Ly Hôn Xong, Chồng Cũ Mỗi Ngày Đều Dính Lấy Tôi - Chương 93: Bắt ghen

Cập nhật lúc: 2026-01-20 17:05:18
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Người ngày thường hận thể chiếm lấy bộ thời gian rảnh của cô đột nhiên trở nên yên tĩnh lạ thường, quả thật Lâm Nhan thấy quen.

Nhìn giao diện WeChat, tin nhắn vẫn dừng ở lúc cô chủ động phát lì xì cho buổi sáng, tên đang bận rộn việc gì nữa mà vẫn nhận tiền lì xì, cũng trả lời tin nhắn của cô. Trong lòng Lâm Nhan lo, sợ rằng phía bên xảy chuyện gì, trực tiếp gọi cho .

Ai ngờ điện thoại tắt máy, Lâm Nhan thử gọi cho Trần Sảng, ngược bắt máy: "Lâm tiểu thư, chuyện gì ?"

"Tạ Phong Trần ở cùng với ? Sao điện thoại của liên lạc ?" Lâm Nhan hỏi.

"À… , Tạ tổng cũng đang ở đây, ngài vẫn đang họp nên mở máy, cô Tạ Tổng điện thoại giúp cô ?"

"Không cần, cần, đừng phiền , chỉ hỏi một chút thôi, thì . Các xong việc thì nhớ nghỉ ngơi sớm chút, nghỉ ngơi cho khỏe hãy gọi cho !" Lâm Nhan vội vàng ngăn cản.

"Được, nhất định sẽ chuyển lời của cô cho Tạ tổng. Lâm tiểu thư, cô nghỉ ngơi sớm chút nha, bây giờ đang việc gấp." Trần Sảng xong cũng chờ Lâm Nhan cúp máy mà trực tiếp tắt máy .

Lâm Nhan cảm thấy bất ngờ khi tắt máy ngang nhưng nghĩ trễ như mà nhóm Trần Sảng còn họp gấp, chắc thật sự đang vội nên cũng thèm để ý.

Trong khách sạn, Trần Sảng cúp điện thoại xong thì xoay , vẻ mặt nghiêm trọng Triển Vọng và Lục Giản đang canh ở ngoài cửa, "Chúng gạt Lâm tiểu thư , ? Lỡ như sự thật, chẳng sẽ trách chúng ."

"Chuyện là do bố nuôi Lâm Nhan , Tạ đau lòng nên gạt cô , cố ý dặn dò chúng , mắt cứ giấu cô ! Chờ khỏe thì tự giải quyết." Lục Giản nhún nhún vai, tỏ ý thế nào.

"Nhà họ Lâm nể mặt mà quá điều, Tạ kiêng nể Lâm Nhan là con gái nuôi nhà họ Lâm, đuổi cùng g.i.ế.c tuyệt, mà họ Lâm dám sử dụng mưu hèn kế bẩn ở lưng. Chẳng những bỏ t.h.u.ố.c Tạ mà còn đưa đàn bà lên giường , phá hoại tình cảm của Lâm Nhan và Tạ ? Chuyện vốn cho Lâm Nhan , ai ngờ Tạ ." Triển Vọng nhắc đến cha Lâm thì tức đến hít thở thông, trong mắt tràn đầy lửa giận.

- -----

Lâm Nhan giường ngủ nên chơi điện thoại, bỗng nhiên điện thoại vang lên một tiếng "tinh tinh", tin nhắn tới. Lâm Nhan chút suy nghĩ mà nhấp , là một tấm hình, ảnh chụp là một đàn ông một phụ nữ đỡ khách sạn, tấm lưng , Lâm Nhan liếc mắt một cái nhận Tạ Phong Trần, trong lòng "lộp bộp" một tiếng.

Không đang họp ? Sao khách sạn ? Đọc Full Tại Truyenfull.vn

Đương nhiên Lâm Nhan sẽ chỉ dựa một tấm hình mà hiểu lầm phản bội cô gì gì đó nhưng mà ảnh vẫn luôn cảm giác thoải mái.

