Ma Xui Quỷ Khiến - Chương 10: Vớt thi thể (1)
Cập nhật lúc: 2026-02-20 11:08:31
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Editor: Yang Hy.
Mọi dừng một chút, nhịn theo tầm mắt của cô lượt đầu , Trần Bằng kinh ngạc, "Cô đang cái gì - !"
Rồi đột nhiên im bặt.
Sắc mặt Trần Bằng tái nhợt, lời hết mắc kẹt trong cổ họng, trợn to mắt thể tin . Phía bọn họ là hai chiếc ghế bành cùng một cái bàn , bàn một cái đĩa đựng chiếc tách màu trắng sứ đặt lẻ loi ở đó, trông cực kỳ cổ quái. Nơi đó vốn dĩ một bóng , lúc như , lưng ghế một vệt nước lớn, ướt đẫm mà nhỏ nước xuống.
*Tí tách*
*Tí tách*
Tiếng nước nhỏ giọt trong lòng .
Sắc mặt Trần Vân Chí khẽ biến đổi nhanh ch.óng đè nén , đó bình tĩnh , "Buổi sáng là ai quét dọn, khăn vắt khô đem lau . Cái đĩa cũng dọn."
Nghe lời giải thích, đám hẹn mà cùng thở phào nhẹ nhõm. Đường Điềm tỏ ý kiến.
Con ma đó xem náo nhiệt từ lâu . Bóng dáng xám xịt nghiêng nghiêng dựa lưng tựa, ngón tay vuốt ve cái đĩa, vẫn luôn ẩn hiện thấp thoáng.
" với mấy lão già đó!" Trần Bằng thở hắt , cảm thấy cô chê , nắm tay siết c.h.ặ.t, hung tợn , "Được , cô t.h.i t.h.ể ở thì bây giờ luôn ! Nếu , tuyệt đối tha cho cô ."
Ánh mắt Đường Điềm lóe lên, "Bây giờ còn , chờ tới buổi tối."
"Cô chính là kẻ l.ừ.a đ.ả.o!" Trần Bằng vỗ bàn.
"Suỵt, đừng nóng vội," mắt bao , cô gái đặt ngón trỏ mảnh khảnh ở bên môi, ngón tay tái nhợt cùng với đôi môi ửng đỏ, nụ quỷ dị vui sướng, "Biết đĩa tiên[1] ? Chờ tới đêm, Trần Húc sẽ tự đến với các , rốt cuộc t.h.i t.h.ể của đang ở ."
[1] Nguyên văn là 碟仙 - Điệp tiên: một loại trò chơi gọi hồn dùng đĩa.
*Loảng xoảng* Trần Bằng trượt tay đổ nắp , đôi mắt trợn to thể tin .
Bàn tay đang nắm c.h.ặ.t của phụ nữ chợt cứng đờ.
Đường Điềm hỏi Trần Vân Chí, "Ông chủ Trần, cho nên bác dám đồng ý với điều kiện của cháu ."
Đây là đang ép buộc Trần Vân Chí, nếu ông đồng ý chứng tỏ rằng trong lòng quỷ, cái ch.ết của Trần Húc quả thật là ngoài ý , cuộc đối thoại hôm nay truyền ngoài thì lời đồn đãi càng tăng lên; còn nếu đồng ý, buổi tối hỏi cho t.h.i t.h.ể ở tìm vớt, nếu thật sự vớt lên , khéo phát hiện gì đó t.h.i t.h.ể...
Sắc mặt Trần Bằng chợt xanh trắng, nếu là thường ngày sẽ tin những chuyện , nhưng lúc ở lão trạch chính mắt thấy việc lạ, Đường Điềm quỷ dị như .
"Lão Trần," Lâm Lạc Nhạn bỗng nhiên nắm lấy cánh tay Trần Vân Chí, móng tay dùng sức đến nỗi để dấu vết da ông, "Bên phía công ty vẫn còn một đống việc đang chờ , thời gian để cô bừa ! Cô thông đồng với thầy phong thủy lừa gạt chúng ! Cái chỗ quỷ quái u ám khó chịu, chúng về sớm một chút ?"
