Ma Xui Quỷ Khiến - Chương 18: Thiên Sát Cô Tinh (3)
Cập nhật lúc: 2026-02-20 11:08:39
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Editor: Yang Hy.
Bỏ ba lô trong ngăn tủ để giấu, cô chỉnh váy mở cửa, "Đã muộn thế , quản gia Trần chuyện gì ?"
Ngoài cửa, ông lão chống gậy khom cái lưng còng, da nhăn tóc bạc, giọng khàn khàn, "Cô gái, hỏi cô một vấn đề."
"Bác ." Đường Điềm hiệu mời, ông lão lắc đầu, "Ta kể cho cô một câu chuyện."
"Có hai bé, đứa lớn bơi còn đứa nhỏ như vịt trong nước." Đây là một cách của dân địa phương về một bơi giỏi, "Cả hai đến bờ sông chơi thì đứa lớn lóc chạy về đứa nhỏ ngập đầu. Chờ đến khi lớn bờ sông thì t.h.i t.h.ể của đứa nhỏ tìm thấy nữa."
Đường Điềm vốn tưởng là chuyện phiếm, càng vẻ mặt càng trở nên nghiêm túc, "Sau đó thì ?"
Chuyện ông đến đó, bây giờ nhắc nữa đương nhiên là mục đích.
"Sau đó," ông lão nhạo, giọng khàn khàn như kéo ống bễ, ông ha hả, "Không đó. Ta chỉ hỏi cô một chút, đứa nhỏ cứu đứa lớn nhưng đứa lớn sợ lớn trách phạt nên đứa nhỏ tự ch.ết đuối ? Tại đứa bơi thì , mà đứa bơi ch.ết chứ? Hơn nữa rõ ràng là thằng bé lớn tuổi hơn, thể cứu đứa nhỏ mà."
Đường Điềm cân nhắc , "Có câu gọi là bơi ch.ết đuối. Càng là bơi giỏi càng ỷ bản lĩnh mà sơ ý lơ là. Vả chuyện ở sông vốn dĩ chẳng ai rõ. Hơn nữa, một lớn như , bơi nên ít khi đến bờ sông, dù cũng sẽ xuống nước mà chỉ chơi ở bên bờ thôi. Nếu đứa nhỏ chìm, đứa lớn bơi cũng cách nào cứu , lòng mà sức. Đi gọi lớn là đúng ."
Ông lão gì, đôi mắt vẩn đục cô chằm chằm, vẻ mặt đổi chút nào.
Tim Đường Điềm nhảy dựng lên, trực giác mách bảo đây là một mệnh đề toi mạng, "Nếu trong lòng còn nghi ngờ thì hãy nghĩ xem lúc đứa lớn chạy về, đỉnh đầu ướt là đó xuống sông bơi , nếu đứa lớn xuống thì cũng tồn tại tình huống đứa nhỏ cứu đứa lớn mà ch.ết đuối. Bình thường đứa lớn dối , tính tình như thế nào?"
"Tính tình..." Ông lão buồn bã , "Lâu ngày thấy lòng . Ta thằng bé lớn lên, là một đứa trẻ ngoan."
Đường Điềm siết c.h.ặ.t lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi, lúc ánh mắt chăm chú vô cảm của ông lão, áp lực còn lớn hơn khi đối mặt với cha con Trần gia, "Thật trong lòng bác cũng đúng . Chỉ là cam lòng, thời gian lâu liền biến thành oán niệm."
Tại của ch.ết mà con nhà khác còn sống . Giống như tìm một thể oán trách thì trong lòng sẽ đỡ hơn một chút.
Ông lão thả lỏng khuôn mặt.
Đường Điềm cẩn thận hỏi, "Đứa lớn mà bác , là Trần Húc ?"
Lão Trần trầm mặc.
Đường Điềm chợt nghĩ đến nguyên nhân mà Trần Bảo ở .
Chấp niệm của sống...
Phải chấp niệm bao sâu mới thể trôi qua mười mấy năm mà quỷ hồn của Trần Bảo vẫn còn ở chốn nhà cao cửa rộng chứ?
Cơn lạnh chạy dọc theo sống lưng, cổ họng Đường Điềm nghẹn đắng, "Trần Húc gặp t.a.i n.ạ.n liên quan đến bác ?"
Ngoài dự đoán, ông lão trả lời nhanh, "Không ."
Lão Trần nhàn nhạt , "Cậu hiếm khi trở về lão trạch, kịp xuống tay."
"..." Thật sự gọi Trần Húc nắm lấy cổ áo mà hỏi xem ai nuôi dưỡng , hại thì thôi , ngay cả quản gia chăm sóc lớn lên cũng rắp tâm hại !