Cho nên thật Trần Sảng trong điện thoại đang lừa gạt cô, vội vàng cúp máy là do sợ cô phát hiện đúng ?

Lâm Nhan ảnh chụp kỹ càng một chút, dấu vết của photoshop nhưng mà tay đàn ông trong hình dường như sức, chẳng lẽ xảy chuyện gì ?

Lâm Nhan sốt ruột, trực giác cho cô , cô nhất định trở về một cái mới an tâm, dù cũng ngủ , thì trực tiếp mua vé máy bay tới Hải Thành, chuyến bay gần nhất là rạng sáng lúc 1 giờ rưỡi. Lâm Nhan mua vé máy bay xong đặt xe tới sân bay, cô cũng dây dưa mà nhanh ch.óng mặc quần áo t.ử tế, mang theo một cái balo nhỏ ngoài.

Đến sân bay, lúc thủ tục lên máy bay, Lâm Nhan nhắn tin cho Sở Mộ Trầm và trợ lý Tiểu Hòa, kêu Sở Mộ Trầm về nhắn Tiểu Hòa sửa soạn hành lý mang về Hải Thành giúp , nghĩ nghĩ , cô thấy vẫn nên gọi cho Trần Sảng hỏi thăm tình hình hiện tại.

"Tạ Phong Trần đang ở ? Anh ?"

"Lâm tiểu thư, Tạ tổng cả, bận rộn xử lý công việc xong thì ngủ !" Trần Sảng vẫn chịu sự thật.

" ở sân bay, sẽ lập tức thủ tục về Hải Thành, báo tin cho Tạ Phong Trần khách sạn cùng với phụ nữ khác, trở về bắt kẻ gian dâm. Trợ lý Trần, hao tâm tổn trí lừa gạt như , chẳng lẽ ông chủ các thật sự ngủ với đàn bà khác ?" Lâm Nhan cố ý hỏi, giọng còn tức giận.

"Bắt, bắt kẻ gian dâm? Lâm tiểu thư, chuyện tuyệt đối khả năng, trong lòng ông chủ chúng chỉ một Lâm tiểu thư. Ông chủ bỏ t.h.u.ố.c... Cô đừng nóng ruột, tìm bác sĩ đến khám, cả, chờ khi nào cô đến sân bay thì đón cô." Trần Sảng cực kỳ hoảng sợ, mắt thấy thể giấu nên đành thẳng nhưng mà là bố Lâm bỏ t.h.u.ố.c.

Biết Tạ Phong Trần cả, Lâm Nhan cũng thở phào một , an tâm đăng ký.

Lúc Lâm Nhan đến khách sạn là năm giờ sáng, khí trong phòng vô cùng lạnh lẽo như sắp đóng băng, cửa sổ mở toang, quần áo đều xé rách, trong lúc ngủ mơ mà đầu cũng đầy mồ hôi, ngủ hề an .

"Quần áo mồ hôi ướt đẫm hết , cởi giúp ?" Lâm Nhan lấy một cái khăn mặt lau mồ hôi cho , lo lắng đóng cửa sổ , lấy chăn phủ lên , lăn qua lăn một hồi, cả cô cũng mướt mát mồ hôi còn nóng.

"Tạ tổng cho khác tới gần, ai đụng ngài cũng đều đ.á.n.h, Triểu thiếu và Lục thiếu cũng đ.á.n.h, bác sĩ gia đình cũng cách nào thể tiêm t.h.u.ố.c giải cho Tạ Tổng, vật lộn mấy tiếng đồng hồ, bây giờ mới ngủ. Lục thiếu và Triển thiếu mới rời khỏi, ngày mai ngủ dậy là . Lâm tiểu thư, ngài mệt mỏi cả đêm cũng nên nghỉ ngơi một lát!" Trần Sảng giải thích.

"Đang yên đang lành, tại bỏ t.h.u.ố.c?" Lâm Nhan nhớ rõ ràng là chuyện , tin tức rằng Tạ Phong Trần uống rượu bên ngoài ít như thế nào, dè dặt cẩn thận như mà vẫn dính bẫy.