Đối mặt với sự năn nỉ của phụ nữ, "Lạc Nhạn, nếu đến đây thì cũng ngại thử một . Dù cũng là cha, tâm nguyện của con trai nhất định thực hiện vì thằng bé." Vẻ mặt của Trần Vân Chí biểu cảm, ông vỗ nhẹ tay đối phương ý bảo buông , đôi con ngươi lạnh lùng chằm chằm Đường Điềm, lời trầm thấp mạnh mẽ, "Được."
" mà , thấy cháu là một cô bé nên mới cho cơ hội, là cháu kiên trì, nếu buổi tối kết quả, đến lúc đó đừng cảm thấy Trần Vân Chí khó cháu."
Sau khi buông lời tàn nhẫn, hẹn thời gian gặp mặt buổi tối, Trần Vân Chí dẫn theo vợ con rời khỏi chỗ ở của Đường Điềm, lều tang dựng ở bên ngoài còn dẹp , lão Trần dựa theo sự phân phó của ông chủ mà đuổi hết đám trong đội mai táng, chỉ để hai vợ chồng thầy phong thủy và quỷ môi Vương Lệ.
Vương Lệ lẻn định hỏi thăm tình hình, Đường Điềm lệ đuổi bà , thừa dịp buổi chiều ai quấy rầy, cô dùng cái đĩa giữ từ giữa trưa, ấn nó lên tờ giấy trắng lịch treo tường vẽ mấy cái vòng tròn đồng tâm lớn nhỏ đồng nhất, xung quanh mấy vòng tròn chữ "Có", "Không", con 0-9 cùng với 26 chữ cái bính âm.
Thời gian hạn, cô cũng dân chuyên, đơn giản một bảng bói toán, cơ bản thể bao quát những đáp án khả năng.
Sau khi xong cô đặt sang một bên, cảm thấy chút kỳ quái, "Nếu thể khống chế thể của , Trần Húc trực tiếp bám của ông chủ Trần cho ông t.h.i t.h.ể của ở nhỉ?"
Sau đó ngẫm , năng lực của Trần Húc hẳn là hạn chế. Trần Vân Chí là đàn ông, trẻ trung khoẻ mạnh, sinh mệnh tràn đầy, dễ điều khiển.
Mà cô là bước nửa chân quan tài, là phụ nữ, âm khí nặng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ma-xui-quy-khien/chuong-10-vot-thi-the-1.html.]
Lời của cô khiến nửa tin nửa ngờ, dù thao túng cô thì những lời cô đều đ.á.n.h chiết khấu, bằng thông qua phương thức hỏi đĩa tiên, để của Trần gia tự "Nghe" cảm nhận một phen, gia tăng mức độ đáng tin.
Hình vẽ như mũi tên ở đĩa cần dùng m.á.u của tham gia nghi thức. Đường Điềm quẹt vệt m.á.u nóng đầu ngón tay lên đĩa sứ, chằm chằm vạch đỏ rõ ràng mà lẩm bẩm, "Quẹt m.á.u tùy tiện như , thứ sẽ thành tinh chứ."
Sau khi gặp quỷ, nhận thức vốn đối với thế giới liền điên đảo, cô chút trông gà hoá cuốc, còn thế gian còn bao nhiêu thứ đồ kỳ quái.
Trời về đêm, chờ đến gần 12 giờ, ba nhà ông chủ Trần bạnh mặt tới.
Trong đại sảnh của lão trạch, Đường Điềm khóa cửa tắt đèn, bậc lửa ngọn nến, giới thiệu quy tắc cho bọn họ, "... Tóm , những việc cần chú ý chỉ mấy điều thôi, ơn tuân thủ."
Ông chủ Trần gật đầu tìm vị trí xuống, phụ nữ yên nhúc nhích, "Chỉ hai thôi ."