Đường Điềm bỗng cảm thấy giận, "Nếu nghi ngờ thì bác cứ trực tiếp mà hỏi rõ ràng là xong . Hơn hai mươi năm mà bác cũng nhịn . Bác sợ đổ oan cho ?!"
Lão Trần lắc đầu, ánh mắt bi thương, "Cháu nội của ch.ết, con dâu cũng bỏ trốn. Con trai duy nhất chịu nổi cú sốc nên cả ngày say xỉn uống rượu, ngã một cái liền liệt nửa , đến giường cũng xuống . Vợ chồng chăm sóc nó hai mươi năm, mấy năm vợ bệnh cũng . Chỉ còn hai cha con chúng ."
Ông thở dài, "Ta cũng sống bao lâu nữa. Mấy ngày mới tiễn con trai . Người già , một ý nghĩ kéo dài hai mươi năm, nghĩ mãi cũng xem thành thật. Thiên Sát Cô Tinh, quả nhiên là mang đến tai hoạ cho xung quanh."
Dù là ngoài nhưng Đường Điềm cũng cảm thấy thể tin , "Ngay cả đứa trẻ mà bản bác nó lớn lên cũng chẳng bằng chút hoài nghi trong lòng."
Cổ họng trở nên tắc nghẽn, giọng cũng dần nhỏ xuống, nhỏ đến thể thấy, "Nếu mà ..." Vậy thì thật sự khiến lòng rét lạnh.
Đôi mắt đục ngầu của ông lão lướt qua vai cô, khẽ , "Cậu ."
"Đã ? Anh !" Đường Điềm bỗng nhiên biến sắc, cô nhớ đến chén canh trong quyển sổ nhật ký khi Trần Húc mười sáu tuổi.
Tiễn Đại Hoàng , cũng tiễn luôn mà cho rằng là .
Hóa là thế!
Cho nên tuổi còn nhỏ nước ngoài, đó cũng về lão trạch nữa. Không là mà là dám!
Ông lão , "Lúc đại thiếu gia mười sáu tuổi, tự tay đưa cho bát mì trường thọ cho t.h.u.ố.c diệt chuột. Có lẽ cảm thấy hương vị đúng nên đổ . Con ch.ó vàng nuôi ở trong viện ăn vụng ch.ết. Đại thiếu gia là nên chất vấn mà tự rời . Khi đó còn cảm thấy tật giật nên sợ."
"Sau khi xem nhật ký của mới hiểu là sai ."
Cho nên mới câu , quá muộn .
Trong lòng Đường Điềm bốc lên ngọn lửa từ , "Thật buồn quá. Cái gì mà Thiên Sát Cô Tinh chứ, mới là đáng thương nhất!"
Một câu đoán mệnh, tất cả chuyện đều như tìm chủ nợ, thể hề áy náy mà đẩy hết lên đầu .
Cô mỉa mai, "Anh ch.ết , cũng là ch.ết đuối. Bây giờ bác vui chứ!"
Ông lão thở dài một thật sâu, "Lúc mới chuyện, phản ứng đầu tiên chính là nghĩ xem đây coi là báo ứng , cháu nội của ch.ết ở trong nước, cũng ." Ông lão gầy gò ho khan một trận, dáng vẻ già nua khiến thấy thương hại tức giận.
Ông trầm giọng , ánh mắt bi thương, " ngay đó thấy khổ sở như năm đó lúc cháu nội của ch.ết đuối. Tiểu Húc là đứa trẻ ngoan, lớn lên, trong nhật ký cũng quan tâm đến Tiểu Bảo ch.ết... Rất nhiều lúc thật sự coi như cháu trai của ."
Lão Trần tránh , "Cô . Ta gọi xe cho cô , đang chờ ở cửa ."
Đường Điềm nhanh ch.óng quyết định theo lão Trần vòng qua lối mòn , đến vài phút đến cửa .
Một chiếc ô tô đợi sẵn ở bên đường, cô xe, từ cửa sổ ông lão đang lặng im ở cửa, "Tại bác giúp ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ma-xui-quy-khien/chuong-18-thien-sat-co-tinh-3.html.]
Trên khuôn mặt đầy nếp nhăn của ông lão lộ ý nhạt, phất phất tay, "Đi ."
Chiếc ô tô chờ câu trả lời của Đường Điềm rời khỏi lão trạch của Trần gia, cô nhẹ nhàng thở , sống lưng vẫn luôn căng c.h.ặ.t lúc mới thả lỏng. Cô ngoài cửa sổ, những căn nhà đang bay vọt qua, chẳng mấy chốc xe chạy tỉnh lộ đông đúc xe cộ qua .
