Ma Xui Quỷ Khiến - Chương 27: Chơi trốn tìm (2)
Cập nhật lúc: 2026-02-20 11:08:48
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Editor: Yang Hy.
Rốt cuộc sai ở chỗ nào.
Đường Điềm rõ, mà gã đàn ông thấy cô mãi tiến cũng mang theo sự oán hận và cam lòng của kéo cây rìu xoay căn nhà tối đen.
Đường Điềm nhíu mày, nhanh ch.óng lướt qua một lượt những manh mối trong đầu.
Sảnh lớn, phòng ngủ, ban công, là…
“Gu”, tiếng gầm gừ vụn vỡ cùng với một bóng đen nhanh như chớp lao khỏi cửa nhào về phía cô, con ch.ó đen m.á.u me chảy nửa bên đầu đang lòng vòng bên chân Đường Điềm.
Cô chợt tỉnh , ánh mắt di chuyển giữa con ch.ó nhỏ và cổng lớn của căn biệt thự, “ , tại mày thể ngoài ?”
Nếu là vì ch.ết ở đây nên trở thành Địa Phược Linh[1] thể bước khỏi nhà, thì con ch.ó nhỏ thể tự do mà.
[1] Địa Phược Linh (地缚灵 - Stone Tape) là hiện tượng hoặc sinh vật khi ch.ết, bởi vì tâm nguyện thành hoặc điều oán giận, khiến cho linh hồn giam giữ ở nơi ch.ết , cách nào rời khỏi.
Chó đen hiểu, nó ngửi ngửi ống quần của cô, còn nhảy lên cào ba lô.
Đường Điềm bế ch.ó nhỏ lên bỏ trong cổng, tiếp đất nó phe phẩy cái đuôi nhảy nhót theo ngoài, thật sự là hề gặp trở ngại gì cả.
“Có thứ gì đó ngăn cản Tiểu Minh và nhà rời khỏi đây, nhưng động vật chịu ảnh hưởng.” Đường Điềm xổm xuống sờ con ch.ó, cố gắng bỏ qua nửa bên đầu khiến thấy sợ mà suy tư.
Con ch.ó đen căn nhà hề cản trở, thể dũng cảm xông lên c.ắ.n xé quỷ cái nhưng cực kỳ sợ ông chủ nhà c.h.é.m ch.ết nó, thấy gã là nó liền cụp đuôi trốn .
Tiểu Minh ngoài luôn nhốt trong căn biệt thự, thằng bé cũng coi như là lệ quỷ nhưng vẫn thể lấy thứ cản trở nó . Cả nhà quỷ cũng thể, nhất định là thứ còn lợi hại hơn cả ông chủ nhà.
“Ngoan, ở trong căn nhà , mày gặp thứ gì đó kỳ lạ khiến mày sợ hãi ?”
Đường Điềm thử chuyện với ch.ó vài , nhưng đều vô dụng cả.
Con ch.ó nhỏ nghiêng đầu, ngây thơ vô tội thè lưỡi , nó c.h.é.m mất nửa bên đầu tổn thương đến hệ thần kinh trung ương của não, biến thành quỷ cũng thể kêu to thành tiếng mà chỉ thể ở phát những tiếng gầm gừ vỡ vụn trong cổ họng.
Bỗng nhiên nó như hiểu điều gì đó, cái đuôi kẹp c.h.ặ.t, gần như là rạp mặt đất, cực kỳ sợ hãi, thể nho nhỏ run rẩy chạy tới trong sân.
Vừa chạy, nó do dự đầu cô.
Đường Điềm ước chừng cách, chỉ cần nhà thì lệ quỷ thể tới c.h.é.m cô, vì thế cô đuổi theo nó.
Con ch.ó dẫn cô đến gốc cây tuyết tùng, cách chỗ chôn xác nó tầm hai bước, cơ thể quỳ sát đất, sủa về phía một đống bùn đất ở đằng .
“Chỗ cái gì ?” Đường Điềm lấy một cái xẻng nhỏ bắt đầu đào đất.
Theo từng xẻng đất đào đổ sang một bên, cái hố càng lúc càng sâu, con ch.ó đen cũng co rúm đuôi lùi về phía như là cực kỳ cấm kỵ với nơi .
