Ma Xui Quỷ Khiến - Chương 17: Thiên Sát Cô Tinh (2)
Cập nhật lúc: 2026-02-20 11:08:38
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Editor: Yang Hy.
Đường Điềm dừng , kỳ quái hỏi, "Thế nào gọi là hai chỉ thể sống một chứ?"
Trần Bằng đưa tay lau mặt, đất dựa lưng cánh cửa nửa mở, bất chấp tất cả mà với tư thế cả, đờ đẫn , "Cô cái gì gọi là phận ?"
"Số phận chính là cuộc đời mà khi một sinh định sẵn. Cô tưởng ông già nhà ăn thuận lợi, tiền như đều là sẵn hả? Không hề. Mẹ vốn dĩ chỉ là một thư ký nhỏ, b.a.o n.u.ô.i tiểu tam tính là tồi ."
Không rõ trong mắt là sự trào phúng châm biếm, "Đó là bởi vì ba tìm một cao nhân để đoán mệnh, cả của là Thiên Sát Cô Tinh sẽ mang đến tai hoạ cho những xung quanh! Mà là vượng phu[1], nếu cưới thì sự nghiệp của ông sẽ thăng tiến nhanh."
[1] Vượng phu: tướng phụ nữ khi lấy vợ thể giúp chồng thăng tiến trong công việc, tiền tài và gặp nhiều may mắn.
Chuyện Đường Điềm , cô hề tỏ kinh ngạc, "Ông chủ Trần tin điều đó?"
Trần Bằng , "Đương nhiên, những buôn bán đều tin chuyện . Cả văn phòng lẫn trong nhà đều do cao nhân chỉ điểm đặt theo bố cục phong thuỷ. Kể từ khi vợ của ông ch.ết, cưới ném Trần Húc về quê, công ty ăn ngày càng lớn, gần như từng gặp chuyện suy sụp."
Đường Điềm , "Nếu Trần Húc cản trở gì các , cần gì sai g.i.ế.c ."
Trần Bằng , "Vị đại sư đoán mệnh phô trương, rằng cả đời chỉ bói cho ba quẻ. Ông già tính chuyện hôn nhân, sự nghiệp, một quẻ cuối cùng là tính con nối dõi. Dù gia nghiệp cũng to như , ông truyền qua nhiều thế hệ. Cái quẻ cuối cùng cũng là tình cờ trộm . Vị cao nhân sự nghiệp của ba như mặt trời ban trưa, nhưng cái giá trả là chỉ một con trai thể sống khi ông 50 tuổi, hơn nữa sẽ kế thừa gia nghiệp. Tháng là ông già đến tuổi ."
Hắn Đường Điềm, biểu cảm sắc bén như lưỡi d.a.o, "Năm nay, ông già kêu Trần Húc đang du học ở nước ngoài về, ném một cái công ty con cho quản lý. Cả đường hô mưa gọi gió, ông già cũng càng lúc càng coi trọng . Bây giờ chỉ còn đầy nửa năm nữa là ông 50 tuổi, cả ngày sống trong sợ hãi, sợ một lúc nào đó sẽ gặp chuyện... Gia nghiệp đương nhiên quan trọng, mạng sống của càng quan trọng hơn! Thay vì suốt ngày lo lắng thì bằng tay , còn hơn là khắc ch.ết."
Đường Điềm khó thể tin mà mang vẻ mặt 'Anh đang đùa ', "Mấy điên , cái loại chuyện mê sảng mà cũng tin ?! "
Trần Bằng vẻ mặt kỳ quái, "Cô vị cao nhân bậy, nhưng xung quanh Trần Húc luôn ngừng ch.ết! Mẹ nó, ông nội của , đứa bạn thời thơ ấu, nếu nước ngoài thì còn bao nhiêu gặp tai họa! Đến cuối cùng thì chính cũng ch.ết. Bây giờ chính mắt thấy sự tồn tại của quỷ, điều lúc chứng minh đời những thứ quỷ quái như ."
Đường Điềm: "..." Có chỗ nào đó đúng nhưng quả thực là chuyện .
Cô nhớ tới quyển sổ, hồn ma của Trần Húc quỷ đập tường... Nếu cả ma quỷ cũng thì câu của vị đại sư ứng nghiệm cũng chẳng gì kỳ lạ.
" đây là lý do để mấy hại ," Đường Điềm , "Mạng của là mạng, của Trần Húc thì ? Các mưu hại một mạng còn sống!"
Trần Bằng thoáng bóng mặt đất, cánh tay dần dần nâng lên như bóp lấy cổ , sợ tới mức bật về phía , "Mẹ đều là vì cả, chúng sai , cầu xin cô buông tha cho chúng !"
Hắn ngã lộn nhào đến mặt Đường Điềm ôm lấy đùi cô, Đường Điềm vội vàng tránh , cách một bằng cái bàn, giơ giá cắm nến về phía , "Mẹ che chở cho , bán bà , thật là một đứa con hiếu thuận."