"Là do sơ suất, hôm nay vốn nên tham gia một buổi tiệc ăn với Tạ tổng nhưng nửa đường thì phía bên công ty tài vụ chút việc, ngoài nhận một cuộc điện thoại, lúc về Tạ tổng ..."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ly-hon-xong-chong-cu-moi-ngay-deu-dinh-lay-toi/chuong-93-bat-ghen.html.]

"Thật sự chỉ đơn giản như ? Vậy tại lúc đầu còn gạt ? Nếu sớm một chút thì cấp tốc về thăm ."

"Tạ tổng sợ tiểu thư lo lắng nên cho ." Ngữ khí Trần Sảng tự nhiên.

"Thôi ! Cậu cũng mệt , nghỉ ! Bên lo." Trần Sảng như , Lâm Nhan tin ngay lập tức, dựa tính tình Tạ Phong Trần, quả thật thể sẽ gạt cô, nhưng mà nhớ chuyện vô duyên vô cớ chịu loại hành hạ , trong lòng cô cũng đau lòng vì . Còn về chuyện ảnh chụp, cô đợi Tạ Phong Trần tỉnh táo .

Lâm Nhan cảm thấy chuyện hợp lý lắm, bỏ t.h.u.ố.c Tạ Phong Trần ngay tại bữa tiệc ăn, còn đàn bà khách sạn cùng Tạ Phong Trần. Người lưng còn chụp ảnh bắt chước theo kiểu của cô, đúng là bụng khó lường, xem chuyện đơn giản là nhằm Tạ Phong Trần, ngược tựa như đang khiêu khích cô.

Rốt cuộc lưng là ai?

Lúc Lâm Nhan đoán , cô tiễn Trần Sảng trở về phòng. Người đàn ông đá chăn, đầu đầy mồ hôi. Lâm Nhan thở dài, cửa sổ mở toang như còn lạnh c.h.ế.t . Lâm Nhan đóng cửa sổ, kéo màn đến c ởi quần áo cho , ai ngờ đụng một cái mạnh bạo hất tay , trong lúc ngủ mơ vẫn còn hét một tiếng "cút".

Mu bàn tay Lâm Nhan cái hất đau vô cùng, cô còn tưởng sẽ tỉnh , ai ngờ ngay cả mắt cũng mở. là... Thôi, cô so đo với , thuận tay lau lau mồ hôi mặt , nhẹ giọng trấn an, "Đừng nhúc nhích, quần áo ướt đẫm , em giúp c ởi đồ để ngủ cho thoải mái."

Không đàn ông cảm nhận giọng của cô thế nào mà thật sự ngoan ngoãn xuống, hề lộn xộn.

Lâm Nhan dễ gì mới cởi áo sơ mi của , mệt tới mức thở hổn hển. Cô dừng hít thở đều mới cởi dây nịt của , ai ngời mới đụng tới nó thì cổ tay cô bỗng nhiên tê rần, đôi tay mạnh mẽ to lớn của đàn ông bóp c.h.ặ.t bẻ tay cô, đó giơ nó lên, Lâm Nhan nhịn mà la lên, "Đau, buông !"

Người đàn ông mới ngủ say mở to đôi mắt đầy tơ m.á.u, ánh mắt sắc bén, còn vẻ hung ác và tàn nhẫn. Anh chằm chằm khiến da đầu cô run lên.

Lâm Nhan sợ hãi mà thẳng mắt , "Nhìn cái gì, mau buông tay em , em đau c.h.ế.t!"

Phản ứng của đàn ông dường như ngơ ngác, một hồi lâu mới kịp tỉnh táo, nỉ non một tiếng: "Vợ ơi!"

Lâm Nhan một tiếng "vợ" cho giật , chỉ cảm thấy sống lưng tê dại, tim đập rộn lên, mặt đỏ tới cực hạn, tức giận xua tay, "Gọi tầm bậy tầm bạ gì đó, buông tay , dậy thì tự cởi."