Đào mấy chục xẻng, cánh tay Đường Điềm tê nhức nâng lên nổi nữa thì mũi nhọn mới đụng tới một vật cứng, phát một tiếng vang nặng nề.
Vứt cái xẻng sang một bên, Đường Điềm đeo găng tay bới đất lên, đào một cái hộp sắt.
Đường Điềm chằm chằm cái hộp, mặt vẽ những hoa văn phức tạp, tạm thời nó là gì.
Con ch.ó đen lùi thật xa, nó run bần bật sạt xuống đất dám ừ hử tiếng nào.
Đường Điềm cẩn thận mở , chiếc hộp lạnh ngắt, cách một lớp găng tay thật dày vẫn còn ngấm . Vừa mở nắp hộp, một luồng lạnh phả mặt, bên tai cô tiếng kêu t.h.ả.m thiết đau đớn của cả nam lẫn nữ, một cây đinh thật dài ghim c.h.ặ.t con b.úp bê gỗ, bên con rối bọc nhiều lớp lá bùa màu vàng như là mặc quần áo cho b.úp bê.
“Kỳ lạ thật.” Cô từng thấy thứ đời bao giờ, rút cây đinh , rõ ràng là một con rối gỗ mỏng manh, nhưng sâu tựa như chui trong m.á.u thịt, cô tốn nhiều sức lực mới thể cạy .
Ném chiếc đinh đen như mực trong hộp, Đường Điềm cẩn thận gỡ lá bùa quấn quanh con rối gỗ, những tờ giấy vàng như xối qua m.á.u, vết m.á.u khô cạn biến thành từng mảng đen sẫm, một tờ giấy miễn cưỡng chỉ thể thấy rõ mấy chữ, “Trần”, “Tháng ba”, hình như là năm sinh tháng mất của .
Cô trải qua một ít chuyện ở nhà tổ, hiểu sinh thần bát tự của con quan trọng.
Cô soi đèn pin một hồi lâu, càng xem càng hãi hùng.
Năm cái tên trọn vẹn, cùng với năm cái năm sinh tháng mất mơ hồ, hẳn là tương ứng với năm con quỷ mắc kẹt ở căn biệt thự .
“Ai chôn thứ ở đây chứ.”
Bằng trực giác, Đường Điềm cảm thấy thứ ngay cả con ch.ó nhỏ cũng dám tới gần, chắc hẳn là liên quan đến nguyên nhân khiến Tiểu Minh nhốt ở đây.
May mà lúc ngoài, để đề phòng cô mang theo bật lửa, “Tách” một tiếng, ngọn lửa thắp lên trong đêm là màu xanh lục mờ ảo như ma trơi.
“Thử xem .” Trong lòng Đường Điềm cũng chắc chắn, cô chậm rãi đưa phù văn (chữ rune) sát , ngọn lửa bỗng vọt lên, phù văn bốc cháy, Đường Điềm lập tức buông tay , lá bùa nhuốm m.á.u hừng hực ngọn lửa từ từ rơi xuống, khi chạm đất hóa thành tro tàn.
Lúc , bốn phía bóng đêm dày đặc bao vây lấy, nhiệt độ khí giữa mùa hè dường như ấm hơn đó.
“Tiểu Minh?” Đường Điềm gọi nhỏ về phía cửa sổ, trong căn nhà ch.ết ch.óc tiếng đáp .
Ngẫm nghĩ một chút, cô cất đinh và cái hộp , bọc mấy lớp bao nilon cẩn thận bỏ ba lô. Định khi nào về sẽ tìm để hỏi món đồ .
Thứ đồ vật k.h.ủ.n.g b.ố biến mất, con ch.ó đen lắc lắc cái đuôi, vui sướng bổ nhào bên chân cô, c.ắ.n lấy dây giày nghịch chơi.
Đường Điềm nó chằm chằm, “Mày là ch.ó nhà nuôi đúng ?”
Gia đình sống sang chảnh, từ quần áo đến giày dép và đồ trang trí trong nhà đều là hàng hiệu, với tính cách của nhà , dù nuôi ch.ó cũng sẽ nuôi loại quý, tuyệt đối sẽ nuôi con ch.ó nhỏ .
