Ma Xui Quỷ Khiến - Chương 1: Cổ trạch kinh hồn - Minh hôn (1)

Cập nhật lúc: 2026-02-20 11:08:22
Lượt xem: 3

Editor: Yang Hy.

Beta: VC.

“Toa 4, hàng 12, ghế C.”

Một tay Đường Điềm xách túi, tay còn cầm vé tàu để kiểm tra đối chiếu vị trí chỗ của .

“Để chị cất vali giúp em.” Người phụ nữ bên cạnh lưu loát cầm lấy vali của cô một nhấc để lên kệ hành lý.

Đối phương vốn hình thể khá cường tráng, tuy xét về chiều cao thì thấp hơn cô non nửa cái đầu nhưng gần như chẳng tốn một chút sức lực nào để nhấc cái vali đấy lên, căn bản để cho Đường Điềm cơ hội giúp đỡ.

“Cảm ơn.” Đường Điềm xuống vị trí bên cửa sổ, gỡ ba lô xuống khỏi vai và ôm trong lòng.

Không gian trong toa xe ồn, cho dù là tháng bảy với đầy đủ các thiết điều hòa chạy hết công suất thì cũng khó lòng mà thoát khỏi cái loại oi bức tản nhiệt do quá nhiều tụ một chỗ thế . Trong khí thỉnh thoảng tản mác mùi nhà vệ sinh gay mũi, lắm lúc những tiếng lóc ỉ ê của mấy đứa trẻ con khiến toa xe càng thêm rối loạn.

Đường Điềm nhíu c.h.ặ.t mày đè bàn tay lên cái bụng đang nhói lên từng cơn đau của , cả chặng đường từ máy bay đến tàu cao tốc chuyển sang xe lửa cho cô hiện tại cảm thấy khó chịu vô cùng, điều tình cảnh thế chỉ cho phép cô tỏ vẻ bản cực kỳ .

“Lại đau hả? Mau uống t.h.u.ố.c .” Vương Lệ xuống vị trí của khi cất hành lí xong và lưu loát đưa chai nước trong túi của cho Đường Điềm, nét giản dị của một phụ nữ nông thôn hiện rõ ở vẻ bề ngoài của bà và Đường Điềm nhận rằng đối phương đang bằng một đôi mắt chứa đầy sự quan tâm pha vài phần thương hại.

Đường Điềm nhận lấy chai nước khi cảm ơn để qua một bên, hiểu quá rõ nước lạnh sẽ càng cho dày kích thích nên cô cũng chẳng định uống. Trước khi xuất phát thì Đường Điềm tự nốc mấy viên giảm đau , thế mà nom tác dụng của bọn nó chỉ tồn tại trong vòng hai giờ đồng hồ, đúng là càng ngày càng rút ngắn thời gian.

Đến hiện tại thì cho dù bản uống t.h.u.ố.c thì cũng chẳng ý nghĩa gì cả, cho nên đối với một kẻ quá quen thuộc với mấy cơn đau dai dẳng thì cô cũng đ.â.m lười uống luôn.

Chỗ của bọn họ ở đuôi tàu, hai một hàng và đối diện là vách toa. Không chỗ liền kề, Đường Điềm dứt khoát lót một tay đầu dựa nửa lên bàn trong khi một tay thì gắt gao ôm lấy bụng, xoay mặt ngoài cửa sổ xe nhắm mắt nghỉ ngơi.

“Woo —” Sau một tiếng còi thật dài và đoàn tàu cuối cùng cũng chậm rãi khởi động một thoáng rung lắc, Vương Lệ tiện tay đặt cái chai nhựa lên bàn khi nhấp một ngụm nước nhỏ và liếc mắt Đường Điềm một cái.

Nhìn từ bên cạnh thì tư thế sấp khiến cho hình thể của cô gái mỏng dính chẳng khác gì một tờ giấy, khuôn mặt nhăn nhó tái nhợt của cô phản chiếu mặt kính cửa sổ cùng mớ tóc đen mềm mại rơi xuống hai bên má. Hàng mi đen như mực phủ bóng mắt, bên cái mũi cao thẳng là đôi môi nhợt nhạt mím c.h.ặ.t, từng nét từng nét khuôn mặt như phác họa bằng một cây b.út màu sắp hết mực.

Một cô gái như thế , cho dù là ốm yếu bệnh tật thì cũng khó lòng mà che đậy cái loại đẽ trời sinh của đối phương.

