Ly Hôn Xong, Chồng Cũ Mỗi Ngày Đều Dính Lấy Tôi - Chương 95: Mẹ

Cập nhật lúc: 2026-01-20 17:05:20
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Chuyến bay của Lâm Nhan lúc tám giờ rưỡi sáng, vốn định ăn sáng qua loa một , ai ngờ Tạ Phong Trần kiên trì đưa cô đến sân bay, giờ thủ tục 40 phút mà vẫn lưu luyến nắm tay cô chịu buông.

Lâm Nhan bất đắc dĩ nhắc nhở , "Nếu em , e là lên kịp chuyến bay ."

"Uhm." Tạ Phong Trần trầm thấp lên tiếng, mười ngón tay nắm c.h.ặ.t t.a.y cô tý dấu hiệu sẽ buông .

Lâm Nhan thở dài, cô dường như thể hiểu loại cảm xúc quyến luyến của , nếu thể cô cũng xa nhưng cô thể đến nhà họ Sở, "Được , em mấy ngày về, nếu thật sự lo lắng thì cùng em ."

"Thật ? Em đồng ý cho đến nhà họ Sở gặp bố em ?" Đôi mắt Tạ Phong Trần sáng lên, lộ sự hưng phấn và kích động, Lâm Nhan dẫn gặp bố , là ý suy xét đến việc kết hôn ?

Nghĩ khả năng như , Tạ Phong Trần hận thể lập tức đặt thêm một vé máy bay để cùng Lâm Nhan.

Sở Mộ Trầm và bố Sở dường như hài lòng về , nếu như đến Bắc Thành để chính thức mắt, chắc chắn thể như , nhất định tính , tranh thủ một phát ăn ngay.

"Uhm, tại ? Anh đồng ý thì cùng em thôi! Thật em hồi hộp, nhà họ Sở vẫn còn xa lạ với em, nhưng nếu em lựa chọn sẽ nhận bọn họ nhà thì thể bỏ dở nửa chừng. Em Sở Mộ Trầm Sở bệnh và bà gặp em.Tạ Phong Trần, đừng lo em sẽ trở về, thời gian thật sự còn sớm nữa, chờ em sẽ một bí mật, chuyện đó thể giải quyết tất cả băn khoăn hiện tại của ." Lâm Nhan giờ, sốt ruột, vốn định cho chuyện cô xuyên sách nhưng thời gian thật sự còn kịp, vẫn nên để !

"Được, lúc về nhớ gọi đến đón em." Tạ Phong Trần cầm tay Lâm Nhan đặt lên môi hôn một cái, ánh mắt lộ vẻ sâu xa.

Bỗng nhiên Lâm Nhan nghiêng hôn lên môi một cái, khẽ : "Về sớm chút , em đây."

Ba giờ , một chiếc xe thể thao màu xám bạc ở Bắc Thành, Lâm Nhan vuốt tóc khẩn trương hỏi Sở Mộ Trầm đủ loại vấn đề, "Em gấp quá nên vẫn chuẩn quà cáp gì, tay tới bệnh viện như , thật sự chứ? Nếu tìm một cửa hàng bán hoa dừng một chút, em mua một bó hoa nha!"

"Nhan Nhan, gặp ruột của mà em hồi hộp gì ? Trong lòng , lễ vật gì cũng đều quý giá bằng em." Lần đầu tiên Sở Mộ Trầm thấy Lâm Nhan dáng vẻ bồn chồn lo lắng như , an ủi cô.

"Quan trọng em ..." Lâm Nhan sơ ý lỡ miệng, suýt chút nữa thốt Lâm Nhan chân chính, may mà cô dừng đúng lúc.

Cô cảm thấy năm đó nhà họ Sở vì mất con gái mà vẫn luôn sống trong khốn khổ, cô đành lòng, hơn nữa cô còn hành động của bố Sở và Sở Mộ Trầm cảm động mới nhận bọn họ.

Sở cũng là ruột của nguyên chủ, m.a.n.g t.h.a.i mười tháng, mẫu t.ử liền tâm nên chắc Sở thể phát hiện sự khác thường của cô nhỉ?

Lâm Nhan càng nghĩ càng rối loạn, sắc mặt cũng tự nhiên. Đọc Full Tại Truyenfull.vn

"Được , thật hết cách với em, nếu em đang gặp ruột của , còn tưởng dáng vẻ của em là chuẩn đ.á.n.h trận, dẫn em mua quà tặng , đó sẽ đến cửa hàng bán hoa mua hoa ?" Sở Mộ Trầm bất đắc dĩ thở dài, tạo áp lực quá lớn cho Lâm Nhan, đương nhiên sẵn lòng cưng chiều và phối hợp với cô để cô thả lỏng một chút, coi như tạo trạng thái thoải mái nhất cho cô gặp .

"Cảm ơn trai." Lâm Nhan vui vẻ nở nụ , cảm giác thở phào nhẹ nhõm. Đọc Full Tại Truyenfull.vn

Gặp trưởng bối, tay chắc chắn sẽ .