Mà ch.ó là trung thành nhất, nếu do gia đình nuôi, nó sẽ c.ắ.n xé bà chủ nhà mà trợ giúp cô giải cứu Tiểu Minh thoát khỏi khó khăn như .
Điện thoại bỗng nhiên rung lên, nhắc nhở còn nửa phút nữa là kết thúc phát sóng trực tiếp.
Cô hít một thật sâu với điện thoại, “Chương trình hôm nay đến đây là kết thúc. Tin rằng các bạn thính giả cùng chủ bá trải qua câu chuyện ly kỳ .”
“Rất mong gặp các bạn . Chủ bá cũng sẽ tiếp tục mang đến những câu chuyện ma k.h.ủ.n.g b.ố nhất, chân thật nhất cho các bạn. Trò chuyện đêm khuya cùng quỷ, chúng hẹn gặp .”
Vừa dứt lời, kênh hệ thống tự động phát bài hát kết thúc, Đường Điềm phát hiện đầu tiên khúc kết thúc tên: Khúc an hồn.
So với bản nhạc mở đầu hắc ám quỷ quái thì khúc kết cục cảm giác thanh thản thể hiểu , giai điệu nhu hòa khiến cho lòng thấy yên tĩnh an bình.
Khúc nhạc kéo dài chừng 30 giây, Đường Điềm ngẩng đầu lên, phát hiện cả gia đình đang cạnh cửa sổ của căn phòng từng cháy ở lầu ba.
Ngoài cùng bên trái là gã đàn ông, bên cạnh là vợ gã đến con trai con gái, sắc mặt bọn họ trắng bệch như tờ giấy, trầm mặc mà chăm chú Đường Điềm, tròng mắt tối om mang theo t.ử khí trầm trầm.
Đường Điềm cảnh giác lui về một bước, sợ bọn họ còn gây thêm chuyện .
Một cơn xoáy đen phóng từ cửa sổ khác, ba lô chợt trầm xuống, tựa như thứ gì đó thêm .
“Tiểu Minh?”
Khi nốt nhạc cuối cùng của khúc an hồn vụt tắt, Đường Điềm chợt mở to hai mắt, lửa — ngọn lửa từ phát , như là gió thổi nổi lên lửa, ở trong phòng bao phủ lấy bốn .
Bốn ở phía cửa sổ vẫn nhúc nhích, như tờ giấy ngọn lửa lớn c.ắ.n nuốt, tan thành tro bụi.
“Cảm ơn.”
Giọng của cả nam lẫn nữ, lớn và trẻ con chồng vang lên bên tai Đường Điềm.
Cô chớp mắt, căn biệt thự từng xảy sự cố ở mặt đang lẳng lặng ngủ say trong đêm đen, căn phòng cũng châm lửa, cuộc truy đuổi hoảng hốt ngàn cân treo sợi tóc đều như là mơ.
“Một cơn ác mộng thôi.” Đường Điềm lẩm bẩm, may mắn là ác mộng đều sẽ lúc tỉnh . Cô hậu trường của APP Trò chuyện đêm khuya cùng quỷ, cập nhật mới .
【Chúc mừng Đường Đường vượt qua kỳ thực tập, chính thức trở thành chủ bá!
Cấp bậc chủ bá: 1 .
Cấp bậc quyền hạn: 1 .
Phạm vi phát sóng: Bán kính 100 km.
Nhân viên chính thức: 1 .
Tiểu Minh: 12 tuổi. Thích chơi trò chơi. Tuyệt đối chơi với , bởi vì…】
“Chị ơi,” giọng trẻ con quen thuộc đầy ác ý, tựa như từ phía thò đến phả khí bên tai cô, “Chơi đá bóng với em . mà em bóng thì đây.”
Đường Điềm: “…”
Con nít ranh đúng là cần dạy dỗ!
Cô gọn lẹ thoát khỏi APP, còn quên dọn dẹp các chương trình chạy nền.
“Hừ” một tiếng khó chịu, cuối cùng thế giới cũng yên tĩnh .
“Trần Húc, chứ?”
Đường Điềm do dự, nhưng cô vẫn cái bóng mà hỏi.
Ban đêm yên tĩnh trả lời.
