Ma Xui Quỷ Khiến - Chương 19: Biệt thự có quỷ - Trò chuyện đêm khuya cùng quỷ (1)

Cập nhật lúc: 2026-02-20 11:08:40
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Editor: Yang Hy.

Đường Điềm đến huyện Thanh Hòa là chiều ngày hôm . Đây là một thành phố nhỏ loại ba Thành Đô, mười năm xây dựng một con đường thể dẫn thẳng đến Thành Đô, đó, trung tâm của nơi dần chuyển dời , khu vực dọc theo đại lộ gọi là thành phố mới, đều là nhà cao tầng. Còn khu đô thị cũ thì gọi là thành phố cổ.

Đường Điềm dạo con phố cũ, huyện thành nho nhỏ cũng yên tĩnh, đường cô phát hiện một con ngõ nhỏ đầy những cửa hàng môi giới, thông báo cho thuê nhà, tuyển dụng việc , cái gì cần đều .

Thời gian việc buổi sáng nên đường cũng bao nhiêu . Đường Điềm nghỉ chân ở bên ngoài một nhà môi giới, đống thông tin cho thuê dán đầy cửa kính, "Tìm nhà hả?" Một giọng già nua vang lên lưng.

Một bà lão tóc hoa râm mặc một cái áo hoa thật to, tay cầm quạt hương bồ phe phẩy, dáng gầy gò, "Muốn tìm nhà loại nào, chỗ nhất định loại mà cô thích."

Đường Điềm vẫn luôn đeo cái ba lô nặng ịch mà lên đường, cô cũng lười thêm vài chỗ để xem nhà nên gật đầu thẳng yêu cầu, "Một phòng ngủ một phòng khách, phí dụng vượt qua 1000 một tháng, môi trường , nhất là bảo vệ an ninh khu vực."

Giá nhà ở thành phố cũ khá thấp, mỗi mét vuông đến 5000 tệ, giá thuê cũng đắt. Vừa Đường Điềm một vòng, trong lòng một con .

"Vào ." Bà lão đưa cô trong cửa hàng nhỏ, đeo kính viễn lấy một cuốn sổ thông tin nhà ở từ trong ngăn kéo , chậm rãi lật từng trang.

So với những môi giới ở thành phố lớn đều ghi thông tin máy tính thì những già và trung niên ở thành phố nhỏ vẫn còn giữ cách việc truyền thống, những ghi chép sổ vô cùng kỹ càng tỉ mỉ. Lật đến một tờ nào đó, bà bỗng nhiên dừng , "Có một căn thích hợp, dẫn cô xem thử. Cũng ở gần đây thôi, phù hợp với yêu cầu của cô."

lấy một cái trong chùm chìa khóa xuống dậy định ngoài, Đường Điềm chần chừ, cô thấy hình ảnh, lo là một chuyến tay , cô còn xách theo hành lý.

Muốn hỏi thêm vài câu nhưng còn mở miệng thì bà lão như đôi mắt ở ót, "Tuyệt đối đảm bảo cô sẽ hài lòng," bà chậm rãi đầu, tròng mắt nghiêng đến khóe mắt, đuôi mắt đầy nếp nhăn, lời một loại chắc chắn thể hiểu , "Đảm bảo cô sẽ hài lòng."

Đã đến nước , Đường Điềm cũng dứt khoát đuổi theo.

Những con ngõ nhỏ chằng chịt, theo bà lão ngõ đông đến ngõ tây, như bà thì đây là lối tắt, chừng mười phút thì đến một góc vắng vẻ.

Là một tiểu khu lớn, nhà lầu cũ kỹ, trông như cái viện của một nhà nào đó. Có một ông chú trông cửa đang cầm cái ly tráng men ngửa đầu dựa ghế ngủ ngáy khò khò.

Cửa dành cho qua đóng, Đường Điềm cho rằng xem nhưng bà lão đưa tay đẩy cửa, còn chẳng thèm ông chú bảo vệ một cái bước ngay trong.

Ông chú cũng tỉnh dậy, tiếng ngáy vang rung trời.

