Ly Hôn Xong, Chồng Cũ Mỗi Ngày Đều Dính Lấy Tôi - Chương 94: Chuốc vạ vào thân
Cập nhật lúc: 2026-01-20 17:05:19
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Anh tự xem ảnh ? Đừng ." Lâm Nhan lấy ảnh chụp từ trong điện thoại ném cho Tạ Phong Trần.
"Ảnh chụp ở ?" Tạ Phong Trần thoáng qua, ánh mắt trầm xuống, thoáng hiện lên một vẻ sắc bén, nhà họ Lâm thật sự khinh quá đáng.
"A a ~ đang luống cuống ?" Lâm Nhan nhạo, cố ý lời khó .
"Nhan Nhan, em đến đây lúc nửa đêm, em cũng sự việc như em nghĩ." Tạ Phong Trần khổ nhưng vẫn thật lòng giải thích.
"Uhm, em nghĩ nghĩ nhiều , em thấy thể lập âm mưu bỏ t.h.u.ố.c mà còn khiến khổ thể . Thậm chí còn gửi ảnh chụp cho em, rõ ràng đối phương cho hai chúng dễ chịu, ngoại trừ nhà họ Lâm thì còn nào khác, thấy em đoán đúng ?" Lâm Nhan cũng tức giận, ngược suy nghĩ trong lòng để kiểm chứng.
"Em thông minh như , gạt em là việc thừa . , là nhà họ Lâm, vốn nghĩ bọn họ là bố nuôi của em nên em lo lắng và khó xử." Tạ Phong Trần kinh ngạc, ngờ Lâm Nhan nhận và suy nghĩ chuyện thấu đáo như , thật đúng là đầu óc nhanh nhạy.
"Em khó xử nhưng mà Lâm Sanh bắt, chắc chắn trong lòng bọn họ hận c.h.ế.t em, tìm cách khiến chúng ngột ngạt mới là bình thường!" Ánh mắt Lâm Nhan lãnh đạm còn bình tĩnh.
"Chắc bây giờ nhà họ Lâm đang rối loạn, chẳng qua bọn họ tìm cách kéo khác xuống nước thôi." Tạ Phong Trần dừng một chút mở miệng.
"Có ý gì?"
"Em nên , tập đoàn nhà họ Lâm luôn luôn dùng trong nhà, nội bộ quản lý hỗn loạn, vài năm nay tuột dốc phanh. Sau khi Lâm Sanh gặp chuyện may, ông Lâm lơ là việc quản lý nên xuất hiện một khoản thâm hụt tài chính lớn, nguồn vốn đứt đoạn liên tục. Mấy ngày nay, ông Lâm bỗng nhiên lôi kéo một nhà đầu tư lớn, đối phương là tập đoàn AJ cũng là đối thủ cạnh tranh của Tạ thị, hai nhà liên thủ đoạt mất một hạng mục khai thác du lịch mà Tạ thị xem trọng. Tiệc rượu hôm nay là bữa tiệc chúc mừng của hai công ty, thương trường thắng tất thua, một cái hạng mục mà thôi vốn là chuyện lớn. đầu óc ông Lâm hề sạch sẽ chút nào, cả đều khiến ghê tởm, phụ nữ ảnh là thiên kim tập đoàn AJ, việc liên lụy đến em, sẽ dễ dàng tha thứ cho họ." Ánh mắt u ám, giấu phẫn nộ.
"Vậy tính thế nào? Chỉ cần dồn bọn họ tới đường c.h.ế.t thì cần kiêng kị em." Lâm Nhan loại mềm yếu như bánh bao, nếm khổ mà vẫn chịu đựng. Nếu nhà họ Lâm cô dễ chịu, cô cần gì lo cho bọn họ.
"Người bố nuôi vẻ đạo mạo của em là một tên ngụy quân t.ử, mấy năm nay luôn duy trì hình tượng chồng, cha với bên ngoài nhưng cuộc sống riêng tư loạn xà ngầu. Nếu ông khiến chúng mâu thuẫn thì sẽ khiến ông tự dẫn lửa thiêu ." Từ đến nay Tạ Phong Trần là thù tất báo, thể mười phần nhẫn nại với Lâm Nhan nhưng tính nể nang nhà họ Lâm.
"Em hiểu rõ lắm." Đọc Full Tại Truyenfull.vn
"Có em ngốc ? Nhà họ Lâm chỉ một đứa con gái là Lâm Sanh, nhưng đứa con gái duy nhất đang chồm hỗm ở trong tù. Đối với đại gia tộc lớn mà thì cô khác gì đồ bỏ. Dù ông Lâm yêu con gái ruột Lâm Sanh của đến nữa thì cũng thể đối mặt với hiện thực. Sản nghiệp nhà họ Lâm cần một thừa kế danh chính ngôn thuận, đó vài ngày, Trần Sảng vô tình thấy ông Lâm và một đàn bà trẻ tuổi ôm một đứa bé đến bệnh viện, cho Trần Sảng điều tra kỹ càng, em đoán xem tra gì?"
"Đứa bé là... con riêng của nhà họ Lâm chứ?" Lâm Nhan kinh ngạc trợn to mắt, trong lòng nảy một ý nghĩ rõ ràng, dám tin.