Người phụ nữ dời mắt xuống , đôi bàn tay chuyển từ vị trí bụng xuống đùi như ngầm chứng tỏ rằng cơn đau vẫn luôn bám víu lấy đối phương còn ở đó nữa. Cổ tay mảnh khảnh gầy yếu như thể sẽ gãy đôi nếu như ai đó véo nhẹ một cái, từng đường mạch m.á.u màu xanh nhạt hiện rõ mu bàn tay cùng những ngón tay vô thức cong . Làn da trắng như sứ kết hợp với khuôn mặt tiều tụy phản chiếu cửa kính vì một cơn đau ốm dày vò thật khiến khác lưu tâm.

Vương Lệ cái nghề cũng hơn hai mươi năm , dạng nào mà bà từng gặp qua chứ. Trong lòng bà sớm ch.ết lặng , thế nhưng cái bộ dạng chịu đựng ốm đau dọc đường của đối phương khiến bà cảm thấy chút mềm lòng mà bật một tiếng thở dài.

“Haizz…”

Thật đáng tiếc, một cô gái như kết hôn với ch.ết.

Dựa theo phong tục của phương Bắc, nếu như khi một ch.ết mà vẫn lập gia đình thì trong nhà sẽ vì lo lắng đó bơ vơ nơi nương tựa nơi cõi âm mà tìm vợ tìm chồng cho đối phương. Có một cách khác cho rằng bọn họ lo sợ khuất mà vẫn lập gia đình thì sẽ thể trở về mộ phần của tổ tiên nữa, để ngăn cho phong thủy của nhà phá cho tan nát nên bọn họ sẽ mời thầy cúng đến tìm vợ tìm chồng thích hợp cho ch.ết và mai táng xương cốt của cả hai ở cùng một chỗ.

Phong tục đó gọi là kết minh hôn.

Đây là một tập tục cực kỳ cổ hủ kéo dài hơn mấy ngàn năm, thế nhưng hiện nay chúng chẳng những biến mất mà còn tự hình thành nên một thị trường lớn tới mức chẳng ai ngờ .

Cái loại phong tục phổ biến ở vùng Tây Sơn, vì nên dần dà cái nghề cổ xưa như bà mối âm rốt cuộc cũng đời. Bà mối âm là một nhóm chuyên mai cho khuất, những thông tin của bọn họ đến từ những nguồn hết sức quen thuộc như những tên trộm mộ, dịch vụ kèn tang mai táng, chủ tiệm quan tài thậm chí đến cả nhân viên quản lý của bệnh viện đều là quen của bà mối âm.

Mỗi khi thành xong một vụ “mai mối”, bọn họ thể thu nhập một khoản ít.

Chồng của Vương Lệ là một gã xem phong thủy nửa mùa, bọn họ một cúng bái hành lễ một bà mối âm cũng coi như xứng đôi lứa. Phạm vi hoạt động kinh doanh của hai vợ chồng bọn họ cũng là hạng xoàng xĩnh gì cho cam, đối tượng sử dụng dịch vụ kết hôn quỷ quái của bọn họ đều là những nhà tiền.

Những gia đình bình thường còn suy tư tính toán đủ điều vì con lập gia đình mà ngủm củ tỏi chứ gì đến kẻ tiền cơ chứ?

Đất Sơn Tây vốn nổi danh là nơi buôn bán thương mại từ thời xa xưa đến nay , nhiều những con buôn giàu đều xuất xứ bắt nguồn từ nơi .

Vương Lệ cái nghề hơn hai mươi năm hiển nhiên cũng tranh giành ít tiếng tăm trong giới.

Không lâu đây một hộ gia đình giàu nhờ tới lễ kết hôn cho đứa con trai ngoài ý đột t.ử của , yêu cầu với nhà gái còn hề thấp.

Vương Lệ cất công hỏi một vòng nhưng nhà đó hài lòng với bất kì cái xác nào mà bà đang sẵn , thậm chí đối phương còn vung tay một cái giá cao ch.ót vót đồng thời tuyên bố rằng nhất định tìm cho bằng xứng tầm nhất và sẽ để con trai ông chịu thiệt thòi.

Tin tức như thả một mồi t.h.u.ố.c nổ khiến cả giới đều chấn động, khắp nơi sôi nổi huy động nguồn lực xung quanh tích cực tìm kiếm. Vương Lệ đồ ngon tới tay sắp khác đoạt thì gấp gáp chịu , thế nhưng sự trùng hợp thần thánh khiến cho bà gặp Đường Điềm ở cùng khu bệnh viện Ung Bướu với già bệnh của .

Đương nhiên bà vẫn luôn mang theo suy nghĩ tìm thích hợp với món tiền thưởng , chỉ tiếc rằng thị trưởng kinh doanh của bà mối âm nhiều nam thiếu nữ nên ch.ết cũng đưa kho tài nguyên của bọn họ.

