Ma Xui Quỷ Khiến - Chương 16: Thiên Sát Cô Tinh (1)
Cập nhật lúc: 2026-02-20 11:08:37
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Editor: Yang Hy.
Ông lão xách theo đèn l.ồ.ng ở phía , Đường Điềm bước theo phía , ánh trăng chiếu rọi xuống mặt đất, trong lúc vô tình cô thấy bóng đổ bức tường trắng.
Ông lão còng lưng và mái tóc dài của cô, còn hai bóng một cao một thấp theo sát phía cô.
Người cao như đang dẫn thấp, đứa trẻ nhảy lên liền nắm tay , một tay nghịch ngợm bắt lấy đuôi tóc đang lắc qua lắc ở quanh eo cô.
Đường Điềm vội vàng bước nhanh đuổi kịp ông lão phía .
"Bác xem ." Tới thư phòng, Đường Điềm đưa nhật ký của Trần Húc cho ông lão.
Quản gia Trần vươn đôi tay run rẩy nhận lấy, đôi mắt của ông , cầm quyển sổ đưa đến mặt, khuôn mặt cúi sát xuống, cố sức mà từng chữ một.
Ông xem chậm, chỉ chọn những chỗ Trần Bảo để xem mà từ đầu tới đuôi chừa trang nào.
Không tính là nhiều chữ nhưng ông xem thật lâu, như là xuyên thấu qua vài dòng tùy b.út đơn giản mà nữa thấy cuộc đời của một .
"Haizz..." Sau khi đặt quyển sổ xuống, ông buông tiếng thở dài, tựa như đè nén lâu, là tiếng than thở phát từ sâu trong nội tâm.
Đường Điềm hỏi, "Cháu nghĩ bây giờ bác nhất định hiểu vì cháu cảm thấy kỳ quái."
Ông lão xoa nhẹ đôi mắt già nua mờ, "Chuyện tới nước , cũng gạt cô."
"Từ nhỏ đại thiếu gia chút kỳ quái." Ông lão chậm, ánh mắt già nua như lâm hồi ức, "Khi còn nhỏ chuyện với khí. Sau đó phu nhân qua đời, ông chủ Trần tìm một thầy phong thủy... cũng đó, là Thiên Sát Cô Tinh[1], sẽ mang đến bất hạnh cho xung quanh. Sau đấy đại thiếu gia ném về đại viện, lão gia tin, khăng khăng che chở cho ."
[1] Thiên Sát Cô Tinh: là chiếu mệnh gây xui xẻo cho xung quanh.
"Những năm ở đây, dần dần lớn lên, cũng sảng nữa. Đại thiếu gia cũng trạc tuổi cháu trai của , hai cùng lớn lên từ nhỏ, so với em trai mà ngày lễ ngày tết mới trở về thì hai bọn họ mới như là em."
"Có một ngày, hai chơi ở sông. Cháu trai của ch.ết đuối."
Ông lão ch.ết lặng như còn gì đáng buồn bằng tâm ch.ết, đôi môi khô khốc mấp máy, "Sau đó trong lão trạch xảy vài chuyện lạ, truyền ngoài là nơi quỷ ám. Sau lúc đấy, nào dám tới gần nữa, ở trường học cũng luôn một ..."
Ngẫm tình cảnh khi đó của Trần Húc, kết luận là sát tinh mang đến tai hoạ, vì thế áy náy gánh cái ch.ết của xung quanh vai , thấy quỷ dù sợ hãi cũng chỉ thể tự chịu đựng, độc lai độc vãng, e sợ liên luỵ đến khác.
Đường Điềm cảm thấy Trần Húc t.h.ả.m gì sánh nổi, "Vậy bác tin những gì ? Anh thật sự thể thấy quỷ."
Quản gia Trần rũ mắt xuống, "Hiện tại tin ," cái đầu nặng nề lắc lư như đè nặng ngàn cân, "Đáng tiếc là quá muộn."