Ai ngờ tay của dùng thêm lực, kéo cô lên giường, Lâm Nhan đề phòng , phản ứng kịp nên rơi lồ ng n.g.ự.c nóng bỏng của . Ánh mắt của sáng như đuốc cũng tựa như một ngọn lửa sắp bùng cháy, Lâm Nhan nhịn mà co đầu ngón tay , trong lòng tê dại.

"Vợ ơi, nhớ em lắm." Giọng khàn khàn như đang cố gắng áp chế cảm xúc gì đó, đôi môi nóng bỏng đặt lên môi cô, nghiền nát và c.ắ.n m*t thỏa thích, quyến luyến triền miên.

Lý trí dần dần tiêu tán trong nỗi thống khổ triền miên, nhiệt độ trong phòng tăng lên cao, bỗng nhiên dừng , hai tay áp sát mặt cô, trái một cách vô cùng chuyên chú, còn sờ xoa mặt cô tựa như đang nhào bột mì .

Lâm Nhan thể hiểu nổi, nhíu mày hỏi, "Anh ?"

Người đàn ông mắt dường như thở phào nhẹ nhõm, híp mắt tựa như đứa trẻ cho kẹo, "Không sai, đúng là vợ ."

Trong khoảnh khắc đó, tâm trạng Lâm Nhan vô cùng phức tạp, cúi đầu xuống, tiếp tục trao một nụ hôn sâu cho cô. Đọc Full Tại Truyenfull.vn

Bên ngoài trời lạnh tới mức mặt đất đóng băng nhưng khí bên trong phòng nóng bỏng như lửa, Lâm Nhan bản lăn tới lăn lui bao lâu, lăn qua lộn tới lúc tỉnh nữa thì là buổi chiều.

Cổ họng Lâm Nhan khó chịu, nghiêng cũng cảm thấy đau xót, nhất là eo và hai chân, cô cử động. Lâm Nhan suy nghĩ một hồi mới ý thức tối qua giày vò vô cùng dữ dội, trong lòng mắng là đàn ông thối, ánh mắt lướt một vòng trong phòng, bóng dáng của tên thối tha đó!

Chậc chậc chậc... Quả nhiên là đồ ch.ó, ngủ xong liền bỏ chạy, đúng là .

lúc cửa phòng đẩy , một đàn ông cởi tr@n, quấn khăn tắm ngang eo , tinh thần vẻ sáng láng dường như hề vấn đề gì. Anh thấy Lâm Nhan dậy, trong mắt chứa đầy cưng chiều và vui vẻ, "Dậy hả? Mệt em?"

Lâm Nhan trợn trừng mắt, đôi mắt to đen láy trừng một cái, tràn đầy giận dỗi, "Anh cố ý."

"Lúc đó, do tác dụng của t.h.u.ố.c nên thể khống chế, em đừng đổ oan cho . ngờ tối qua em sẽ trở về." Anh bày một bộ dạng vô tội, độ cong ở khóe miệng cứ vểnh lên, thế nào cũng nén xuống .

"Em về bắt kẻ gian dâm, bây giờ sợ là đầu em mọc đầy sừng !" Lâm Nhan "hừ" một tiếng, xoay đầu , cô cảm thấy bực bội, tức giận, và khó chịu, cũng tới lúc tính sổ.

"Bắt kẻ gian dâm? Nếu sợ phụ nữ khác cướp mất thì gả cho ?"

"Không hổ! Ai gả cho loại đàn ông ch.ó má đến cũng thuê phòng với hồ ly tinh như chứ!"

"Em đừng bậy, một con hồ ly nhỏ như em cũng khiến bận tối tăm mặt mày ." Tạ Phong Trần dáng vẻ khí thế bừng bừng của Lâm Nhan chọc tới bật .

"Em dám nhận, lấy điện thoại trong túi áo khoác qua đây, em cho xem bằng chứng." Tối hôm qua Lâm Nhan đến tiện tay vứt áo khoác lên ghế sofa nhỏ, bây giờ sức cử động nên chút khách khí mà sai Tạ cẩu lấy.

 

 

Loading...