Coi như . Đường Điềm tự an ủi , điện thoại cũng gửi đến tin nhắn kết toán.
【Chúc mừng thành nhiệm vụ《Biệt thự quỷ 》】
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ma-xui-quy-khien/chuong-27-choi-tron-tim-2.html.]
Biệt thự quỷ: Mức độ khó
(Đơn giản, Bình thường, Khó, Ác mộng, Địa ngục), khen thưởng 720 giờ sinh mệnh】
Đường Điềm: ? ? ?
Không thể tin , “Nhiệm vụ thứ nhất vẫn là đơn giản, bây giờ trực tiếp thăng cấp lên khó, mày cũng đ.á.n.h giá cao tao quá đó.”
Có lẽ là hệ thống mặc định cô chồng quỷ giúp đỡ nên trực tiếp vượt cấp.
“Cửu t.ử nhất sinh, tính mạng như chỉ mành treo chuông, suýt chút nữa GAME OVER , thế mà chỉ mới là mức khó.” Ngẩng đầu căn biệt thự trong đêm đen, oán khí phai nhạt nhiều.
Đường Điềm nhớ nhiệm vụ, “Gia đình khi còn sống tàn nhẫn, ch.ết biến thành quỷ vẫn hung tàn. Bây giờ xem chỉ là cuộc truy đuổi, bảo theo chân bọn họ c.h.é.m gi.ết sống mái với , cũng coi như cái điện thoại quan tâm đến .”
mà ngẫm mức độ khó đáng sợ như , còn ác mộng, địa ngục nữa…
Lắc lắc đầu, Đường Điềm cõng ba lô trở về nhà họ Trần.
Dọc theo đường cô đều nghĩ đến con rối kỳ lạ cùng với cây đinh trong chiếc hộp.
“Đều quỷ đáng sợ, còn đáng sợ hơn. Rốt cuộc là ai rõ nơi oan hồn còn nhốt ở đây, khiến cho ch.ết còn yên .”
Trong lòng đầy suy nghĩ, Đường Điềm nhẹ nhàng bước lên lầu, chợt, “Tiểu Đường .” Giọng già nua đột nhiên vang lên trong bóng đêm, một tia sáng từ cửa cầu thang chiếu xuống. Đường Điềm đang ở chỗ rẽ giật nảy , cô giả bộ ánh sáng chiếu ch.ói mắt, lùi về nửa bước ẩn trong góc tối, “Bà Trần, bà tiểu đêm .”
Chăm sóc đối phương hơn một tuần, Đường Điềm buổi tối bà Trần sẽ tiểu đêm, nhưng phần lớn là lúc sắp hừng đông.
Hôm nay mới đến nửa đêm…
Trong đầu nảy ý nghĩ thì bà Trần tắt đèn pin, “Đã . Ta đang định về phòng.” Bà chậm rãi đỡ vách tường phòng ngủ, “Cháu cũng đừng thức khuya, nghỉ ngơi sớm một chút .”
Cửa phòng nhẹ nhàng đóng , bên ngoài chìm bóng tối.
Đường Điềm bước lên bậc thang đến hành lang lầu ba, ánh mắt đ.á.n.h giá phòng ngủ của bà Trần và hướng mà bà tới.
Phòng ngủ của bà ở bên trái cầu thang, nhà vệ sinh cũng ở cuối bên trái. bà qua cầu thang từ bên .
Buổi tối bà lão đến phòng bên để gì. Phòng bên đều để trống, phòng chứa đồ, còn —
Ý nghĩ chợt lóe lên, Đường Điềm nhớ , căn phòng thứ ba bên là của Trần Đình Đình.
Đối diện phòng của cô nàng là biệt thự 14.
Đường Điềm ở cửa phòng bà lão, bên trong vang lên tiếng sột soạt, bà lão cởi dép, lên giường, qua một lát liền tiếng ngáy dài và sâu.
Cô trở phòng khách ở lầu một, đến bàn thờ mà ngày nào bà lão cũng quên thắp hương thờ cúng.
“Một ngày ba nén hương, rốt cuộc là vì ai mà thắp đây.”