Giọng điệu thâm ý khác, Đường Điềm rảnh nghĩ , ông lão run run nâng mí mắt lên, đôi mắt vẩn đục tràn đầy mong đợi, "Lúc cô thể thấy đại thiếu gia. Vậy cô, cô thể ?"
Đường Điềm định xin thể, đến bây giờ cô chỉ mới thấy bóng dáng mơ hồ của Đại Bảo, cũng đôi mắt Âm Dương giống như Trần Húc, lời còn thốt thì một làn nước lạnh phủ lên mí mắt.
Cả cô cứng đờ như rơi động băng.
Ngay đó, lạnh ngăn ở mắt dời , cô chớp mắt, vẻ mặt bỗng nhiên trở nên kinh sợ.
Vẻ mặt đổi của cô rơi trong mắt ông lão, ông nhận điều gì đó, kích động mà tiến đến vài bước, "Cô cũng thấy ?"
"Ở chỗ ." Đường Điềm trấn tĩnh tâm trí, một tay chỉ về phía bên cạnh ông lão, mặt đất ở bên chân ông một vũng nước, "Tiểu Bảo đang kéo tay bác và mỉm ngẩng đầu. Có bé đang răng , răng cửa thiếu mất hai cái."
Ông lão đột nhiên cúi đầu chăm chú khí, ngón tay dọc theo phán đoán mà run rẩy vuốt ve, "Tiểu Bảo, Tiểu Bảo!"
Đường Điềm yên lặng dời tầm mắt , cô miêu tả đẽ nhưng thực tế là tiểu quỷ cả xanh đậm sưng vù, cực kỳ khiếp .
Quản gia Trần bật với khí, Đường Điềm đành lòng quấy rầy, đôi mắt đ.á.n.h giá khắp nơi, xem Trần Húc trông như thế nào.
Tìm một vòng thì phát hiện nọ ở ngoài cửa.
Vì phòng cháy mà bên ngoài nhà chính đều lu nước to cao nửa , hoa sen nở lục bình xanh, ánh trăng sáng tỏ, ở lu nước, khuôn mặt như mặt nước lờ mờ, mơ hồ rõ, xa xa trong phòng.
"Cô gái," giọng nghẹn ngào gọi sự chú ý của Đường Điềm về, ông lão xách chiếc đèn l.ồ.ng trắng của lên, vui mừng thỏa mãn, "Cảm ơn cô."
Đường Điềm , "Cháu quỷ hồn tồn tại là bởi vì chấp niệm. Có Tiểu Bảo nguyện vọng gì , lẽ cháu thể giúp đỡ ?"
Nói là thế chứ lòng cô thể - Trần Húc ở cùng Tiểu Bảo nhiều năm như cũng thể thành tâm nguyện của đối phương.
"Không cần ," ông lão , khuôn mặt nghiêm nghị cứng rắn dịu , hiếm thấy mà lộ chút hòa ái, nghiêm túc với Đường Điềm, "Chấp niệm chỉ ch.ết mà còn sống."
"Nghỉ ngơi sớm một chút."
Cái đình viện to tổ chảng mà vắng tanh như chùa bà đanh, dế mèn bắt đầu cất tiếng gáy trong bụi cỏ, Đường Điềm mới ở đây mấy ngày mà thích ứng với sự thanh tĩnh . Cô đặt nhật ký của Trần Húc chỗ cũ trở về phòng .
Đẩy cửa bước , trong phòng vẫn im ắng như khi. Công tắc đèn điện ở vách tường phía cửa, cô sờ soạng định bật lên thì bỗng cảm giác phía đầu một luồng gió thổi qua, trong lòng chợt run lên, đang lặng lẽ núp trong phòng cô!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ma-xui-quy-khien/chuong-16-thien-sat-co-tinh-1.html.]
Tình cảnh ngàn cân treo sợi tóc, cô bỗng nhiên lao phía , cùng lúc đó, một món đồ rơi mạnh xuống mặt đất vỡ vụn , mảnh vỡ b.ắ.n tung tóe khắp sàn nhà.
