Ma Xui Quỷ Khiến - Chương 2: Minh hôn (2)
Cập nhật lúc: 2026-02-20 11:08:23
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Editor: Yang Hy.
Đường Điềm gần như nghẹt thở, nọ Vương Lệ, hình hẳn là một đàn ông trẻ tuổi, nghiêng mặt, cũng đang lẳng lặng cửa sổ xe —
Ngay đó, tầm mắt của hai giao cửa kính.
Tim Đường Điềm nhảy thót lên, cô theo bản năng nhắm c.h.ặ.t mắt , cái chăm chú của đối phương, một trận ớn lạnh chạy dọc theo sống lưng, cả đều rợn tóc gáy.
Ánh mắt của đối phương quá ảm đạm một chút độ ấm, tựa như đang một ch.ết.
Đường Điềm thả chậm hô hấp, nhịp tim dồn dập dần lấy bình tĩnh. Cô nhớ đối phương là ai, thực tế đây là đầu tiên bọn họ gặp mặt.
Sau khi đồng ý kết cái minh hôn bậy bạ , đương nhiên là lúc trong phòng bệnh cố ý cái gì mà từng yêu đương tìm hiểu về đối phương gì đó .
Mà là cái đêm là bảy ngày đầu tiên của , cô mơ thấy ác mộng.
Cô ở nước ngẩng đầu một tứ chi duỗi thẳng nổi mặt nước, bộ âu phục đen quấn quanh hình thon dài như dây leo, khuôn mặt trắng bệch nổi mặt hồ xanh tối, đôi con ngươi đen vô hồn cô chằm chằm.
(Hy: Lần đầu mắt vợ đặc sắc ghê :>)
Người đàn ông khẽ trôi theo dòng nước, thể cứng đờ như ch.ết, hoặc thể chính là ch.ết.
Lúc đầu cô còn cảm thấy đáng sợ nhưng cảnh tượng của cơn ác mộng kéo dài một hồi lâu, bốn phía một mảnh yên tĩnh thanh bình, chỉ bọn họ ở trong nước .
Cô cũng dần dần bình tĩnh ngắm nghía đối phương.
Trong cái hồ nước xanh ngắt ảm đạm thế , nếu vì sắc mặt trắng bóc như tờ giấy thì đối phương hẳn là một đàn ông tuấn tú chính trực.
Ngày hôm tỉnh cô liền yêu cầu Vương Lệ việc đến nhà của con trai ch.ết sớm .
Người đàn ông trong bức di ảnh trắng đen thình lình trùng khớp với cô gặp trong mộng.
Chính bao giờ gặp đối phương thể mơ thấy nọ, là đối phương báo mộng thật sự là trùng hợp?
Mà hiện tại đang tàu, đối phương bỗng nhiên xuất hiện, đây cũng là cảnh trong mơ ?
Vì bỗng nhiên xuất hiện lúc , chẳng lẽ là tới thăm cô?
Trời sinh tính lạc quan nên cô tự tìm niềm vui cho , tâm tình đang căng c.h.ặ.t thả lỏng thì thấy tiếng sột soạt truyền đến từ trong góc của dãy hành lang tĩnh mịch, như là thứ gì đó đang kéo lê nóc xe.
Đường Điềm hé mắt , lặng lẽ ngó trộm về phía phát tiếng động.
Đoàn tàu vẫn còn đang chạy ầm ầm trong đường hầm, mặt cửa sổ tối đen ngọn đèn sợi đốt của toa tàu chiếu rọi, lờ mờ phản chiếu cảnh tượng bên trong.
Một thứ — Đường Điềm nên gọi nọ thế nào, lẽ là .
Khớp xương tứ chi đều vặn ngược như con nhện bám nóc xe, đầu cúi thẳng xuống 90 độ, cái lưỡi mềm chảy nước dãi buông thõng xuống, khi qua thì xẹt qua đỉnh đầu , tựa như cuốn lên thứ gì đó nhanh ch.óng nhét ngược trong miệng.
Mà các hành khách như rơi cơn ác mộng câm lặng, bọn họ đờ hề cử động.