Có thể tìm sắp ch.ết ở chứ? Tất nhiên là bệnh viện , ở nhà xác của bệnh viện huyện quanh năm suốt tháng gần như thấy t.h.i t.h.ể của phụ nữ trẻ tuổi.

Bởi vì một khi tin bệnh tình nguy kịch thì sẽ mười mấy gia đình tang quyến chạy đến tranh đoạt, nhà gái sẽ chọn nhà giá cao nhất khi nữ t.ử vong thì nhà trai sẽ trực tiếp mang .

Vương Lệ thấy Đường Điềm liền cảm thấy phù hợp với yêu cầu của gia đình .

Một cô nàng sinh viên đại học giọng mới nghiệp bao lâu, văn hóa khí chất, trong nhà còn ai, bản bệnh nặng sống mấy tháng.

Thật sự là chiếc bánh từ trời rơi xuống.

quá quen với việc thấy sang bắt quàng họ, thấy Đường Điềm lẻ loi một ốm đau ai chăm lo nên bà liền chủ động chạy qua đó chăm sóc và thường xuyên hỏi han ân cần.

Qua mấy ngày thì bắt đầu tìm thời cơ thích hợp với cô chuyện kết minh hôn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ma-xui-quy-khien/chuong-1-co-trach-kinh-hon-minh-hon-1.html.]

Vương Lệ cũng chuẩn sẵn sàng tâm lý ăn mắng , ba cái chuyện với một trẻ tuổi đang sống sờ sờ thì quá mức trù ẻo xui xẻo , đối phương hết chín phần mười là tin tưởng mấy cái thứ mê tín dị đoan thế .

Đường Điềm đương nhiên tức giận, liên tục mắng đuổi bà . Vương Lệ là ai cơ chứ, bà là trải sự đời, căn bản để tâm đến mấy lời mắng c.h.ử.i của cô. Bà vẫn luôn ân cần giúp cô múc cơm rót nước, chạy chạy cùng kiểm tra. Đối mặt với Đường Điềm mặt lạnh như tiền, bà cũng chỉ khuyên giải an ủi vài câu, dùng từng câu từng chữ đ.á.n.h lòng .

“Lúc em là tìm bạn vay tiền khám bệnh, tiền trả hết ?”

“Giường bên mất hôm qua, chậc chậc, hiện tại phí mai táng cũng chẳng tiền nhỏ. Đất nghĩa trang cũng vài vạn một chỗ, còn hoả táng những chi phí linh tinh cũng tốn nhiều tiền.”

“Vừa chị gặp y tá Tiểu Lý, cô nhờ chị nhắc là em thiếu viện phí, nếu trả thì chỉ thể xuất viện.”

Mấy ngày đó Đường Điềm đều trầm mặc, cũng còn kháng cự với sự chăm sóc của bà nữa.

Thấy thái độ của cô chút buông lỏng, Vương Lệ liền đ.á.n.h giập đầu rắn[1]. Thỉnh thoảng bà vây quanh cô mà thổi phồng điều kiện của gia đình , trong nhà thật sự giàu, trai mới du học về lâu vì say rượu lái xe mà rớt xuống sông, đuối nước mà ch.ết.

[1] Đánh giập đầu rắn: đ.á.n.h yếu điểm của đối phương.

“Diện mạo thật sự , trong nhà tiền. Nếu xảy chuyện gì thì tuyệt đối là bạch phú mỹ thì mới xứng đôi.” Vương Lệ đến dự đám tang của trai , lúc là chồng bà lễ cúng bái.

Ngụ ý của câu vẫn là cô trèo cao, Đường Điềm thì lạnh, quan tâm đến mấy lời lải nhải của bà mối âm nữa.

Cũng , ngày hôm cô bỗng nhiên hỏi: “Có ảnh chụp của ?”

Vương Lệ cho rằng cô hồi tâm chuyển ý thì tức khắc mừng thầm, ảnh chụp cũng dễ , bà nhanh ch.óng kêu gửi đến một tấm. Bà lén chụp ảnh của Đường Điềm gửi qua đó, rõ với gia chủ bên về tình huống của cô — đối phương lòng cho bà tự nhủ rằng dù cho thế nào cũng bắt lấy cuộc hôn nhân .

Đường Điềm giường bệnh bức di ảnh trắng đen của thanh niên, trầm tư một lát thì gật đầu đồng ý.

Điều kiện là bản gặp nhà của trai .