Sau khi tay chân chạm đất Đường Điềm lao theo quán tính, cô liên tục lùi cho đến khi lưng đụng chân tường, cô thở dốc thật mạnh, kinh ngạc dứt mà giương mắt lên, "Trần Bằng?"
Người nấp ở phía cửa tấn công cô đúng là Trần Bằng. Lúc động tác của cực kỳ quái dị, cả vì dùng sức mà khuôn mặt dữ tợn, gân xanh nổi lên chân mày, hai tay giơ cao thứ gì đó bất động giữa trung, đôi mắt trừng lớn, gắt gao chằm chằm cánh tay đang nâng lên của -
Dưới ánh trăng màu bạc, một bàn tay xanh trắng với khớp xương rõ ràng đang nắm c.h.ặ.t lấy cổ tay .
Bàn tay lạnh như là tảng băng ngàn năm, ngay cả thở cũng thể khiến cho đông cứng.
Trần Bằng bất động, tựa như bàn tay đang bóp lấy cổ , nỗi sợ hãi tràn nơi đáy mắt.
Lúc gặp một vài chuyện kỳ lạ, bao gồm quỷ đập tường ở thôn Đại Loan, nhưng dù cũng chỉ hoảng sợ mà gặp nguy hiểm, hơn nữa tận mắt thấy quỷ hồn.
Hiện tại mới xem như thật sự đối diện trực tiếp với thứ sợ hãi nhất trong sâu thẳm nội tâm.
"Anh, cả?!"
Giọng của Trần Bằng run rẩy mà vỡ vụn, Đường Điềm thuận tay cầm lấy giá cắm nến bàn, bỏ ngọn nến , nhắm tâm mũi nhọn về hướng , lạnh , "Thế nào, tới g.i.ế.c diệt khẩu ?"
Dưới ánh trăng chiếu rọi, bóng lưng Trần Bằng đổ mặt đất, sát bên cạnh là bóng dáng một đàn ông khác.
Đường Điềm dứt lời thì bàn tay ở cổ tay của Trần Bằng bỗng nhiên biến mất, ánh trăng rơi mặt đất lãng đãng như nước, bóng nãy cũng phụt biến mất.
Trần Bằng khẽ thở hắt , lực khống chế thể đột nhiên trở về, tay chân mềm nhũn ngã mặt đất, n.g.ự.c kịch liệt phập phồng, thở dốc liên tục, lẩm bẩm như điên, "Là thật, đời thật sự quỷ!"
Đường Điềm lười sảng, cầm lấy tách ném xuống bên cạnh , "Trần Húc là do g.i.ế.c đúng ? Nói , nếu sẽ gọi cảnh sát ngay lập tức, là mang tội mưu sát thành!"
Mấy chữ báo cảnh sát kích thích Trần Bằng, dần dần hồn từ trong hoảng sợ, thấy Đường Điềm cầm giá cắm nến trong tay với vẻ mặt vô cảm, chỉ vết xanh tím cổ tay , thể tin mà gầm nhẹ, "Cô thấy đúng ? Anh , thật sự xuất hiện! Tại cô sợ quỷ mà còn nghĩ g.i.ế.c chứ, rốt cuộc cô là !"
Đường Điềm ném ánh mắt xem thường cho , "Bởi vì là sống mà còn đáng sợ hơn cả quỷ, quỷ cần mạng sống của nhưng hại . Đừng nhiều lời, mau trả lời ," cô lặng lẽ đưa tay túi, lấy điện thoại nhấn nút ghi âm, "Trần Húc là g.i.ế.c ?"
Trần Bằng kích động, xua tay kêu lên, "Không - ! Không !"
"Vậy tại g.i.ế.c diệt khẩu?"
Trần Bằng ngậm c.h.ặ.t miệng, trong mắt tràn đầy oán độc. Trong nhà chỉ mấy , sân mà cô ở là chỗ Trần Húc sống, trong nhà sợ đến mức dám đến đây buổi tối. Thần quỷ xuống tay g.i.ế.c cô, dù cô u.n.g t.h.ư sẽ ch.ết bất cứ lúc nào, cho cô trong quan tài hạ táng, sẽ chẳng ai sự thật.