Cô mua vé máy bay và vé xe lửa nhiều hướng, đó rút sim điện thoại nghĩ đến kế hoạch tiếp theo.
Không của Trần gia còn tìm kiếm cô , ngẫm nơi nguy hiểm nhất chính là nơi an nhất, cô dứt khoát trở quê nhà, nhưng vì trở về thị trấn nhỏ, cô đến vùng trung tâm của tỉnh.
Nơi đó hơn một ngàn vạn dân cư, tìm cũng là mò kim đáy bể.
Điện thoại đặt ở trong túi bỗng nhiên rung lên như cầy sấy. Cô cúi đầu mở xem.
Nhiệm vụ hiển thị thành 100%, còn đ.á.n.h giá và phần thưởng.
【Kỹ năng của bạn đáng khuyến khích! Phần thưởng cơ bản: 480 giờ sinh mệnh.
Phần thưởng bổ sung: Cơ hội rút rương kho báu. Biết sẽ nhận thu hoạch ngờ đến?】
Trên màn hình điện thoại xuất hiện ba cái rương màu đen tràn đầy ẩn .
Đường Điềm do dự một chút bấm cái ngoài cùng ở bên , "Nam tả nữ hữu... Xem vận may ."
【Chúc mừng bạn nhận "Áo cưới m.á.u".
"Ngày đó, mặc nó gả chồng.
Máu đỏ chảy xuôi theo cỗ quan tài.
Bạn thấy thế nào?"】
Đường Điềm, "Cái quái gì trời?!"
Cô theo bản năng balo của đặt ở bên cạnh, hình như phồng lên ít. Cô liếc mắt tài xế lái xe phía , mở túi thò tay trong sờ.
Xúc cảm trơn mịn mát lạnh, là một tấm vải dệt màu đỏ. Những hình thêu ở góc trông quen mắt.
- là hỉ phục minh hôn!
Đường Điềm: . . .
Chuyện thể bỏ qua .
"Mình giúp nó thành nguyện vọng của Trần Húc, hẳn là nó thể nhắm mắt chứ."
Tâm nguyện xong thì còn chuyện của cô nữa.
Đường Điềm nghĩ như , nhưng hình như trong túi còn thứ gì đó, cô rút xem, cả đều ớn lạnh.
Một phong bì màu đỏ, bên trong là tấm canh ngày giỗ của đại thiếu gia Trần gia, còn một chùm tóc dài và ngắn buộc .
Tóc dài là của cô, còn tóc ngắn.
Đường Điềm rụt tay như bỏng.
Cái thứ gọi là "Gói quà phần thưởng" .
Cô nhớ rõ vứt thứ trong ngăn tủ mang theo.
Cột điện thẳng tắp xẹt qua mắt, cô ảnh phản quang cửa kính xe thì thấy lờ mờ một đang phía .
Vừa đầu qua thì chỗ trống trơn, chỉ là sờ mặt ghế ướt.
Đường Điềm ảo não nhận một điều.
- Mời thần thì dễ nhưng đưa khó.
Kết minh hôn, sợ là đơn giản chôn cùng một chỗ như cô nghĩ.
Quản gia Trần ở cửa chiếc ô tô chở cô gái lái trong màn đêm mênh mang. Không là già cả mờ mắt mà ông nheo mắt , hoảng hốt như thấy thêm một ở bên cạnh cô gái.
Áo sơ mi trắng, mái tóc ngắn đen, vai lưng thẳng tắp ngay ngắn.
Dù chỉ là cái ót nhưng bóng dáng đập trong mắt quen thuộc, hốc mắt ông lão nóng lên. Mà đối phương vẫn luôn đầu .
"... Rốt cuộc vẫn là oán." Ông lão lẩm bẩm, chút vui mừng mà .
Vẫn là một đứa trẻ ngoan.
Lúc là , đến khi trở thành quỷ cũng vẫn .
"Con hạ thủ , thì để cho ." Ông lão lẩm bẩm, thanh âm khàn khàn rõ.
Ông từ từ khóa cổng trở về. Lúc đến ngã rẽ thì gặp thanh niên mặc tây trang mang giày da, đôi giày da sáng màu mang phong cách của một tinh .
"Quản gia Trần," thư ký tỏ vẻ vui, "Bác tự thả , bác giải thích với ông chủ Trần thế nào đây."
"Lúc ở đại sảnh, đều thấy ông chủ đồng ý với Tiểu Đường. Chẳng qua là theo ông chủ mà việc thôi, thể coi là tự thả . Hơn nữa," ông lão đang khom lưng ngẩng đầu, ánh mắt sáng quắc như chim ưng, "Cậu là tam thiếu gia của Trần gia, cần gì giải thích chứ."