Đường Điềm đó là cái gì, cô kinh hãi đến cực điểm, khi thứ dần tới gần chỗ nóc xe nơi cô , l.ồ.ng n.g.ự.c tự chủ mà run rẩy.
Toàn đều động đậy , ngoại trừ đôi mắt. Cô ngừng thở, bộ lực chú ý đều tập trung đỉnh đầu.
Bỗng nhiên bên cạnh, — hoặc căn bản là thứ gì đó cuối cùng cũng di chuyển tới gần cô, cạnh đùi Đường Điềm thứ gì đó lạnh băng áp , cứng như một khối băng một chút độ ấm, lạnh đến tận xương.
Đường Điềm dựng thẳng lông tơ .
Người nọ áp sát cô ngẩng đầu lên chằm chằm con quái vật đỉnh đầu. Đường Điềm cảm giác ánh mắt mang theo ác ý và đầy tham lam của con quái vật đang qua giữa cô và .
Đây là một cơn ác mộng…
Đường Điềm lẩm nhẩm trong lòng hết đến khác, cố hết sức để thở của trôi qua thật chậm.
Nhiệt độ từ cái chân đối phương dính sát ngừng hấp thụ, lạnh từ cơ thể len lỏi dọc theo nội tạng, nắm c.h.ặ.t lấy trái tim như cướp sinh mệnh của cô.
Cuối cùng, cuộc giằng co tiếng động ngắn ngủi dài dòng khiến con quái vật mất hết kiên nhẫn, cái lưỡi lè , mùi tanh hôi xẹt qua bên tai Đường Điềm rơi xuống phía .
Tiếng động bò xào xạc của nó cũng dần dần rời xa.
lúc , đường hầm dài như vĩnh viễn kết thúc đột nhiên vang lên một tiếng ầm, ánh sáng bao trùm, khắp nơi bùng sáng.
“Đừng ăn nữa!”
“Ô oa!”
Cùng với giọng sắc nhọn của phụ nữ là tiếng kêu t.h.ả.m thiết của đứa trẻ, Đường Điềm bừng tỉnh từ cơn ác mộng, cô dùng sức đ.ấ.m n.g.ự.c như thể ch.ết đuối thở dốc, mặt đầy vẻ kinh sợ, Vương Lệ cũng hoảng hốt, vội vàng vỗ lưng cô, “Làm , em gặp ác mộng ?”
Đường Điềm quanh bốn phía, từng cây cột điện thẳng tắp ngoài cửa sổ nhanh ch.óng xẹt qua tầm , hoàng hôn buông xuống, ánh chiều tà nghiêng nghiêng chiếu trong toa xe tỏa một luồng ánh sáng ấm áp mờ nhạt.
Đứa trẻ ở hàng ghế ồn ào ăn kẹo, ghế đối diện lối nhỏ, một đàn ông mặc tây trang trông như thương nhân đang chuyện điện thoại, trong khí thỉnh thoảng bay tới mùi nhà vệ sinh.
Mà bên cô con quái vật đáng sợ , cũng … nọ.
Trái tim trong cơn kinh hoàng dần bình phục , Đường Điềm mỉm với phụ nữ, “Ừm… Không .”
Cô lấy khăn giấy ở trong túi quần , chậm rãi lau mồ hôi lạnh trán. Thật chỉ trán mà phía lưng cũng đầy mồ hôi lạnh. Chẳng trách cơn ác mộng chân thật đến thế, cho dù tỉnh nhưng cô vẫn còn cảm giác lạnh buốt đùi, thể rét run đến cứng đờ.
Có lẽ là do ngủ quá lâu, duy trì một tư thế nên cả đều tê rần.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ma-xui-quy-khien/chuong-2-minh-hon-2.html.]
Đường Điềm an ủi chính .
ngay đó cô liền phát hiện chỗ đúng.
Ra khỏi đường hầm, bên ngoài vẫn là trời sáng, sắc mặt những xung quanh đều vẻ mệt mỏi so với lúc lên xe lửa. Cô xoa nhẹ đôi mắt, xác định lầm, thường thì quá rõ nhưng đặc biệt là nhà ông lão mang theo trẻ con ở cách lối nhỏ bên cạnh, khuôn mặt của ông lão gầy yếu phủ lên một lớp sương mỏng xám xịt.