Quà nhiều thì cũng trách, cô cảm thấy vẫn nên chuẩn chu đáo một chút mới .

"Đứa ngốc, đây lẽ là tiếng " trai" ngọt nhất mà em từng gọi đó." Sở Mộ Trầm cong môi lên một cái, thấy Lâm Nhan nở nụ cũng thở phào nhẹ nhõm.

Thật thể hiểu tâm trạng của Lâm Nhan, dù hai mươi mấy năm qua từng thấy ruột của , giờ đột nhiên gặp mặt, nhất định sẽ căng thẳng.

"Vậy em gọi là Sở Mộ Trầm như cũ !" Lâm Nhan bĩu môi, lập tức sửa miệng .

Hai cửa hàng, dù rằng mang theo khẩu trang và che kín nhưng vóc dáng hai cao gầy, khí chất xuất chúng, chung một chỗ thì tránh khỏi việc trở thành tiêu điểm của đám , tỉ lệ ngoái đầu cũng cao hơn bình thường.

Lâm Nhan vốn định tốc chiến tốc thắng nhưng dạo phố một hồi thì cảm giác hãm phanh , hai tay Sở Mộ Trầm nhanh ch.óng túi đồ nọ của Lâm Nhan chiếm hết, đây là thành quả mà cố gắng nỗ lực khuyên ngăn, ai ngờ hai mới từ tiệm đá quý một đám fan vây quanh.

Sở Mộ Trầm nhún vai, cực kỳ bất đắc dĩ thoáng qua Lâm Nhan, giống như im lặng lên án cô: Nhìn ! Đã em cần mua nhiều , giờ fan phát hiện kìa!

Lâm Nhan cũng nhức đầu, hưng phấn lấy di động chụp ảnh nhưng vẫn thiện, cô thắc mắc Sở Mộ Trầm, nhỏ giọng hỏi, "Làm đây?"

"Còn nữa? Chơi tới thôi!" Sở Mộ Trầm xong thì tháo khẩu trang xuống chào một tiếng, dẫn tới từng tiếng thét ch.ói tai vang lên.

Lâm Nhan thấy cũng gỡ khẩu trang xuống, thoải mái chào một tiếng, những tiếng thét ch.ói tai tựa như sóng xô sóng .

"Nam thần, âm thầm tiết mục với Lâm Nhan ?"

Gương mặt Sở Mộ Trầm thản nhiên lắc đầu, "Đi dạo phố."

"Quào~~ Nam thần cũng dạo phố ?" Ánh mắt fan nữ lấp lánh kích động hỏi.

Lâm Nhan vui , Sở Mộ Trầm dạo phố, đều tựa như thần tiên khói lửa nhân gian ảnh hưởng. Chẳng qua vì Sở Mộ Trầm đang địa vị cao nên khiến loại ảo giác cũng bình thường.

"Nhan Nhan, chị cố tình đến Bắc Thành tìm Mộ Trầm, hai chơi ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ly-hon-xong-chong-cu-moi-ngay-deu-dinh-lay-toi/chuong-95-me.html.]

" !" Lâm Nhan nhẹ gật đầu, ngoài khó khăn.

- --

Người càng lúc càng đông, Lâm Nhan và Sở Mộ Trầm lo sợ sẽ xảy chuyện gì nguy hiểm, hai liếc , ngầm hiểu ý nghĩ trong lòng đối phương, nhanh ch.óng về lối của cửa hàng.

Nhung mà video clip hai dạo phố đăng lên mạng, dấy lên một cơn sóng gió to lớn.

Hai cũng lén dạo phố cùng , tất cả đều suy đoán bọn họ đang thật sự bí mật yêu đương ? Có thể vì cả hai đang ở trong giới giải trí nên thừa nhận.

Các account marketing ngừng nhịp nhàng đưa tin, nào là ở bên thì đại một tiếng , dù cũng phát hiện , giấu giếm gì nữa.

Quá nhiều hùa theo, ngược khiến ít qua đường thật sự bắt đầu nghi ngờ hai .

Còn account marketing rằng Lâm Nhan thừa nhận cũng phủ nhận bởi vì cọ nhiệt với Sở Mộ Trầm.

là khiến nhóm fan Nhan cẩu và Trầm Ngư yên, ngừng điều hướng dư luận để thanh minh cho bảo bối nhà .

Người trong cửa hàng quá nhiều, cuối cùng vẫn đành nhờ tới bảo vệ cửa hàng cùng cảnh sát khu vực đang tuần ở xung quanh mặt, mới khiến cho hai thuận lợi rời khỏi và đến bệnh viện.

Ở bệnh viện, Lâm Nhan yên tâm theo Sở Mộ Trầm phòng bệnh, trong khoảnh khắc thấy Sở, cả Lâm Nhan mơ hồ, nhiều hình ảnh mờ nhạt trong ký ức đua xuất hiện, ngừng đ.á.n.h mạnh tâm trí Lâm Nhan, cuồn cuộn trong đầu tựa như sóng biển.

