuôi Đường Điềm mà khe khẽ thầm.
"Nghe ..."
"Chính là cô gái ?"
"Khá xinh đấy..."
"Thật đáng tiếc."
Những tiếng rì rầm đứt quãng thỉnh thoảng thổi tới trong cơn gió đêm hè. Đường Điềm dường như thấy, vén phần tóc mai gió thổi loạn đến tai kéo vali theo sát phía ông lão.
Vương Lệ đúng, tổ trạch đối với Trần gia là mang ý nghĩa thờ cúng, thường ngày đều ít khi về ở. Căn nhà lớn như mà phòng sáng đèn chỉ mấy gian, ít an tĩnh đến cả tiếng côn trùng kêu cây cũng thể thấy rõ ràng.
"Phòng của cô ở đây. Bình thường cô hãy ở trong sân , đừng khắp nơi, thức ăn sẽ đưa đến cho cô."
Ông lão dẫn Đường Điềm một cái sân, đẩy cánh cửa gỗ của sương phòng ở lầu hai , "Nơi ít , những chỗ khác cô cứ tùy tiện."
Nói xong liền xách chiếc đèn l.ồ.ng trắng lảo đảo lắc lư mà lưng chậm rãi rời .
Ánh đèn leo lắt kéo dài bóng lưng của ông , cái bóng rơi mặt đất trông như một con mãnh thú đang ngủ đông đang chuẩn động thủ.
Một Đường Điềm sống ở cái sân thứ ba trong cùng, nhà cao cửa rộng an tĩnh đến dọa .
Đường Điềm thu ánh mắt, sờ soạng ấn công tắc vách tường, tức khắc trong phòng liền bừng sáng.
Cô cong khóe môi, ở bên cạnh ngược càng tự tại hơn.
Cô cũng cần chăm sóc, nếu đối phương tùy tiện, cô cũng khách khí mà nhà, đặt hành lý xuống , đó sờ soạng bàn ghế giường đệm, đều sạch sẽ cả.
Nhìn dáng vẻ của lão quản gia tuy là thích cô nhưng cũng vẫn phân phó cho hạ nhân dọn dẹp chỗ ở của cô.
Ga giường chăn đệm đều mới tinh, chỉ là... "Màu đỏ rực." Khóe miệng Đường Điềm khẽ co giật, căn phòng bày biện theo kiểu Trung, chăn bông là lụa đỏ thêu uyên ương.
Nếu lão Trần gian phòng thứ hai bên trái nhà chính mới là chỗ ở của đại thiếu gia nhà , gian phòng của cô từng ở thì cô cho rằng đây là phòng tân hôn .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ma-xui-quy-khien/chuong-3-minh-hon-3.html.]
Đường Điềm dạo qua một vòng, sân sửa sang , đèn điện, ngay cả phòng tắm ở góc nhà cũng máy nước nóng.
Dùng máy nước nóng năng lượng mặt trời để đun sôi nước, Đường Điềm thoải mái dễ chịu tắm rửa xong, đó lau tóc trở phòng.
Trên bàn bày mấy món ăn bốc khói nghi ngút, trông vẻ là .
"Người rõ ràng thích nhưng việc vẫn chu đáo." Đường Điềm bắt đầu dùng thức ăn, hai mặn một chay một canh, thịt dùng hai với đậu phụ Ma Bà và xào rau xanh, món nào cũng là món cay Tứ Xuyên, còn cơm trắng.
Hương vị quá ngon nhưng cũng tính là khó ăn. Quan trọng nhất là suy xét đến việc cô mới đến, ăn quen đồ địa phương nên cố ý chuẩn món cay Tứ Xuyên.
Ăn một lát, cô nhàn rỗi việc gì liền tìm vài quyển sách để xem nên tới thư phòng.
Cửa khóa, khi bật đèn bước , Đường Điềm kệ sách kín ba mặt tường cho chấn động, "Nhiều sách thật."
Thường ngày cô cũng thích sách nhưng gộp hết cũng chẳng bằng một mặt tường của . Kệ sách cao sát trần nhà, sách xếp ngăn nắp theo từng loại, dù sách vở lớn nhỏ độ dày đồng nhất cũng dựa theo một mặt phẳng ngang khiến dễ chịu.
Đường Điềm nhận xét, "Người nhất định là chòm Xử Nữ." Chứng cưỡng chế thật bức .
Cô tùy tay lật qua xem thử, nội dung của các cuốn sách cũng phong phú, thiên văn địa lý văn xuôi tiểu thuyết cái gì cũng , cô rút một quyển thi tập của Tagore về ghế xem.
Cô xem nghiêm túc, bất tri bất giác liền trôi qua hơn một giờ. Đến khi bỗng nhiên hồn thì cả run lập cập, chút lạnh.
Đêm khuya, cô mặc chiếc váy ngủ khá mỏng nên cánh tay lạnh ngắt.
Mới dậy thì bên ngoài vang lên tiếng bước chân từ xa tới gần dừng ở cửa, do dự cả lúc lâu mới gõ cánh cửa đang khép hờ, Đường Điềm vẫn luôn chờ liền cất giọng , "Mời ."
"... Cô gái," một bà lão từng gặp đó ló đầu , đầu tiên là tự chủ mà kệ sách, đó co rúm , nhanh ch.óng xoay đầu với cô, khuôn mặt nhăn nheo như hoa cúc, "Trời tối , nghỉ ngơi sớm một chút."
Trong tay bà bưng mâm thức ăn của Đường Điềm, điều đó rõ sẽ phụ trách đưa cơm một ngày ba bữa cho cô.