“Sắc mặt của em lắm.” Vương Lệ nửa đùa, “Mơ thấy cái gì mà dọa ?”
Đường Điềm cân nhắc dùng từ, “Chị Vương, chị đến yêu quái ?” Cô nhất thời xúc động đồng ý kết minh hôn, đó tìm một chút tư liệu để hiểu về nó.
Giống như Vương Lệ thì gọi là bà mối âm, giao tiếp nhiều với ch.ết, tính cách cũng vài phần tà tính, tương đối hiểu về về mấy thứ thần thần quỷ quỷ nọ.
Miêu tả ngắn gọn về bộ dạng của con quái vật , sắc mặt Vương Lệ lúc xanh lúc trắng, biểu cảm lộ vẻ sợ hãi, nhỏ giọng , “Chị từng , những tự sát đường ray nghiền ch.ết t.ử trạng cực kỳ t.h.ả.m. Máu chảy khô, tứ chi gãy nát, lục phủ ngũ tạng đều bánh xe cán qua, linh hồn cũng xe lửa trói buộc.”
“Hồn của nó ở tàu tìm kiếm hài cốt của từng cái từng cái một. Nhặt chúng khâu, đó khi đoàn tàu chạy qua chỗ nó t.ử vong thì nghiền nát một nữa. Sau đó nó tiếp tục tìm, vòng vòng , hết đến khác, vĩnh viễn ngừng nghỉ.”
“Nó một cái tên, gọi là quỷ xé xác(*).”
(* Thiệt bẹn quỷ tên là quỷ liệt xa cơ, liệt xa là ngũ xa phanh thây, hình phạt xé xác thời xưa , nhưng thoi cứ gọi là quỷ xé xác , ngắn gọn )
Đường Điềm nhớ , con quỷ xé xác giống đang nhặt những mảnh nhỏ của mà như đang đoạt lấy thứ gì đó từ khác.
Vương Lệ chút khẩn trương, nuốt một ngụm nước miếng, “Em thật sự thấy thứ ?”
Nếu là bình thường thấy thứ đó thì Vương Lệ chỉ bán tín bán nghi. ngẫm sức khỏe của Đường Điềm, một sắp ch.ết thể sẽ thấy thứ gì đó.
Bà gặp ít chuyện quỷ quái trong mấy mươi năm nghề .
Đường Điềm sắc mặt bà vẻ sợ nên chi tiết mà sang chuyện khác.
Vương Lệ dời lực chú ý, nhiệt tình về thức ăn cảnh ở đất Tấn. Đường Điềm lắng , mắt thì thoáng qua ông lão và đứa trẻ đang ngáp ngủ, bên cạnh là doanh nhân gầy yếu đang xoa nhẹ giữa mày, sắc mặt giấu vẻ mệt mỏi.
Một vài ý nghĩ chợt nảy trong lòng Đường Điềm.
Thời điểm nọ xuất hiện quá trùng hợp.
Đường Điềm trầm ngâm khỏi nghĩ đến đàn ông từng thấy trong bức ảnh, một áo sơ mi trắng đơn giản nổi bật lên dáng cao ráo, mặt mày tuấn tú, cực kỳ giống một vị học trưởng mà nữ sinh đều sẽ thích.
Nghĩ đến bóng quỷ mị lặng yên bên cạnh, khí lạnh dày đặc cô chăm chú.
Đường Điềm sờ cánh tay nổi da gà, chút tò mò lúc ch.ết với khi còn sống rốt cuộc còn điều gì khác biệt.
Trong chặng đường kế tiếp, Đường Điềm dám ngủ nữa. Ăn chút bánh quy mà Vương Lệ mang theo uống chút t.h.u.ố.c giảm đau, cuối cùng cũng nhịn đến trạm.
Vương Lệ gọi mấy cuộc điện thoại, vui mừng khôn xiết với Đường Điềm, “Hiện tại , Trần gia phái tài xế tới đón chúng . Hai ngày nữa ông chủ Trần cũng sẽ về tổ trạch, là đích gặp em một . Nghi thức cũng sẽ long trọng.” Có đón tất nhiên là cần mệt nhọc tàu xe, tâm tình đương nhiên là tồi.