Đường Điềm tình hình an ninh, trong lòng mấy trúng nơi . Một cô gái sống một ở bên ngoài, điều quan trọng nhất chính là vấn đề an .

nghĩ tới cũng tới , lên xem thử cũng .

Khoảng sân quét tước khá sạch sẽ, mấy cây ngô đồng thật to, an tĩnh u ám như ngăn cách với thế giới bên ngoài. Trong bãi đậu xe vài chiếc xe máy và xe đạp rải rác, cũng mấy chiếc ô tô, Đường Điềm chú ý thấy xe đều phủ một lớp bụi dày đặc, thể thấy lâu động qua.

Đường Điềm ngẩng đầu tòa nhà mặt, sáu tầng, mỗi tầng hai hộ. Đã gần sáu rưỡi tối, theo lý thì đến giờ chuẩn cơm chiều, phòng bếp náo nhiệt mới đúng, nhưng nơi chẳng chút khói bếp nào, ngay cả tiếng xoong nồi cũng thấy.

"Ở lầu 4." Bà lão tựa như nhận thấy Đường Điềm dừng bước ở phía , bà ở lối hành lang ảm đạm mà , "Chủ nhà là một bà lão goá bụa, mấy năm đột phát bệnh tim ch.ết trong phòng."

Đường Điềm: "... Cáo từ."

"Bà ch.ết, , xã khu chi tiền lo hậu sự, căn nhà tạm thời do xã khu quản lý. Bình thường giúp đỡ dọn dẹp, hai phòng ngủ một phòng khách, cũng đủ cho cô ở, cũng khá sạch sẽ. Cô thể yên tâm."

Đường Điềm ngạc nhiên , "Không yên tâm mà là căn nhà từng xảy chuyện, những môi giới khác sẽ giới thiệu loại nhà ."

Bà lão đầu , tựa như thấy câu chất vấn của Đường Điềm, cứ tiếp tục nhắc mãi, "Căn nhà thích hợp với cô, cô sẽ thích."

Lại là câu .

Đường Điềm nhíu mày, tòa nhà ở phía tây hướng mặt về phía đông, cây cối trong viện cao lớn xanh um tươi , lầu 4 phủ bóng cây, bình thường hầu như ánh mặt trời chiếu đến.

"Không , vẫn là..." Đường Điềm lùi về một bước, lời còn dứt thì trong lòng chút lộp bộp, một bàn tay gầy như chân gà nắm lấy ba lô của cô, bà lão ở mặt cô đảo tròng mắt, âm trầm , "Nào nào, xem ."

Ch.ết tiệt, tới cũng tới . Nếu mặt là quỷ môn quan, chẳng lẽ cô còn bước chân .

Đường Điềm tránh , "Không , thích chỗ ."

Bà lão trông thì gầy nhưng sức lực vô cùng lớn, cánh tay gầy guộc kìm c.h.ặ.t Đường Điềm, một tay túm lấy ba lô, kéo Đường Điềm bước như bay lên cầu thang.

"Bà buông !" Đường Điềm kéo thất tha thất thểu, sợ giãy giụa mạnh quá thì cẩn thận bà lão thương, cứ như miễn cưỡng kéo một đường, càng cô càng kinh hãi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ma-xui-quy-khien/chuong-19-biet-thu-co-quy-tro-chuyen-dem-khuya-cung-quy-1.html.]

Từ lầu một đến lầu bốn, mỗi tầng đều ít nhất một hộ nhà dán câu đối phúng điếu màu trắng ở cửa, mặt đất rải rác một ít tiền giấy màu vàng.

Một tòa nhà nhiều như , rõ ràng là gì đó .

Lên tới lầu 4, dừng ở cửa 402, hộ dán câu đối phúng điếu.

Bà lão còn chẳng thèm thở dốc, một tay móc chìa khóa từ túi quần cắm ổ khóa, chốt lò xo trúc trắc chuyển động, dẫn theo Đường Điềm đẩy cửa nhà, "Tới ."

Hơi thở rét lạnh ập mặt, thấy cô hề tránh thoát, bà lão buông tay .

Căn nhà hai phòng ngủ một phòng khách, ước chừng 80-90 mét vuông, rộng rãi. Trong nhà trống , đồ đạc vật dụng đơn sơ, cũng coi như chỉnh tề sạch sẽ.