Trần Bằng gục xuống kêu to, "Người cũng ch.ết , mấy rốt cuộc còn thế nào!"
Đường Điềm : "Anh bao giờ nghĩ ông chủ Trần khả năng còn đứa con khác ?"
Trần Bằng cứng đờ , "Không khả năng!"
Đường Điềm khẽ nhếch môi, nụ mơ hồ vài phần quái dị, "Anh thật sự chắc chắn là ngoài và Trần Húc , ông chủ Trần còn con trai nào khác ? Nếu là ông , mà cũng tin lời tiên đoán thì lẽ sẽ tận lực b.a.o n.u.ô.i nhiều tiểu tam, tiểu tứ hơn để sinh vài đứa con, dù cũng cần gì cả, vì vận mệnh quyết định như , chỉ cần một sống sót cuối cùng là thừa kế của , tinh trong một đám thì hơn là lựa chọn chứ."
Cô nhớ tới thái độ của ông chủ Trần với thư ký, thật chỉ là bịa đặt lung tung.
Nụ của Trần Bằng cứng .
Đường Điềm hiểu rõ, "Ông chủ Trần sẽ lén điều tra, đây cũng chẳng là cho lệ, nếu ba của nắm chứng cứ, chỉ cần ông giữ nó ở trong tay thì nếu để khác lên, thì đây là thứ sẽ cản trở mãi mãi, thứ ở trong tay ông , là bảo vệ mà cũng chính là uy h.i.ế.p."
Giọng của cô gái thì mềm mại nhưng từng câu từng chữ như đao kiếm thọc tim, đ.â.m đến m.á.u chảy đầm đìa.
Khuôn mặt khá trai của Trần Bằng dần dần vặn vẹo đến dữ tợn, lộ bộ mặt hung ác, c.ắ.n răng, "Ông thể đối xử với như ! Ông là ba của !"
Đường Điềm nghiêng đầu, lời mang ý châm chọc, "Cũng là ba của Trần Húc. Tính nghĩ đến bản chất xa nhất của con . Huống chi ba ở thương trường nhiều năm, là một con cáo già, chẳng lẽ nghĩ nhiều hơn chúng ? nghĩ bây giờ ông tâm tư của các với Trần Húc , chỉ là yên lặng chờ xem sự đổi thôi. Nếu các thành công, ông cũng còn một đứa con trai sống sót, nếu thất bại, các bại lộ, dù vẫn còn đứa con khác. Mọi chuyện đều cần bản tự tay, ông chỉ cần đây là vận mệnh an bài, dù thì đại sư cũng tính mệnh cho ông . Hơn nữa, cảm thấy ông chủ Trần coi trọng cái gì nhất? Con trai, là gia nghiệp? Đừng quên, Trần Húc là do ông kêu về."
Trần Bằng nghĩ cũng chẳng cần nghĩ, đương nhiên là gia nghiệp tổ tiên truyền .
"Ông !?" Hắn dùng một tay nắm lấy khung cửa, dùng sức đập cái khóa cửa cũ kỹ một khe hở, vụn gỗ đ.â.m tay nhưng nhận , l.ồ.ng n.g.ự.c kịch liệt phập phồng, thở dồn dập, đôi mắt đỏ sậm.
Trong lòng vốn nghi ngờ, một vài dấu vết để đều hiện lên mắt.
Trần Húc ném ở lão trạch nhiều năm chẳng ai quan tâm, nước ngoài nhưng chẳng hiểu Trần Vân Chí kêu về.
Câu của đại sư năm đó, là cố ý để thấy ?
Mỗi năm ông già đều ở nước ngoài nghỉ ngơi mấy tháng, là đàm phán ăn mở rộng thị trường nhưng thể nào là ở bên ngoài b.a.o n.u.ô.i khác ?
Còn thư ký Trần tuổi còn trẻ theo ông già còn coi trọng...
Không là từng nghi ngờ.
thủ đoạn của ông già cao siêu hơn, phí công tốn sức cũng tìm chứng cứ trực tiếp.
Đường Điềm ôm cánh tay, "Tóm là thể tra xét sự thật năm đó nữa. bây giờ thể cho video và bộ địa chỉ, giữ bí mật chuyện . Chỉ cần giúp một chút việc." Ngón cái và ngón trỏ giơ một chút cách, "Rất nhỏ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ma-xui-quy-khien/chuong-17-thien-sat-co-tinh-2.html.]
Ánh mắt Trần Bằng lạnh lùng, "Dù cô thì cả thể buông tha cho chúng ?"
"Anh chờ ." Đường Điềm kêu chờ một chút còn thì thư phòng lấy một trái bóng nhỏ ở đáy tủ đưa tới mặt , "Quả bóng là cho ."
Trên mặt bóng chữ ký rồng bay phượng múa của một ngôi cầu thủ bóng đá trong nước bằng b.út marker đen, phía còn một dòng chữ nhỏ của Trần Húc: Tặng cho Tiểu Bằng sinh nhật 10 tuổi.
