Ma Xui Quỷ Khiến - Chương 12: Vớt thi thể (3)

Cập nhật lúc: 2026-02-20 11:08:33
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Editor: Yang Hy.

Đường Điềm chen , "Ông thử xem?"

Lúc mới kinh ngạc nhận sự tồn tại của cô, hẹn mà cùng cô một cái.

Dọc đường , cô an tĩnh, khuôn mặt tái nhợt lộ bệnh trạng suy yếu, cảm giác tồn tại đơn bạc như hồn ma lang thang.

Vương Lão Ngũ , "Vịnh ch.ết, một năm hai ba trăm t.h.i t.h.ể trôi xuống từ thượng nguồn, cô thử tính , là cứ cách hai ba hôm một hai cái ? Trôi xuống tập trung ở vịnh ch.ết nhiều như , chúng thấy cái mới thì vớt lên xem thử thông tin , điện thoại hoặc là chứng minh thư gì đấy, chúng trực tiếp liên hệ với gia đình của đó. Nhận điện thoại tám chín phần mười đều sẽ đến đây đưa t.h.i t.h.ể về. cũng cuốn trôi những thứ thể chứng minh phận, cơ thể cũng sưng vù thể xem , loại t.h.i t.h.ể vô danh cần xen , cứ để nó thả trôi theo dòng nước. Cũ thì mới chẳng tới, cũ sẽ mới đẩy khỏi con vịnh chảy về đập chứa nước ở hạ lưu. Cho nên thúc giục các mau nhanh lên, nếu vài buổi tối nữa nó sẽ trôi đến đập chứa nước, thì cách nào vớt lên nữa."

Tâm tư mỗi khác , Đường Điềm lập tức gật đầu, "Cũng đúng, bây giờ vớt ." Nói xong mới chuyển hướng sang Trần Vân Chí, , "Ông chủ Trần, cháu tin bác nhất định cũng giống cháu, tình huống như thế thì lòng nóng như lửa đốt, hận thể lập tức đưa xuống mồ một cách bình an."

Lời đưa tới mặt, Trần Vân Chí cũng thể gì nữa, nếu thì như kéo dài, ông lập tức , "Bây giờ vớt ."

"Được." Vương Lão Ngũ ngừng rít điếu t.h.u.ố.c, ông lên đầu trong phòng rống, "Thạch Đầu, việc, mau lên!"

"Tới đây cha." Trong nhà lập tức truyền đến một giọng nam mạnh mẽ.

Vương Lão Ngũ hừ lạnh với thư ký, "Thấy mấy ăn mặc đàng hoàng, cũng sợ quỵt nợ, nhưng vẫn là quy tắc , dù cũng đưa cho một vạn nếu xuống nước."

Ông lão đặt tẩu t.h.u.ố.c xuống, chẳng mấy chốc đàn ông mặc áo thun xanh lam, quần đùi đen to rộng bước khỏi nhà với đôi tông lào nhựa, diện mạo thô kệch điển hình của phương Bắc, qua thì vẻ ngoài ba mươi, cánh tay lộ ở bên ngoài quần áo cuồn cuộn cơ bắp. Người đàn ông một tay xách thùng dầu máy, cánh tay quấn vài vòng dây thừng thô dày cỡ ngón cái, trong tay còn cầm một cây móc.

Vương Lão Ngũ chắp hai tay lưng, phía dẫn đường, "Đi thôi, muộn nữa thì trời tối mất."

Trần Vân Chí , "Chúng cũng ?"

Trần Bằng truy vấn, "Không ông vớt t.h.i t.h.ể mang về là ?"

Người đàn ông tên Thạch Đầu thô lỗ , "Cái t.h.i t.h.ể ngâm lâu đến phát trướng , cả quần áo cũng nhũn cả . Mấy xác nhận tại chỗ, lỡ như vớt lên tìm thì chúng uổng công vô ích ."

" mà," Trần Bằng còn gì đó thì Trần Vân Chí theo mà chẳng lời nào. Đường Điềm lập tức đuổi kịp. Trần Bằng cùng Lâm Lạc Nhạn liếc , bọn họ cố ý cùng Trần Vân Chí là để một đứa con hiếu thuận, một vợ tri kỷ, 99 bước , một bước cuối cùng nhất định cũng .

Hai tình nguyện theo cuối đoàn .

Muốn tới vịnh ch.ết dọc theo con đường mòn để lên núi xuống núi. Nói đến cũng kỳ quái, núi vẫn là trời hè ch.ói chang nóng bức, ánh mặt trời như thiêu như đốt, nhưng qua đỉnh núi, trời tối sầm xuống, mặt trời trốn đám mây đen, âm u như trời sắp mưa.