Đường Điềm sờ mép bàn, bà lão dối, nơi vẫn luôn quét tước nên bụi.

Sau khi tiến , bà lão liền gì, cứ kẹt ở huyền quan như cái cọc gỗ, để mặc Đường Điềm loay hoay bên trong.

Cô vốn cho rằng trong nhà sẽ đồ vật ma quái gì đó nhưng dạo qua một vòng thì tạm thời phát hiện điều gì khác thường, phòng khách và phòng ngủ đều ban công lớn, giường tủ và đồ dùng bằng gỗ đều còn dùng , mua thêm khăn trải giường chăn đệm là thể ở, thật phù hợp với yêu cầu của cô.

Đường Điềm hạ quyết tâm, trở phòng khách về phía bà lão, " tại bà nhất định dẫn lên xem, nhưng vẫn sẽ thuê căn ." Vẫn là giữ mạng quan trọng hơn.

Tiểu khu quá quỷ dị, ở ban công quan sát một lát, qua , hơn nữa chỉ phòng bếp một tiếng động mà nơi yên tĩnh đến tiếng ve sầu và chim ch.óc cũng chẳng .

Nó khiến cô vô thức nghĩ đến con đường sinh từ hư vô trong khu rừng rậm khi ánh chiều tà còn buông hẳn ở cái thôn vớt xác .

Đôi mắt vô hồn của bà lão chuyển động một cách cứng đờ, còng vai đến ban công, "Cô cũng thấy đấy, tiểu khu ít sống. Cô xem."

giơ bàn tay như cái chân gà lên chỉ ban công của tòa nhà đối diện.

Đường Điềm theo hướng bà chỉ, hai tòa nhà cách đến 5 mét, với nhãn lực cực cô rõ ràng thể thấy một bức ảnh đen trắng treo vách tường ban công thông với phòng khách ở đối diện.

Vài giây , khi nhận đó là cái gì, da đầu Đường Điềm chợt tê dại.

Là di ảnh!

" ch.ết thì nhiều." Bà lão sâu kín phun nửa câu .

Lúc đèn l.ồ.ng bật sáng, đèn ở những tiểu khu khác cũng lượt thắp lên. Chỉ chỗ Đường Điềm là leo lắt vài ngọn đèn ít ỏi thắp sáng bốn tòa nhà vây quanh sân, hầu hết các tòa nhà đều chìm trong bóng tối.

Tất cả những ngôi nhà ở, chẳng lẽ bên trong đều đặt bài vị ?!

Đường Điềm sờ sờ cánh tay nổi da gà.

Điện thoại bỗng nhiên vang lên tiếng rung, cô cúi đầu thoáng qua, 【Chúc mừng kích hoạt phần thưởng ngẫu nhiên - món quà đến từ chủ nhà tính tình cổ quái】

【"Căn nhà bạn với 60 năm, hiện giờ cùng ngươi duyên nên coi như quà tặng. Không cần cảm ơn, mỗi tháng thắp hương đốt vàng mã là , càng nhiều càng ."】

Đường Điềm: . . .

Ép mua ép bán, cô căn bản ở chỗ !

Như thuật tâm, điện thoại điên cuồng rung lên,【Người già tính tình cổ quái dễ chọc, từ chối lẽ sẽ xảy chuyện đáng sợ chăng? Phải học cách tiếp nhận ý của khác chứ.】

Mặt cảm xúc tắt màn hình, Đường Điềm thở dài, "Được, ở!"

Còn chỉ là cái tiểu khu nhiều ch.ết hơn sống , quỷ cô cũng gặp , ai sợ ai chứ.

Vừa dứt lời, bà lão gầy gò gật đầu rời khỏi phòng, Đường Điềm sửng sốt vội vàng đuổi theo, "Đợi , tiền thuê và hợp đồng..."

Dãy hành lang trống , gió đêm hè cuốn đống tiền giấy mặt đất xoay tròn, nơi nào còn thấy bóng chứ?

"Bà lão , là quỷ ." Đường Điềm cầm chìa khóa, trong lòng chút rợn tóc gáy.

 

Loading...