Đường Điềm chỉ chỉ bọn họ, "Một, hai, ba, bốn, chúng bốn , hai nam hai nữ, cách phối trí là yêu cầu tối thiểu. Vừa vặn đủ."
Trần Bằng cau mày, nhẫn nại kìm xúc động rời , yêu cầu của ông chủ Trần, tình nguyện mà xuống.
Ba xong đều phụ nữ, bà còn cách nào cũng chỉ thể xuống.
"Đã đủ . Vậy chúng bắt đầu ." Đường Điềm thời gian điện thoại, còn nửa phút nữa là đến 12 giờ đêm. Lúc bốn vây quanh bàn tròn, bàn là bảng bói toán, chính giữa là chiếc đĩa sứ màu trắng chẳng hiểu xuất hiện lúc sáng, ở mép bàn đặt ngọn nến, ánh nến nhẹ nhàng lay động tản ánh sáng mờ chiếu lên mặt mỗi một lớp sương vàng m.ô.n.g lung, lờ mờ thấy rõ biểu cảm.
Trong phòng lặng ngắt như tờ, yên tĩnh đến quỷ dị.
Mỗi đặt một ngón trỏ lên mép đĩa, nhắm mắt đồng thời thấp giọng thì thầm: "Đĩa tiên, đĩa tiên mời ngài đến."
"Đĩa tiên, đĩa tiên mời ngài đến."
Nói đến thứ ba, bốn đều cảm thấy một luồng gió lạnh lùa qua, khi bắt đầu bọn họ cố ý đóng c.h.ặ.t tất cả cửa sổ, trong phòng quạt điều hòa, gió từ tới chứ? Trong khí còn mang theo mùi tanh của nước.
Ba Trần gia lập tức lạnh sống lưng.
Khóe miệng Đường Điềm nhếch lên.
Bóng nến đong đưa dữ dội, bốn nhắm c.h.ặ.t hai mắt nín thở, bởi thấy trong bọn họ xuất hiện thêm một -
Bóng đen mơ hồ giữa Đường Điềm và Trần Vân Chí, một âu phục nhỏ nước, vươn bàn tay trắng đến phiếm xanh , như là ngâm trong nước lâu, ấn lên cái đĩa.
Tất cả đều cảm giác nhiệt độ trong phòng giảm xuống đột ngột tựa như động băng.
Ngoại trừ Đường Điềm, ba còn đều cực lực đè nén bản năng buông tay trốn chạy, khi bắt đầu cô cảnh báo bọn họ rút tay cho đến khi tiễn đĩa tiên , nếu nó sẽ vĩnh viễn theo sống.
lúc , cái đĩa bọn họ ấn lên nhẹ nhàng dịch chuyển bàn.
Cái đĩa đ.á.n.h vòng, nó thong thả trượt trang giấy phát tiếng vang nhỏ vụn, mặt ông chủ Trần trầm như nước, Trần Bằng hoảng sợ thở hổn hển, phụ nữ thấp giọng kêu lên.
Một vòng, hai vòng...
Trần gia nào dám chuyện lúc , trong căn phòng yên tĩnh đến ch.ết vang lên giọng của cô gái.
"Đĩa tiên đĩa tiên, là Trần Húc ?"
Giọng điệu trầm thấp hơn thường ngày, giọng sâu kín ở trong khí lộ sự lương bạc, tốc độ chậm rãi khiến lòng phát hoảng, chỉ hận thể khiến cô nhanh ch.óng câm miệng.
Vừa dứt lời, cái đĩa chuyển động với biên độ lớn hơn, một vòng một vòng, đó chậm rãi ngừng .
Mọi lúc mới thả chậm tâm tình, vài giây thấy cái đĩa động tĩnh, bốn hoặc giành hoặc chậm rãi mở mắt , bốn đôi nhãn cầu chằm chằm vạch đỏ khắc đĩa.
"Có" - Đĩa tiên .