Năm đó phát hiện Tiểu Minh mất tích còn sự thật khác ẩn giấu, lo ngại mối quan hệ hợp tác cùng đối phương nên trong nhà báo cảnh sát mà lựa chọn rời khỏi nơi , thẳng một mạch hề ngoái đầu.
Sau khi căn biệt thự 14 xảy vụ án gi.ết đốt xác, bà lão khăng khăng một trở căn nhà , bắt đầu những tháng ngày ăn chay niệm phật.
Đứa trẻ đáng thương , nếu gi.ết để bình oán niệm thì tìm một già gần đất xa trời như bà .
Đường Điềm than nhẹ, “Cũng là một bảo vệ .”
Sáng sớm tinh mơ, khi bữa sáng cho bà lão thu dọn, Đường Điềm từ chức.
Trông bà lão cũng gì là ngạc nhiên, chỉ luôn miệng nỡ. Đường Điềm lên thu dọn hành lý, chỉ một lát thì thấy Trần Đình Đình tới.
Vừa nhà cô nàng xem sắc mặt của bà lão , thấy khí sắc của bà vẫn , Trần Đình Đình lặng lẽ thở phào nhẹ nhõm, đó lên hỏi Đường Điềm, “Chị thật sự ?”
“Ngày hôm qua , lừa cô.” Đường Điềm ước lượng ba lô, nặng nề khoác lên vai xuống lầu.
Trần Đình Đình cau mày theo, còn hỏi gì đó nhưng ngại bà lão còn ở phòng khách nên thể nhiều, “Được .” Ngẫm nghĩ một chút, cô nàng vẫn lấy một ngàn tệ đưa cho cô, “Dù thế nào thì một tuần nay chị việc , bà nội cũng khen chị chăm sóc . Đây là phần mà chị nên nhận.”
Đường Điềm vốn nghĩ sẽ lấy tiền công, dù cũng động cơ trong sáng. nếu khác hào phóng, một con quỷ nghèo như cô cũng khách gì, “Cảm ơn nhé.”
Sau khi tạm biệt bà lão lưu luyến rời ở phòng khách, cô cùng Trần Đình Đình ngoài.
“Chị đúng là chơi một vố t.h.ả.m .” Tuy Trần Đình Đình khó chịu với việc Đường Điềm mục đích riêng, nhưng bây giờ cô rời , khuôn mẫu là cô ở phía , tìm một chăm sóc cho bà nội cũng dễ dàng, cô buồn rầu mở điện thoại gọi cho môi giới.
Trước khi đóng cửa, Đường Điềm phòng khách một cuối, bà lão đang dâng hương bàn thờ, hai mắt nhắm , khuôn mặt già nua bình tĩnh thành kính.
Đi đến trong sân, Đường Điềm hỏi Trần Đình Đình, “Cô còn nhớ nhà từng nuôi con gì ? Chẳng hạn như ch.ó mèo loại nhỏ .”
“Thú nuôi ,” Trần Đình Đình suy nghĩ, “Không , bà chủ nhà thích nuôi thú cưng, sợ bẩn, ở trong sân ch.ó tới gần, bà đều đá chúng … , năm đó Tiểu Minh nhặt một con ch.ó nhỏ màu đen, nhưng cho phép nuôi nên quăng ngoài. Chó nhỏ liền thành ch.ó lưu lạc, lén cho nó ăn, mỗi ngày đều dành một ít từ phần ăn của , chờ trời tối thì lẻn ngoài cho con ch.ó nhỏ . Cứ như nuôi nó nhiều năm. Mà lâu khi Tiểu Minh mất tích, cũng thấy nó nữa.”
Đường Điềm hiểu rõ trong lòng.
Chắc là khi hợp tác ăn với ông chủ căn biệt thự 14 , cha của Trần Đình Đình vô tình điều gì đó khiến cho đối phương nghi ngờ, gã mau ch.óng bắt lấy con ch.ó đen mỗi ngày đều đến đây tìm chủ vật thế, khi gi.ết ch.ết thì chôn tàng cây tuyết tùng dời xương của Tiểu Minh , niêm phong trong căn gác xép ẩn.
Như cho dù một ngày nào đó nhà họ Trần thật sự báo án, cảnh sát tới điều tra cũng chỉ phát hiện t.h.i t.h.ể một con ch.ó tàng cây tuyết tùng.