"Uhm, đúng là con riêng của ông Lâm, thằng bé sáu tuổi . Điều chứng minh khi Lâm Sanh về nhà họ Lâm thì ông Lâm tằng tịu cùng phụ nữ . Em xem, nếu bà Lâm chuyện thì bà thể chịu nổi ?" Tạ Phong Trần nở nụ đầy mỉa mai.
"Nếu Lâm phu nhân , chắc chắn sẽ khổ sở, còn phẫn nộ nữa." Không Lâm Nhan thừa sự đồng cảm, cũng cô bất cứ tình cảm gì với Lâm phu nhân. Cô chỉ đơn giản ở góc độ của phụ nữ, cảm thấy một phụ nữ chồng chung chăn gối nhiều năm phản bội , trong lòng chắc chắn sẽ thổn thức và đau đớn.
"Đau dài bằng đau ngắn, sớm muộn gì cũng , dù đỡ hơn tới lúc đứa con riêng nhà đòi phân chia tài sản mới ." Tạ Phong Trần dư nhiều lòng thương hại khác như , trong giới thượng lưu, chuyện xảy như cơm bữa, gia sản thì đầy đến tranh giành, hiếm gia tộc nào sạch sẽ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ly-hon-xong-chong-cu-moi-ngay-deu-dinh-lay-toi/chuong-94-chuoc-va-vao-than.html.]
Huống chi bà Lâm phu nhân nhà giàu nhiều năm cũng là trong sạch gì cho cam, chút mánh khóe thì thể yên vị trí phu nhân ... nhiều như năm như thế?
" , dù hiện thực tàn nhẫn thế nào cũng thể trốn tránh, nếu ông Lâm cất giấu đứa bé nhiều năm như , chắc chắn là dự tính khác!" Lâm Nhan cảm thấy buồn , đúng là , mặt, lòng.
"Em đừng nghĩ ngợi lung tung, đảm bảo từ nay về sẽ gạt em bất cứ chuyện gì, chắc chắn sẽ đối xử với em như thế." Tạ Phong Trần lẽ tâm trạng của Lâm Nhan trong giờ phút mấy dễ chịu, nhẹ nhàng ôm lấy để an ủi.
"Phản bội chính là vết nhơ lớn nhất trong tình cảm, nếu tình cảm của chúng phai nhạt thì hai bên cần chịu đựng lẫn , lúc gặp gỡ vui vẻ thì nên chia tay trong yên bình, tuyệt đối phản bội nhé?" Trong lòng Lâm Nhan cũng mấy dễ chịu, phụ nữ luôn sống tình cảm.
"Tuy là như và lời hứa hiện tại của cũng vẻ nặng ký nhưng đồng ý với em. Nhan Nhan, rốt cuộc là ai suốt ngày trêu hoa ghẹo nguyệt bên ngoài, cảm giác bây giờ mới là yếu thế." Tạ Phong Trần bất đắc dĩ thở dài, ngữ khí cưng chiều chút tủi .
"Em nào trêu hoa ghẹo nguyệt?" Lâm Nhan nghẹn lời, cô cảm thấy ngoại trừ việc rong chơi cùng nhóm Thiếu Niên Rực Rỡ vài ngày lúc đầu thì cô vẫn luôn giữ trong sạch!
"Có nhiều đào hoa thối nát như mà còn dám , sẽ em chằm chằm đó." Tạ Phong Trần khều nhẹ cái mũi nhỏ nhắn của cô, nhẹ giọng trách mắng Lâm Nhan với vẻ cưng chiều.
Lâm Nhan định phản bác, điện thoại rung lên, là thấy Sở Mộ Trầm, thuận tay ấn nút .
"Nhan Nhan, rốt cuộc em cũng điện thoại, tối hôm qua em về Hải Thành vội như , chuyện gì ?" Giọng Sở Mộ Trầm vẻ nóng nảy nhưng cũng tràn đầy quan tâm.
"Khiến lo lắng , em . Tạ Phong Trần đột nhiên cảm, em về thăm ." Lâm Nhan lấy đại một cái cớ, ứng phó cho xong.
"Vậy là , hôm qua cũng tối khuya mà em đến sân bay một , nguy hiểm đó, bảo đưa em . Cậu bệnh nặng ?"
"Không nặng lắm, đỡ ." Lâm Nhan ngửa đầu thoáng qua một cái.
"Một đàn ông to con mà ốm yếu như ch.ó , cảm cúm một chút mà dám khổ em, em lo lắng. Vậy chuyện phía bên Bắc Thành, em vẫn qua đây đúng ?" Sở Mộ Trầm móc một câu mới hỏi.
"Ngày mai em qua Bắc Thành, đến lúc đó em sẽ gọi ." Đọc Full Tại Truyenfull.vn
"Được, mặc quần áo dày chút, lịch bay thì gửi cho , ngày mai đến sân bay đón em." Sở Mộ Trầm dặn dò vài câu mới tắt máy.
Sau khi cúp máy, ánh mắt Tạ Phong Trần sáng quắc, Lâm Nhan chằm chằm, "Em đến Bắc Thành?"
"Uhm, Sở Mộ Trầm Sở bệnh, thế nào thì em cũng nên thăm." Lâm Nhan gật đầu, cũng giấu giếm.
"Vậy là thăm là ở bên đó một thời gian hả?" Tạ Phong Trần nhíu mày, trong lòng bất an, bố con nhà họ Sở đều hài lòng về , lo lắng Lâm Nhan qua đó sẽ nữa.