Thư ký nhịn hỏi, "Hôm nay trời sẽ mưa chứ?"

Vương Lão Ngũ đang ngâm nga trong miệng, cực kỳ bất mãn vì cắt ngang, "Mưa cái gì! Phần Sơn[1] phủ bóng, một năm bốn mùa đều như ."

[1] Phần sơn (坟山): nghĩa là mồ mả, bãi tha ma, nghĩa địa.

Mọi đang qua một rừng cây, bóng râm che trời, cảm giác lưng lạnh căm căm.

Thư ký hỏi, "Sao kêu là Phần, Phần Sơn chứ? Có ..."

Vương Lão Ngũ , "Xui xẻo hả? Vốn gọi là Văn Sơn cơ. thử ," ông tùy tay chỉ trong rừng, thấy trong đó ít nấm mồ nhô lên.

núi gần như chỉ thấy vài cái, tới núi kỹ mới phát hiện, bên khắp nơi đều là những phần mộ lập bia.

"Thôn dân Đại Loan đời đời đều chôn cất ở núi, mấy trăm cái, lẽ là nhiều hơn. Theo thời gian, chẳng nó thành nghĩa địa ? Dân bản xứ liền sửa gọi là Phần, vịnh ch.ết, hợp."

Ông lão , lộ hàm răng ố vàng vì hút t.h.u.ố.c mà biến thành màu đen.

Dưới cái nắng hè ch.ói chang như thiêu đốt, trong rừng nổi hết cả da gà.

Vương Lão Ngũ đổi chuyện, "Bình thường dân bản xứ cũng đến bên , họ sợ xui xẻo. Cho nên xem cái giá mà đưa đắt chỗ nào chứ? Cả ngày tiếp xúc với ch.ết." Một đám tiền mà còn canh cánh trong lòng, cò kè mặc cả với ông.

Trần Bằng hỏi, "Cây gậy sắt trong tay con trai ông dùng để ?"

Ông lão liếc mắt Thạch Đầu đang sải bước dẫn đường, vẫn luôn ở phía tiếng nào.

"Cây gậy sắt , chúng gọi là gậy vớt xác. Nó là do tổ tiên truyền . Người ch.ết sẽ trôi nổi mặt nước, dù là sấp ngửa. Lấy cái móc cong để câu lấy cổ t.h.i t.h.ể kéo mạn thuyền, đó tròng dây thừng chân tay của thể kéo bờ. Đây là sự kết tinh trí tuệ của tổ tiên. Phần móc cong cùn, thể quá sắc bén, nếu ," ông lão hắc hắc, giọng khàn khàn, "Da thịt ngâm trong nước nhiều ngày như , nhiệt độ của nước sông mùa hè cao, nó giống như nấu trong nước sôi , móc dùng lực một chút thì, phựt một cái, đầu cũng thể kéo !"

"Má ơi!" Trần Bằng đang đến phân tâm, lúc dẫm một mảng rêu xanh, sơ ý trượt chân một cái liền ngã ầm xuống đất.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ma-xui-quy-khien/chuong-12-vot-thi-the-3.html.]

"Con trai, con ." Người phụ nữ bên cạnh vội vàng nâng dậy, Trần Bằng vỗ m.ô.n.g lên, hùng hùng hổ hổ, "Ông già, ông đừng mấy chuyện ghê tởm đó nữa."

Ông lão liếc mắt, "Mới thế chịu nổi ? chuyện là để mấy chuẩn tâm lý, đừng để lát nữa đến khúc cua sông, mấy cái xác trôi lóc nôn mửa, đó mới là ghê tởm."

Mọi : "..." Ông già độc miệng hả.

Con đường mòn thông bãi sông từng tu sửa, đều là do những dẫm cỏ dại mà , tình hình giao thông mấy khó khăn. Thạch Đầu thủ mạnh mẽ tuốt ở đằng kéo một cách với . Vương Lão Ngũ chắp tay lưng, dạo tới dạo lui mặt đám , kể cho bọn họ vài chuyện địa phương, lời trong lời ngoài đều tiền là tiền vất vả việc tốn sức, một chút cũng dễ dàng.

Tóm , cả đường lải nhải mãi. Thái độ của với ông cũng chút đổi.

Hơn nửa giờ , tầm bóng râm che khuất dần trở nên rộng rãi, từ xa xa thấy một khúc sông uốn cong. Lại thêm mấy trăm mét thì khỏi rừng rậm xuống núi, gió thổi qua cũng mang đến một mùi vị khó .