Thấy vẻ mặt hờ hững của Đường Điềm, bà khỏi cảm khái, “Đây là đầu chị thấy nhà chồng coi trọng con dâu sắp cưới như đấy.”
Đường Điềm: “…” Chẳng hiểu sinh tâm tình quái dị khi con dâu sắp gặp mặt cha chồng.
Vương Lệ xong liền cảm thấy , đây cũng là kết hôn còn sống, cái gì mà vui vẻ cơ chứ. Bà gượng gạo về phía Đường Điềm, “Ý chị …”
Người với bà, “Vậy thì thật lòng cảm ơn ông chủ Trần.”
Rõ ràng cô gái lễ phép, chuyện cũng cực kỳ khách khí nhưng Vương Lệ như châm chọt, bà lập tức im miệng.
Đi cả chặng đường đến đây, cũng là do khí chất vì tính cách quạnh quẽ của cô gái mà bọn họ cũng quá thiết, chẳng hiểu khiến kiêng kị vài phần.
Tiếng thông báo vang lên, đoàn tàu chậm rãi trạm, hai thu dọn hành lý xuống xe, theo dòng chen chúc trạm.
Ở đó quả nhiên đón. Một chiếc Audi đen định vững chắc rời khỏi trung tâm thành phố ồn ào náo nhiệt thẳng về phía Bắc, vùng ngoại ô chậm rãi lọt trong tầm , đó đều là những tòa nhà cổ kính, hơn nữa qua cực kỳ ít, vẻ giống những điểm du lịch.
Hơn ba giờ , bọn họ đến lão trạch của Trần gia ở Phần Thành.
“Chính là ở đây. Em xuống xe chậm một chút.” Vương Lệ đỡ Đường Điềm xuống xe, tài xế đến cốp xe lấy hành lý.
Trời tối sầm, mặt Đường Điềm là tòa dinh thự cổ kính mang kiến trúc Minh Thanh, hiên nhà vòm cao, bên cửa treo hai ngọn đèn l.ồ.ng trắng đang nhẹ nhàng lay động theo gió.
Quả thực giống như khu đại viện cổ mà cô từng thấy TV.
Trong chốc lát, Đường Điềm cảm giác như xuyên , như thể chớp mắt một cái bay về cổ đại.
Vương Lệ tới đây vài , thấy Đường Điềm chằm chằm bức tường cao liền nhỏ giọng , “Những căn nhà xung quanh đều là nhà riêng, bao giờ mở cửa cho bên ngoài.”
“Bên cạnh đều là sản nghiệp của kẻ tiền, một năm tới đây cũng mấy . Trần gia giống , đây là tổ trạch của bọn họ, bắt đầu từ thời Tống , tòa nhà truyền qua nhiều thế hệ.”
“Thật lợi hại.” Đường Điềm vốn dĩ cũng quá hiểu về Trần gia, tiền là tiền, ngờ nhiều như , thể lấy một cái viện tổ trạch, đây là thứ mà phú thương bình thường thể .
Suy nghĩ một chút, cô cũng coi như là thỏa mãn. Có thể gả cho kẻ tiền là ước mộng cả đời của cô. Bây giờ thực hiện một nửa — tiền nhưng đáng tiếc là ch.ết.
nghĩ thì gì đáng tiếc, chính cũng sắp ch.ết. Vừa lúc đăng đối.
Đường Điềm nhếch môi.
Vương Lệ tiến lên gõ khóa đồng, “Chú Trần, chú ở đó ?”
Bà gõ vài cái, bên trong cánh cửa mới truyền đến tiếng bước chân chậm rãi từ xa kéo tới gần cùng với tiếng “Kẽo kẹt” nặng nề, cánh cổng lớn chầm chậm từ bên trong mở , lộ một khuôn mặt già nua, “Ai ?”
Giọng khàn khàn thô ráp, trong tay ông lão cầm theo một trản đèn l.ồ.ng giấy trắng, đèn l.ồ.ng một chữ “Điện” màu đen thật lớn, vầng sáng mờ nhạt chiếu khuôn mặt đầy nếp nhăn, đôi mắt đục ngầu vô hồn chằm chằm Đường Điềm.