Ánh mắt Trần Bằng run rẩy, do dự mà vươn tay nhận lấy quả bóng, chậm rãi vuốt ve mặt bóng, nhớ tới cái gì, "Khi còn nhỏ cứ đến tết trở về, cả sẽ dẫn đá bóng. Khi đó cầu thủ nổi tiếng, hình như từng là chữ ký của đó. Chẳng bao lâu thích cầu thủ nước ngoài, ba nhờ lấy ít chữ ký về."
Đứa trẻ chỉ thuận miệng nhắc tới, cũng để trong lòng nhưng cả vẫn luôn ghi nhớ, còn tìm cách để lấy quả bóng chữ ký cho .
Chẳng qua khi đó cũng hiểu đứa em trai sống cùng ba thì gì mà .
Vì thế quả bóng còn cơ hội đưa .
"Các cũng coi như là hại, Trần Húc chỉ sự thật thôi, bây giờ , cũng buông xuống. Dù cũng là một nhà."
Đường Điềm mặt đổi sắc sảng, dù bây giờ cô cũng chạy trốn , Trần Húc trả thù nhà cũng là chuyện của nhà bọn họ.
Trần Bằng xúc động, "Cô thế nào."
" rời khỏi đây."
Trần Bằng lắc đầu, "Ba sẽ bỏ qua cho cô ."
"Cho nên mới cần giúp đỡ." Đường Điềm , "Email lưu và mật khẩu đều thể cho . Chuyện của nhà mấy dính líu đến, cũng còn nhiều ngày để sống nữa, chỉ đến chỗ chỗ nọ một chút, những ngày còn giam trong bốn bức tường thế ."
Cô gái đang chuyện dáng mảnh khảnh, khuôn mặt tái nhợt như tờ giấy, ốm yếu như chỉ cần một cơn gió là thể thổi bay.
Trần Bằng do dự một chút đồng ý, "Tối mai sẽ cho xe đến đón cô."
"Được." Đường Điềm đưa email lưu và tài khoản cho , mới nhận liền xóa video .
Sau khi đạt thỏa thuận, Đường Điềm bụng đề nghị, "Nói thật thì cảm thấy, vì loại bỏ từng em của thì cứ nắm quyền trong tay. Đến lúc đó dù ba gì thì cũng cân nhắc đến thế lực của ."
Trần Bằng mỉm , đây là đầu tiên trong mấy ngày nay, "Cô đúng."
Sau đó vội vàng rời .
Đường Điềm lập tức khóa cửa từ bên trong.
Dù ông chủ Trần nghĩ thế nào, bên ngoài con riêng thì cô cũng gieo hoài nghi lòng Trần Bằng để hai cha con xảy mâu thuẫn, ông chủ Trần còn trẻ, trẻ trung khoẻ mạnh, tuyệt đối giao quyền tay khác sớm như , cho dù đó là con trai ruột của ; còn Trần Bằng, khi xong những lời đều sẽ nghĩ cách để giành lấy quyền lực, dù thế nào thì Trần gia cũng đừng mơ tưởng đến an bình nữa.
Còn sự thật thì...
Trần Bằng luôn miệng là của , vì bảo vệ nên mới hạ thủ với Trần Húc. thật ... Đường Điềm nhớ tới ánh mắt độc ác tàn nhẫn của Trần Bằng .
Còn ông chủ Trần, dù cuối cùng là ai tay cũng quan trọng, quan trọng là bọn họ đều Trần Húc ch.ết.
"Thiên Sát Cô Tinh", Đường Điềm cảm thấy thương xót, chỉ đơn giản là một câu đoán mệnh khiến vận mệnh của lưu lạc đến tận đây, thế mà chẳng ai hy vọng sống.
hiện tại cô cũng thời gian để thương tiếc cho đối phương. Vội vàng thu dọn quần áo, cái vali quá bắt mắt nên thể mang theo, cô cố gắng cất những thứ quan trọng trong ba lô.
Thỏa thuận gì đó đều là lung tung. Cô nghĩ ông chủ Trần và Trần Bằng sẽ bỏ qua cho cô, đều là tàn nhẫn độc ác cả. Cô cố ý như là để định đối phương.
Ông chủ Trần sẽ nhốt cô đây, còn Trần Bằng sẽ tay ngày mai lúc xe đưa cô . Cô chỉ cơ hội chạy trốn trong đêm nay.
Mấy ngày nay dành thời gian để dạo khắp nhà, trong đầu cô sẵn bản đồ.
Cửa ngoài là dạng cổ, chỉ cần rút chốt khóa từ bên trong là .
Bỗng nhiên cửa phòng gõ vang, Đường Điềm giật , "Ai ?"
Nghĩ là Trần Bằng , sống lưng cô căng c.h.ặ.t.
"Là ." Giọng khàn khàn mơ hồ.
Đường Điềm ngờ tới, "Lão Trần?"
...
Tác giả lời :
Tác giả: Mũi của cô nhất định là dài.
Đường Điềm: ? ? ?