Chuyện tới hiện giờ, ai nghĩ là một con ch.ó nhỏ bé xâu chuỗi thứ với .
Đường Điềm với Trần Đình Đình, “Cô đón bà nội về chăm sóc .”
Trần Đình Đình ngạc nhiên, “ bà nội cùng chúng …”
Đường Điềm nhẹ giọng , “Có già nào sống cùng với con cháu chứ, thích vắng vẻ lạnh lẽo ? Cô cứ với bà rằng, cần thắp hương niệm Phật nữa. Tro thành tro, bụi thành bụi, đều kết thúc .”
Trong mắt Trần Đình Đình lóe lên sự ngạc nhiên, cô nàng bừng tỉnh, “Chị là, bà nội …”
Trần Đình Đình nhớ tới thời gian bà nội đòi trở về đây, một ngày ba thành kính mà ăn chay niệm phật, bình thường cũng cho bọn họ ở qua đêm.
Nước mắt tuôn ướt đẫm khuôn mặt, cô nàng bỗng chốc đầu đến chỗ bà lão, từ lưng ôm c.h.ặ.t lấy hình nhỏ gầy, giống như khi còn nhỏ rúc đầu vai bà, giọng mang theo nghẹn ngào, “Bà nội…”
Những chuyện mà bà đều là để chuộc tội cho nhà họ Trần năm đó lựa chọn im lặng.
“Cháu xin , chúng cháu thật sự sai …”
------
“ về .”
Nhà vẫn như khi, còn tới mà đèn đuốc sáng .
Tính thì cô ở nhà bà lão cũng bao lâu, nhưng khi rời hơn một tuần trở về, tâm tình chẳng hiểu thấy buông lỏng.
Không cần lo lắng ở bên ngoài gặp thứ gì ma quỷ, nhà chính là nơi an nhất.
“Lần phiền .” Đường Điềm dâng hương cúi thật sâu bài vị, “Cảm ơn nhé.”
Cô thích chủ động tìm khác giúp đỡ, một thời gian dài sẽ hình thành thói quen ỷ , cô trở nên mềm yếu.
Cho nên việc đều cố hết sức dựa chính .
điều đó nghĩa là cô cảm kích sự giúp đỡ của khác.
Chỉ trong một đêm ngắn ngủn, đối phương cứu cô hai . Lần nào cũng là tình thế ngàn cân treo sợi tóc.
Hôm nay, chuyện đầu tiên khi trở về chính là mua hai cái màn thầu trắng bóc thật lớn — giống với cô, Trần Húc là phương Bắc, mì mới là món chính. Còn một nửa cái móng heo hầm bóng loáng.
“Anh yên tâm, nhất định sẽ nghĩ cách, sớm ngày giải thoát cho .” Đường Điềm trịnh trọng hứa hẹn.
Trần Húc là kiêu ngạo cỡ nào chứ, lúc còn sống ràng buộc với cái điện thoại, đến khi ch.ết ép theo bên cạnh cô mà sinh t.ử.
Anh nhất định giải thoát sớm.
Vừa dứt lời, gió từ thổi tới, ba nén hương ánh lửa trong tay cô hó hé một tiếng dập tắt.
Đường Điềm thể hiểu : “? ? ?”
Cô sai lời nào hả.
Không hiểu đầu cua tai nheo , cô bậc lửa thắp nén hương, đó cắm cho tên ma quỷ .
Đường Điềm trở bàn ăn bữa chiều, uống hết bát cháo, gặm ngon lành nửa cái giò heo còn . Nhấm nháp đến giữa chừng, bỗng nhiên suy nghĩ cẩn thận, cô bừng tỉnh hướng về phía bài vị mà bĩu môi, “Không chứ, giận vì để nửa cái giò heo cho ? Đại cưa , là , bây giờ móng heo đắt lắm đó, cũng nghèo mà, cúng hết cho thì lãng phí lắm, đúng ?”
“Cạch”
Ba nén hương châm lửa đồng thời bẻ gãy, để một bàn tro.
Đường Điềm: “… Quỷ hẹp hòi!” Không là ăn của nửa cái móng heo thôi .
...
Tác giả lời :
Nam chính: Đây là chuyện cái móng heo ?!