Ly Hôn Xong, Chồng Cũ Mỗi Ngày Đều Dính Lấy Tôi - Chương 96: Không còn tiếc nuối
Cập nhật lúc: 2026-01-20 17:05:21
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
*Chương nội dung ảnh, nếu bạn thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để .
Dù rằng bố Sở và Sở Mộ Trầm cố gắng an ủi cô nhưng tâm trạng Lâm Nhan vẫn vô cùng nặng nề, niềm vui vì mới nhận cũng một câu "ung thư dày thời kỳ cuối" dập tắt.
Dù Lâm Nhan vẫn thấy an ủi, khi xuyên sách, mỗi khi nhớ cô chỉ thể ảnh chụp, dốc hết sức để nhớ từng chút từng chút hồi ức liên quan đến . trong thế giới , thật sự mặt cô, dù rằng lẽ việc chỉ là sự trùng hợp, Sở và cô vẻ ngoài giống , nhưng đối với Lâm Nhan, như thế cũng đủ quý lắm . Trong khoảnh khắc cô thấy Sở, cô tựa như tìm nơi thuộc về trong thế giới .
Có nhiều điều tiếc nuối cô kịp trong thế giới , thì cô sẽ bù đắp Sở. Cô ở bên cạnh chăm sóc Sở thật , quan tâm thật . Sau đó bọn họ sẽ cùng dạo phố, cùng du lịch, cùng ăn ngon và cùng nhiều chuyện mà cô từng thực hiện với .
Hai bọn cô đều là cùng cảnh ngộ, một cần con gái, một cần , đối với cả hai mà thì đều là sự an ủi nhất.
Lâm Nhan còn cơ hội trở thế giới của nhưng nếu cô còn ở trong thì cô sẽ xem Sở như của .
Nhà họ Sở y hệt với tưởng tượng của cô, một căn nhà lớn kiểu xưa, vẻ thoải mái, một nét cổ kính và cảm giác quý tộc nhưng cách trang trí và bày biện tỉ mỉ ở bên trong mất sự ấm áp. Phòng của cô bọn họ cố ý trang trí, nhưng bên trong nhiều đồ cũ, do Sở khăng khăng trang trí phòng cho con gái thất lạc, bất cứ món đồ chơi quần áo nào bà thấy thích đều sẽ mua và lưu trữ trong phòng con gái.
Lâm Nhan quan sát khắp căn phòng, cảm thấy đây chính là một một tình yêu sâu nặng dành cho con gái, nhưng nghĩ đến bệnh của , trong lòng cô nhịn mà thấy khổ sở, tiếc hận nguyên chủ.
Lâm Nhan cất những món đồ chơi đó một góc, những thứ là sự yêu thương thuộc về nguyên chủ, cô sẽ chiếm lấy nó.
Trong lòng Lâm Nhan một quyết định, cô gọi điện thoại cho Tạ Phong Trần, "Tạm thời em sẽ về Hải Thành ."
Trong lòng Tạ Phong Trần nhất thời trầm xuống, "Tại ? Đã xảy chuyện gì?" Đọc Full Tại Truyenfull.vn
"Mẹ em bệnh u.n.g t.h.ư dày thời kỳ cuối, tình trạng hiện tại lạc quan như tưởng tượng, em ở bên cạnh chăm sóc , em vẫn luôn nhớ về em nhiều năm như , em xa trong thời điểm khó khăn nhất." Lâm Nhan "báo cáo" đúng sự thật, loại chuyện gì giấu giếm.
"Có em đau lòng ? Đừng nhè, một bạn là chuyên gia đầu trong lĩnh vực , sẽ liên hệ với giúp em, nhờ đến hội chuẩn cho em. Anh và em cùng nghĩ cách, em ở bên đó tự chăm sóc bản thật , chờ xử lý hết công việc thì lập tức qua đó với em." Tạ Phong Trần bình tĩnh an ủi Lâm Nhan, còn trực tiếp đề xuất biện pháp giải quyết.
"Được, cám ơn !" Mũi Lâm Nhan cay cay, rầu rĩ lời cảm ơn.
"Lâm Nhan, thích em hai chữ , thích em quá khách sáo với . Người nhà của em cũng là nhà của , những chuyện đều là những việc nên gánh vác cùng với em, em giữ gìn sức khỏe đó." Tạ Phong Trần thích thái độ khách sáo của cô nên nghiêm túc nhắc nhở. nghĩ tới giờ phút Lâm Nhan đang khổ sở nhịn mà thấy đau lòng.
Đồng thời, trong lòng cũng nổi lên nghi vấn, ngày hôm nay, thấy Lâm Nhan bao nhiêu tình cảm sâu sắc với nhà họ Sở và ruột của , mới gặp mặt thì tình cảm sâu nặng tới như ?
Có lẽ là do Sở bệnh nặng cho nên sức nặng tình trong lòng cũng tăng lên, dù cũng là m.á.u mủ tình thâm, cũng ngờ Sở bệnh nghiêm trọng đến .