Mẹ Sở mắt đang trị bệnh bằng hóa học trị liệu, cả gầy tới nỗi chỉ còn da bọc xương, thế mà Sở giống y hệt ruột trong thế giới của cô.

Chỉ điều sớm qua đời mà ở đây lớn tuổi hơn trong ký ức của cô, nhưng vẻ quyến rũ ở khóe mắt đuôi mày còn nốt ruồi lông mày, nét đều giống như đúc, thể hoảng hốt cho .

"Mẹ, con nhớ lắm!" Lâm Nhan giường bệnh bật thốt một tiếng gọi mà cô luôn nhớ nhung và kìm nén trong lòng nhiều năm, cô mất khống chế mà thất thanh. Mẹ Sở cũng rơi nước mắt theo, là do niềm vui khi tìm con gái là khó chịu vì con gái .

Hiện thực và ký ức lượt đan xen , Lâm Nhan phân biệt rõ rốt cuộc đang ở .

Rõ ràng cô xuyên sách nhưng thể xuất hiện ở đây, đây vẫn là ruột của nguyên chủ Lâm Nhan.

Quá sức tưởng tượng .

Lâm Nhan thật lâu, bố Sở, Sở còn Sở Mộ Trầm an ủi cô nhiều mới khuyên nhủ cô.

Sở Mộ Trầm cảm thấy kỳ quái, Lâm Nhan mới gặp đầu tiên, thể hiện như xa cách từ lâu, thật sự là hề lộ bất cứ chần chừ và giãy giụa nào mà nhận , khác với quá trình nhận bố và trai.

Chẳng lẽ cô cố ý biểu hiện như cho vui ? Đọc Full Tại Truyenfull.vn

chân thật, tình cảm tới như , cũng giống giả tạo nha!

Có thể là do mẫu t.ử liền tâm, là thiên tính của con!

Sở Mộ Trầm thắc mắc thôi nhưng Lâm Nhan và bố nhận vẫn là một chuyện đáng vui mừng, thấy Lâm Nhan giường bệnh của , hai con , một chút xa lạ do cách hai mươi mấy năm, thiết như thế, tựa như là đang sống chung cùng , trong lòng Sở Mộ Trầm thở phào nhẹ nhõm một .

Hốc mắt bố Sở hồng hồng, cũng là vẻ mặt mặt vui mừng, "Mộ Trầm, em gái con về đến thì nụ trở gương mặt con, thấy con họ ở chung hòa thuận như , rốt cuộc tảng đá đè nặng trong lòng bố hai mươi mấy năm nay rơi xuống ."

"Cuối cùng cả nhà chúng cũng đoàn tụ , bệnh của cũng sẽ khá hơn." Sở Mộ Trầm vô cùng cảm khái.

Thời gian thăm hỏi trôi qua nhanh, Sở con gái mãi thôi, thúc giục bố Sở, "Trường Lâm, mau dắt hai đứa nhỏ ăn cơm , đừng để bọn trẻ đói."

Lâm Nhan nỡ xa nhanh như , bởi vì mới nên đôi mắt hồng hồng, còn sưng, "Mẹ, chờ con ăn cơm xong sẽ với !"

"Ăn cơm xong thì về nhà với bố con , hôm nay về nhà nên nghỉ ngơi . Ngày mai mới đến thăm , con?" Sắc mặt Sở do dự, tay ôm bụng theo bản năng, thật sự bà mệt, chuyện với con gái khiến bà vô cùng hạnh phúc nhưng cơ thể của bà chỉ , chẳng qua là đang cố gắng chịu đựng. Nếu như con gái về mà chỉ thể bà qua một lớp thủy tinh, bà đành lòng .

Ban đầu, Lâm Nhan nhận nhà họ Sở là vì nguyên chủ tròn chữ hiếu chứ nghĩ sẽ ở nhà họ Sở. giờ phút , tình cảm của cô thật sự xuất phát từ sâu trong nội tâm, cô ở bên cạnh Sở.

Ra khỏi phòng cách ly, sắc mặt Lâm Nhan nặng nề mà hỏi bệnh tình của . Đọc Full Tại Truyenfull.vn

Trong lúc , bầu khí ngưng trệ, Sở Mộ Trầm và bố Sở đều giữ im lặng. Thật lâu , Sở Mộ Trầm mới mở miệng với âm thanh khàn khàn, "Ung thư dày thời kỳ cuối."

Lâm Nhan cảm giác trái tim tảng đá lớn đè tới mức thở nổi, mới nhận cho tin dữ . Cô nên trách vận mệnh trêu ngươi cảm tạ duyên phận kỳ diệu để cho cô thể gặp lúc còn sống.

"Nhan Nhan, con đừng khổ sở, con về thì con vui . Mẹ con sẽ ." Trong lòng bố Sở cũng vô cùng khó chịu, ông lời để an ủi bản là an ủi con gái.

" , sẽ khá hơn." Sở Mộ Trầm dù an ủi nhưng trong lòng cũng tràn ngập sự chắc chắn.

 

 

Loading...