Vương Lệ hỏi nguyên nhân, cô gái chỉ : “Loại chuyện ma quỷ thế , em cũng bản tin . Gặp miếu tự cũng sẽ bái một bái, nhưng chắc là sẽ thành kính.”

“Tiếc nuối lớn nhất của em lẽ là hai mươi hai năm qua vẫn từng yêu đương một .”

“Em sắp ch.ết , khi ch.ết cũng chuyện gì sẽ xảy . Em nghĩ nếu kết hôn với ch.ết mà diện mạo của cũng tồi, hẳn là tìm hiểu về một chút chăng?”

“Một tới thế giới cũng chẳng dễ dàng, thể nhớ thêm một cũng uổng phí cả đời .”

Trong căn phòng bệnh trắng toát mà tất cả đều xám xịt, chỉ cô gái đang mặc đồ bệnh nhân bên giường, cũng như tên, một sự đạm bạc bình yên.

Vương Lệ báo với chủ nhà, bên do dự một chút cũng đồng ý.

cô cũng u.n.g t.h.ư thời kì cuối, thời gian còn nhiều cũng là sự thật, qua đó đến lúc ch.ết thì trực tiếp đem lễ tang luôn thì càng bớt việc.

Sau đó hai bọn họ ký hợp đồng, Vương Lệ liên lạc với chủ nhà bên đó chuyển mười vạn tiền đặt cọc cho cô. Sau khi nhận tiền, chuyện đầu tiên Đường Điềm là thanh toán tiền viện phí còn nợ và trả tiền vay để khám bệnh cho một bạn.

Sau đó cô một theo Vương Lệ lên máy bay đến Sơn Tây.

Quê quán của nhà trai ở Phần Thành, cũng mai táng tại đất tổ. Máy bay thể một đường chạy thẳng qua đó, khi xuống máy bay ở tỉnh thì hai liền xe lửa tới Phần Thành.

Vương Lệ dời ánh mắt khỏi Đường Điềm cúi đầu điện thoại, trong tin nhắn chồng bà đang dò hỏi bọn họ đến chỗ nào và rằng ông đang nóng lòng tính toán xem khi nhận tiền thì sẽ tiêu xài thế nào.

Nếu là thường ngày xong một vụ “mai mối” thì bà sớm vui sướng khôn cùng , thế nhưng chẳng tâm tình nữa.

Có lẽ vì còn sống, còn tự ký tên kết hôn với ch.ết, cái cảnh đó thật khiến xúc động nên lời.

Có lẽ là rốt cuộc cũng hiểu lý do mà đối phương sẵn lòng đồng ý, là vì để tiền trả cho bạn .

Bà dựa lưng ghế cứng, đầu cánh đồng bát ngát thoáng qua ngoài cửa sổ, thầm nghĩ tiền còn trẻ thì cũng chẳng qua nổi cái mệnh sống mệnh ch.ết ở đời.

Đây là mệnh của .

Đường Điềm bỗng nhiên tỉnh .

Trên mặt còn mang theo vẻ nhập nhèm, vài giây mới dần dần tỉnh táo . Cô dậy nhưng bỗng nhiên phát hiện động đậy , như thứ gì đó đè c.h.ặ.t, nặng đến mức một ngón tay cũng nhấc nổi.

Thật lạnh…

Cô cảm thấy chút đúng, trong cái hè nóng bức thế thì cho dù trong xe điều hòa cũng sẽ lạnh đến mức cứng đờ thế chứ.

Lúc đoàn tàu đang chạy qua một đường hầm, ngoài cửa sổ một mảnh đen như mực. Ánh đèn đỉnh xe lờ mờ âm trầm, tiếng nháo của đám trẻ con còn nữa, tiếng chuyện với và tiếng thông báo… Không gì cả? Như thể là trong toa xe chỉ còn một Đường Điềm, an tĩnh đến dọa .

Không đúng, cô rõ ràng thể thông qua lớp cửa kính thấy bộ hành khách đều còn ghế của cơ mà?

Dưới ánh sáng tối tăm chỉ thể mơ hồ thấy một bóng ở vị trí của , bất động như ch.ết.

Vương Lệ… Đường Điềm thể đầu , cô trợn to mắt trừng cửa sổ xe kêu cứu. Một âm thanh mơ hồ lăn tăn trong cổ họng, nháy mắt liền phá thành từng mảnh nhỏ sự kinh sợ.

Cửa sổ lờ mờ phản chiếu ở vị trí bên cạnh cô, cho dù khuôn mặt của đối phương mơ hồ rõ ràng thì Đường Điềm cũng thể chắc chắn rằng đó tuyệt đối là Vương Lệ!

 

Loading...