"Được , em cám ơn nữa. Nói chuyện chính , thời gian cứ tới đây nhé! Mẹ em cũng gặp ." Trong lòng Lâm Nhan ấm áp, hít sâu một mở miệng, Sở cũng như cô . Lâm Nhan Sở gặp Tạ Phong Trần cũng xem như gặp, đối với cô mà thì đây chính là một loại hình thức vẹn khác.
"Lâm Nhan, em chính thức đến gặp bố em ? Anh nên suy tính và chuẩn thứ thật ! Bố và trai em đều thích , em xem, bọn họ thể cho em ? Nếu em thích thì đây?" Tạ Phong Trần sự nghiêm túc trong giọng Lâm Nhan, trong lòng kích động hồi hộp.
"Nên gì thì ! Mà gặp ?" Tạ Phong Trần hỏi mấy vấn đề liên tiếp thành công khiến Lâm Nhan nở nụ .
Bình thường luôn là bộ dạng bất động như núi mưa gió bão bùng nhưng gặp bố cô thì hồi hộp, đúng là biểu hiện hiếm khó gặp.
"Gặp, con rể thì cũng gặp vợ, nếu thì đạt sự đồng ý, thể danh chính ngôn thuận đây?" Tạ Phong Trần ba hoa, nghĩ tới đề nghị kết hôn với Lâm Nhan đều từ chối nhiều , lẽ gặp bố là cơ hội .
"Nếu thì đời ai xem là ." Lâm Nhan cạn từ ngữ, cô ngờ Tạ Phong Trần sẽ hạ thấp bản như .
"Tục ngữ, tục ngữ thôi! Đương nhiên , nếu thể xứng đôi với đóa hoa xinh như em." Lâm Nhan còn sức trêu chọc , chắc hẳn tâm trạng hơn. Trong lòng Tạ Phong Trần cũng thở phào nhẹ nhõm một .
Lâm Nhan ở nhà họ Sở, còn về video clip ngẫu nhiên bắt gặp cô và Sở Mộ Trầm dạo cửa hàng ban ngày lan truyền và hót hòn họt mạng nhưng hai đều quan tâm, tất cả tâm tư của bọn họ đều đặt Sở.
Lâm Nhan bác sĩ, cũng cách nào chữa bệnh cho Sở nhưng mỗi ngày cô đều học theo thầy dạy dinh dưỡng chuyên nghiệp để bữa cơm bổ dưỡng cho . Hằng ngày, cô đều ở phòng bệnh chuyện với , Tết dương lịch năm nay, Lâm Nhan ở phòng bệnh đón năm mới cùng Sở. Đồng thời, Lâm Nhan thu thập và tập hợp tất cả ảnh chụp và video clip ghi quá trình trưởng thành của nguyên chủ quà cho Sở, đặt trong phòng bệnh để một Sở tự xem, hi vọng thể bù và lấp đầy trống mất con gái suốt hai mươi mấy năm trong cuộc đời của Sở.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ly-hon-xong-chong-cu-moi-ngay-deu-dinh-lay-toi/chuong-96-khong-con-tiec-nuoi.html.]
Nhìn Sở cố chịu đau để nụ xuất hiện mặt cô càng lúc càng nhiều, Lâm Nhan cực kỳ đau lòng nhưng cô can đảm vạch trần, mỗi đều hi vọng sẽ trở thành siêu nhân vạn năng mặt con của , đây chính là tình thương vĩ đại của mà cô chỉ thể để toại nguyện.
Dù rằng tất cả đều hi vọng Sở sẽ khỏe , chuyên gia đến từng đợt từng đợt, Tạ Phong Trần cũng tìm chuyên gia hội chuẩn cho nhưng bệnh tình của liên tục chuyển biến như cũ. Bệnh viện còn giải pháp nào để kéo dài quá trình chữa trị, đành đề nghị cho Sở về nhà, an tâm tận hưởng những ngày tháng cuối cùng.
Bầu khí của nhà họ Sở vô cùng nặng nề nhưng tâm tính Sở còn chồng và con gái ở bên cạnh, đây cũng xem như là thời gian vui vẻ nhất đời bà. Nhìn bà như , bố Sở gạt bỏ hết công việc, chuyên tâm trông chừng giường bệnh của vợ, Sở Mộ Trầm cũng , Lâm Nhan cũng ở bên cạnh Sở suốt cả ngày.
Tạ Phong Trần chính thức tới Bắc Thành thăm hỏi, bất ngờ là Sở vô cùng thích . Bà cũng chuyện hai từng kết hôn và ly hôn nhưng Sở Tạ Phong Trần lời và cưng chiều con gái như thế khiến bà cũng tiêu tan sự nghi ngờ và nỗi băn khoăn trong lòng. Bà thúc giục, hỏi hai khi nào kết hôn, bà tham gia hôn lễ của con gái , tận mắt con gái mặc áo cưới.
Vì e ngại sức khỏe của Sở nên Tạ Phong Trần thể sắp xếp nơi cầu hôn ở một địa điểm khác, tránh cho bà di chuyển tới lui, lập tức chọn vị trí ở trong sân nhà họ Sở.