Đường Điềm cảm ơn, cô định sẽ sách thêm một lát, nơi TV cũng chẳng mạng, tín hiệu , còn quá sớm cô ngủ cũng .
Bà lão xong ở cửa, một bước cũng vượt qua ngạch cửa nhưng cũng rời .
Đường Điềm nhận ánh chăm chú của bà , "Còn chuyện gì ? Hay là," cô thư phòng, xin , "Nơi thể ?"
Cô khép sách lên, "Không với cháu. Xin , cháu ngoài ngay."
Cầm sách đến kệ sách, mới nửa đường thì bà lão liên tục xua tay, "Không , lão Trần là thì cả." Sau đó Đường Điềm với vẻ kỳ lạ, "Ta chỉ là đến xem, bản sống lâu như , cũng ít thấy minh hôn, nhưng đây là đầu thấy sống đồng ý kết hôn với ch.ết. Nghe ông chủ Trần một cái giá cao, làng xóm đều hiểu ..."
Ngữ điệu tràn đầy hoài nghi, một cô gái trẻ như , nếu vì lừa tiền thì thể đồng ý chứ. Chắc hẳn tiền đến tay thì chớp mắt một cái bỏ chạy.
"Bác Trương. Nếu sắp ch.ết thì cháu cũng việc ." Cô gái mái tóc dài đến thắt lưng, chiếc váy ngủ màu trắng dán hình gầy yếu, đôi mắt trong veo thẳng, ngoại trừ hàng mày đen thì mặt trắng bệch, làn da cũng trắng, mặt cảm xúc ở đó như một bóng ma mơ hồ.
Bà lão vô thức lùi nửa bước, đó nhớ lão Trần từng đối phương còn nhiều thời gian, lúc ở trong ánh sáng mờ tối nên cảm thấy, bây giờ kỹ mới thấy thật sự bệnh, còn bệnh nhẹ.
Dáng vẻ gầy trơ cả xương thế thể giả bộ .
Bác Trương ảo não tát một cái, "Xin , là văn hóa, chuyện lựa lời, cháu đừng nóng giận."
Thấy khí dần chìm xuống, bà còn vắt hết óc nghĩ cách an ủi , "Không , ch.ết còn thể cho nhà một tiền, cũng coi như là sống uổng phí."
Không ngờ một câu dẫm trúng điểm huyệt của Đường Điềm, cô cha vứt bỏ ở cô nhi viện, từ nhỏ lớn lên ở đó. Dựa các khoản quyên góp xã hội và các khoản vay của sinh viên, công học xong đại học. Sau khi nghiệp xong, tiền còn trả hết thì vì suy dinh dưỡng, việc quá mức bệnh.
Không nhà, cũng bạn bè. Chưa từng yêu đương, cũng vô tư như những cô gái bình thường.
Nhìn chung cả cuộc đời ngắn ngủi dường như thật sự ý nghĩa gì.
"Người nhà cháu cũng mất hết ," Đường Điềm , bác Trương mới phát hiện lúc cô rộ lên khóe miệng cái lúm đồng tiền trông đơn thuần đáng yêu, " con vốn là ch.ết, ch.ết sớm muộn thì đều ch.ết. Bác Trương thấy đúng ?"
Cô chuyện mang theo ý , ngữ điệu cũng bình thản, giọng thì ngọt ngào, bác Trương nghĩ cô gái nhanh mồm dẻo miệng như , nhất thời quên mất trả lời thế nào, bà há miệng thở , ngượng ngùng xin .
Tìm chỗ khoan dung mà độ lượng, Đường Điềm dịu giọng , "Không còn sớm nữa, bác Trương cũng trở về nghỉ ngơi sớm ."
Bác Trương vẫn còn , khi trong nhà cô cũng còn , bà càng đồng tình, "Cô gái, ý gì khác, chỉ là nhắc nhở cháu một chút..."
Bà trái , đè thấp giọng sợ những khác sẽ , khuôn mặt đầy vẻ sợ hãi, "Tòa nhà quỷ đấy!"
Đường Điềm giật , Vương Lệ chuyện .
Nghĩ đến những chuyện xảy với , trong lòng cũng nhiều nghi hoặc, cô , "Bác Trương. Nếu như thật sự quỷ thì còn dám tới đây việc."
Bác Trương giải thích, "Những khác đều là cũ ở đây, bọn họ cùng với quản gia Trần việc vài thập niên . Ta là địa phương, thấy tin đồn nhưng cũng chỉ là đồn, mấy năm nay cũng xảy việc gì. Vừa lúc thời gian nơi thuê nhân công tạm thời mà tiền lương còn cực kỳ cao. Ta nghĩ con trai cũng sắp cưới vợ, thể tích cóp một chút vẫn hơn nên là tới đây."
Nhìn Đường Điềm tuy nhưng mặt rõ chữ tin, bà lão nhịn , "Là thật đấy, minh hôn là phong tục của Sơn Tây chúng . Càng là nhà tiền thì càng chú ý đến môn đăng hộ đối. Nếu , lỡ như tùy tiện cưới một , đứa con hài lòng thì . Nhất định chọn lựa kỹ càng, dù cũng thiếu tiền. Việc cũng vội, tìm thích hợp thì hai ba năm cũng là bình thường. Có ch.ết mười mấy năm vẫn còn đang tìm đấy. đại thiếu gia mới qua đời đến một tháng, trong nhà liền vội vã cho kết minh hôn, cháu vì ?"