Đi theo ông lão bãi sông đầy đá cuội, ông hướng cằm về phía mặt nước, "Thấy , mặt nước đều là t.h.i t.h.ể trôi nổi đấy."

Mọi đưa mắt , cái đầu tiên chỉ thấy mấy màu sắc sặc sỡ trôi nổi mặt sông, hồng, trắng, đen, còn những màu khác, bao phủ dòng sông xanh lè.

Trần Bằng há mồm, "Ở , thấy..."

Nói còn dứt lời thì mặt trắng bệch.

"Đó là quần áo của ch.ết. Người mà mấy tìm mặc đồ kiểu nào?" Ông lão hỏi.

Thư ký chịu đựng cơn buồn nôn, "Âu phục đen áo sơ mi trắng, cà vạt sọc màu lam."

" ." Ông lão hiệu, "Ở đó mái che nắng, mấy thể chờ ở đó."

Trần Vân Chí dẫn đầu bước , mái che nắng dựng bằng cỏ bồng(*) và trúc, mặt đất đặt một phích nước, hai cái ghế dựa, một cái quạt ba tiêu, ngoài còn gì khác.

(* Ảnh minh họa)

 

Vương Lão Ngũ cũng nơi âm khí nặng, bọn họ ở đây qua đêm, chỉ ban ngày đến đây xem t.h.i t.h.ể mới trôi tới .

Hai cái ghế, Trần Vân Chí đương nhiên là , còn một cái phụ nữ gấp gáp xuống, mang đôi giày cao gót mười phân cả một đường thật sự là chút chịu nổi.

Trần Bằng ở bên cạnh bà, đầu mặt hồ, mặt đầy vẻ chán ghét.

"Vù —"

Cùng với tiếng gầm rú ch.ói tai, Thạch Đầu khởi động ca nô, đỡ ông lão lên thuyền, ở phía lấy dây lấy móc, còn ông lão phụ trách lái thuyền giữ phương hướng.

Ca nô xuyên qua mặt nước trôi nổi t.h.i t.h.ể, dây thừng quấn vai Thạch Đầu, tay cầm móc sắt, thỉnh thoảng vớt t.h.i t.h.ể ở mạn thuyền lên xem xét.

Không mái che nắng, Đường Điềm cũng chẳng ủy khuất chính , đơn giản tìm một cục đá ở gần mái che xuống.

Nơi chỉ t.h.i t.h.ể mà còn tụ tập các loại rác rưởi trôi nổi. Bọc nhựa trắng đục, từng bầy muỗi bay tán loạn, xác động vật thối rữa nổi lềnh bềnh... mùi tanh hôi khó ngửi bay theo từng đợt gió.

Đường Điềm cảm thấy mùi chút quen thuộc nên cố ý ngửi thử, xác định giống với mùi Trần Húc lúc ở thư phòng lấy sổ nhật ký, chỉ là mùi của nhẹ hơn.

Trong lòng cô vài phần nhận định, t.h.i t.h.ể của Trần Húc ở đây, hôm nay nhất định sẽ vớt .

"Có nước ?" Sau khi đợi một lát, Trần Bằng uống nước, thư ký xin , "Vừa xuống xe vội vàng nên mang theo. "

Hai ngày nay Trần Bằng tâm phiền ý loạn, lửa giận lớn, chỉ thư ký hung tợn mắng, "Cậu việc chẳng chuẩn gì cả, khát ch.ết ."

Thư ký liên tục xin , Trần Vân Chí cũng , "Được . Tình huống bây giờ thế nào con , đêm qua Tiểu Trần còn chợp mắt, hết thuê xe tìm đường. Sơ suất một chút cũng là dễ hiểu. Trên xe một thùng nước, con chịu một lát ."

Nói đến xe, phụ nữ bỗng nhiên , "Vừa em thấy trong tay Tiểu Đường cầm một chai nước." Trừ cô , mấy khác đều ngại phiền toái cũng đoán đợi lâu như nên lấy.

Nói còn dứt lời, mấy đều đồng loạt về phía Đường Điềm, thấy cô đang ngửa đầu, cổ họng chuyển động lên xuống, một uống hết nửa chai nước, đó quơ quơ cái chai rỗng, tiếc nuối với , "Uống hết ."

Mọi : "..." Nghẹn ch.ết !

Thấy sắc mặt hai vặn vẹo, thư ký quanh thấy phích nước màu đỏ, "Cậu hai, nếu uống nước, xem thử nơi nhé?"

 

Loading...