Buổi tối Tạ Phong Trần kích động tới mức ngủ , tâm sự kìm nén trong lòng cùng Lâm Nhan nhưng mở miệng như thế nào, tất cả đều hóa thành d*c vọng. Anh Lâm Nhan một một , phóng thích tình yêu nơi sâu nhất, cọ cọ cô, tiếng khàn khàn liên tục hỏi cùng một câu bên tai Lâm Nhan, "A Nhan, là gì của em?"
Ngay từ đầu Lâm Nhan thật sự chiều ý nên vẫn trả lời, "Bạn trai nha!"
Về giày vò vô cùng khổ sở,dường như vui sướng, hỏi , cô cũng nở nụ xán lạn, giọng nhẹ nhàng đáp trả một câu, "Bạn bè nha!"
Lúc sắc mặt Tạ Phong Trần đen thui, bộ dạng đắc ý của cô, lập tức cô cố ý. Anh hận tới mức nghiến răng nghiến lợi, chỉ thể cô ở giường nhiều khiến cô cầu xin tha thứ, nhưng mà Lâm Nhan là cứng đầu, càng ép buộc cô thì cô càng chịu thua, cuối cùng Tạ Trần Phong còn đạp một phát xuống giường.
Tạ Phong Trần buồn bực ngủ , kêu vận chuyển hoa tươi từ nước ngoài về suốt đêm gọi điện thoại cho Tạ phu nhân để bà đến Bắc Thành kết thông gia. Ngày hôm , thừa dịp Sở mang Lâm Nhan viếng mộ ông ngoại và bà ngoại, Tạ Phong Trần bắt đầu chuẩn việc cầu hôn.
Mùa đông Bắc Thành quả thật lạnh đến mức run hết cả , khi cửa, Lâm Nhan đội mũ, khẩu trang và khăn quàng cổ cho Sở thật kỹ, trang đầy đủ cô với cùng Sở viếng mộ. Đi ngang qua một khu vui chơi, Sở đến khi vui chơi một cùng cô, Lâm Nhan cùng Sở một vòng đu và vòng xoay ngựa gỗ.
*Vòng đu :
*Vòng xoay ngựa gỗ:
Sau khi Lâm Nhan cùng Sở trở về, Lâm Nhan lập tức cảnh tượng mắt dọa sợ ngây , gió lạnh rít gào khiến từng bông tuyết tùy ý bay xuống, tuyết trắng trong sân nổi bật màu đỏ tươi ch.ói mắt của hoa hồng.
Những đóa hoa hồng trải dài một con đường dẫn thẳng đến vườn hoa nhà, Lâm Nhan khó hiểu về phía Sở.
Mẹ Sở nở nụ hiền lành, dịu dàng : "Nhan Nhan, xem con!" Đọc Full Tại Truyenfull.vn
Trong lòng Lâm Nhan lập tức một linh cảm, kiềm chế trống n.g.ự.c và cảm giác kích động, cô cùng Sở qua con đường hoa hồng. Cuối đường, Lâm Nhan thấy Tạ Phong Trần mặc bộ quần áo mà cô mua cho , tay cầm hoa tươi với cô, sự dịu dàng và sủng ái nơi đáy mắt dường như thể khác tan chảy.
Lâm Nhan cảm giác nhịp tim của còn nữa, cô , một câu trớt quớt: "Trời lạnh mà đây gì ?"
"Lạnh ?" Tạ Phong Trần , vẻ mặt khẩn trương, lập tức cởi áo khoác ngoài cho Lâm Nhan.
"Đừng, chẳng khoác cho em thì bản chịu lạnh ?" Lâm Nhan thấy , khẩn trương ngăn cản .
"Vậy em nhịn một chút, sẽ xong nhanh thôi. Lâm Nhan, lẽ em đoán là gì nhỉ? Tuy th ô tục nhưng đây là biện pháp hiệu quả nhanh nhất mà thể nghĩ , vẫn luôn cảm thấy thể thiếu nghi thức." Tạ Phong Trần bất đắc dĩ , hai tay tặng hoa cho cô.
"Rõ ràng như mà còn đoán thì em khác gì đồ ngốc ? Vậy mau !" Tay Lâm Nhan nhận hoa, lẳng lặng chờ lời tiếp theo của .
Trong giây phút quan trọng , ánh đèn duy nhất trong vườn hoa bỗng nhiên dập tắt, Tạ Phong Trần nắm tay cô về phía , "Tuy em từ chối nhiều nhưng vẫn thử một nữa. Anh tranh thủ một phận danh chính ngôn thuận cho ."
"Em cũng từng sẽ công khai với nha! Em thừa nhận là bạn trai, em cũng dẫn mắt bố ..." Lâm Nhan bĩu môi, cô nén nụ nhếch lên nơi khóe miệng, thẹn thùng mà phản bác.
"Anh chỉ bạn trai em, danh chính ngôn thuận trở thành chồng em, thể mặt em từng giây từng phút để bảo vệ và che gió chắn mưa cho em, thể dắt tay em về phía giống như bọn họ ."
Lâm Nhan kinh ngạc, sân là một mảng tối đen như mực, gì còn ai nữa, cô hỏi với vẻ thắc mắc, "Bọn họ là ai?"