Còn về phía Trần Vân Chí, tin là tới lúc đó cha cũng lựa chọn nào khác ngoài việc giấu sự thật .
Hắn lên kế hoạch , ngờ là ngay thời khắc mấu chốt nữa Trần Húc phá hoại - là !
Đường Điềm nghiêng đầu, "Thật nên cảm thấy may mắn là thật sự g.i.ế.c . Anh chứ, khi cầm video tới tìm ông chủ Trần thì chép và rõ ngọn nguồn của sự việc thành một email, lưu trong hộp thư của ."
" lên lịch gửi lúc 12 giờ tối. Nếu mỗi ngày sửa thời gian gửi, thì qua 12 giờ email sẽ gửi đến cho vài bạn và giáo sư của , bọn họ sẽ giúp báo cảnh sát. Đương nhiên cũng tiện tay gửi cho đại V Weibo nổi tiếng và hộp thư gửi bài weibo chính thức của Cục cảnh sát địa phương ở đây."
Trần Bằng nghiến răng nghiến lợi phẫn hận trừng mắt Đường Điềm, "Cô!"
Đường Điềm buông tay, "Dù cũng sống bao lâu, g.i.ế.c , chuyện cũng sẽ tuồn ngoài. Đến lúc đó ông chủ Trần cũng chẳng thể cân nhắc nên đưa sự thật thế nào."
Trần Bằng thở hắt , đỡ tường dậy, sửa quần áo, bình tĩnh , "Bao nhiêu tiền để mua việc cô câm miệng và rút hết tất cả video về?"
Theo ý , xem đời chuyện gì là giải quyết bằng tiền.
(Hy: Không giải quyết chỉ là do đủ tiền thôi :v)
Mà Đường Điềm thì, " chỉ cảm thấy hứng thú với sự thật thôi."
"Vậy thì cô tự tìm ch.ết ." Trần Bằng tiến lên một bước, vẻ mặt nặng nề, ý g.i.ế.c trở . G.i.ế.c ch.ết cô tìm mật khẩu để đăng nhập hộp thư trong điện thoại .
Đường Điềm mỉm , "Anh g.i.ế.c ?"
Không vì ký khế ước với cái điện thoại què mà uy lực của Trần Húc mạnh hơn nhiều, thể ngưng tụ thực thể .
Trần Bằng cứng đờ, khí lạnh quen thuộc chạy dọc theo sống lưng, từ khi nào mà bàn tay xanh trắng nắm lấy cổ , cả đông lạnh run bần bật. Năm ngón tay mạnh mẽ hữu lực vững chắc, còn chút siết c.h.ặ.t.
Trần Bằng gian nan hít thở, như sắp bật , "Rốt cuộc là các thế nào mới bằng lòng buông tha cho nhà chúng chứ!"
Đường Điềm thở dài, "Vậy cả nhà mấy buông tha cho chúng . Muốn cái chân tướng thôi mà cũng khó khăn."
Ngón tay lạnh băng bóp cổ ngừng dùng sức, mũi chân Trần Bằng dần dần cách mặt đất, hai tay múa may liều mạng giãy giụa giữa trung, trong cổ họng ép tiếng gào rống, l.ồ.ng n.g.ự.c kịch liệt phập phồng, sắc mặt tái xanh, "Không, - là !"
Vừa dứt lời, lực bóp cổ biến mất, rơi xuống đất vững , ngã mặt đất ôm đầu thét quỷ kêu, " cũng ! Mẹ đều là vì mới tìm hại ch.ết , đều là vì ! Cũng đều trách cả, tại về chứ! Hai chúng vốn dĩ chỉ thể sống một !"
Hắn c.h.ử.i rủa, lời đầy oán hận, vẻ mặt vặn vẹo đến dữ tợn.