Ly Hôn Xong, Chồng Cũ Mỗi Ngày Đều Dính Lấy Tôi - Chương 90: Nhận lại nhau

Cập nhật lúc: 2026-01-20 17:05:15
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6Aes1L9H5U

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Hôm , Lâm Nhan tỉnh ngủ thấy Tạ Phong Trần và Sở Mộ Trầm ở trong phòng, đồng thời còn cả bố Sở nữa, ba đang thầm, chẳng tranh luận về vấn đề gì. Nhìn thấy Lâm Nhan xuất hiện, ba lập tức đình chiến, nhao nhao về phía Lâm Nhan.

"Lâm Nhan, con ? Nghe con bệnh, đỡ tý nào ?" Bố Sở dậy tới mặt Lâm Nhan, giọng tràn đầy thiết.

Lâm Nhan đột nhiên mềm lòng, ông lớn tuổi như , còn đặc biệt đến thăm cô, thực sự khiến cảm động, "Dạ, , bác cũng đến đây ạ?"

"Con bệnh tới mức nhập viện, bố thể tới . Xin con, hôm qua trai con chuyện con bệnh. Sau khi bố chuyện thì lập tức qua chỗ con." Trong ánh mắt bố Sở thoáng lộ một vẻ áy náy.

"Chỉ là cảm vặt thôi, hôm qua con truyền nước biển cả ngày, tối con uống t.h.u.ố.c, ngủ một giấc khỏe hơn . Bác cần lo lắng, cũng cần đặc biệt đến thăm con ạ!"

"Bố tới con một cái, trong lòng bố cũng thể an tâm hơn chút." Bố Sở đồng ý mà phản bác, dừng một chút mở miệng, "Đều tại trai con, mùa đông mà giới thiệu con phim gì, lạnh tới mức cảm luôn. Nhìn con , con gầy hơn , để lát nữa bố hầm canh bồi bổ cho con. Chắc con đói bụng hả? Bố bữa sáng cho con, con mau vệ sinh cá nhân ăn."

Lâm Nhan ánh mắt tràn ngập mong đợi của bố Sở, cô thật sự thể tàn nhẫn từ chối. Cô gật đầu, xoay phòng tắm. Đọc Full Tại Truyenfull.vn

Khi , bố Sở bày bữa sáng ở bàn , thấy cô, ông lập tức múc thêm một chén canh để mặt cô, "Uống một chén canh gà , bố cố ý nhờ bạn bè mua gà mái ở nông thôn nên bổ cho cơ thể, con uống nhiều một chút."

"Con cảm ơn." Trước mặt Lâm Nhan bốc lên nóng và mùi canh gà ngào ngạt, mà cô chỉ cảm thấy mắt và mũi cay cay, xúc động đến mức giải thích còn , nghẹn ngào một tiếng cảm ơn.

Hai kiếp, cô từng trải nghiệm loại tình thương ấm ấp sâu nặng như núi của bố.

Bố Sở phận như nhưng sáng sớm chạy tới Bắc Thành vì con gái của , còn nấu và đưa tới một phần canh gà ngon như , lẽ ông thật sự yêu con gái !

Nếu như cô xuyên sách, là thế của nguyên chủ Lâm Nhan thì . Như thế, cô thể yên tâm thoải mái hưởng thụ tình thương của bố .

Nếu nguyên chủ Lâm Nhan thể ăn bát canh gà , sẽ hạnh phúc tới cỡ nào. Còn cô là xuyên đến ngược chiếm lợi của nguyên chủ.

"Cảm ơn cái gì, mau uống nhanh . Những thứ bố cho con đều là việc nên , may mà ông trời cho chúng tìm thấy con, thể cơ hội yêu thương và đối xử thật với con. Bố hai năm qua con vất vả, cần sợ nữa, con bố trai bảo vệ. Chúng sẽ dùng hết sức để bảo vệ con." Lâm Nhan cảm ơn một tiếng khiến đôi mắt của một kiên cường, cứng rắn như bố Sở đỏ lên, cách nào cũng ngăn nước mắt chảy xuống.

"Dạ, con cũng bảo vệ như ." Lâm Nhan múc muỗng canh uống một hớp nhỏ, nếm hương vị của nó, chứng kiến một đàn ông lớn tuổi như bố Sở đỏ cả vành mắt, bản cô cũng .

Thì cảm giác nhà yêu thương tuyệt vời đến !

Lâm Nhan, nếu cô còn đang ở đây mà nhà yêu thương như , chắc cô sẽ cực kỳ hạnh phúc nhỉ!

Cho dù cô đang ở , hi vọng cô sẽ sống , sẽ chăm sóc cho bố của cô.

"Mộ Trầm, bố thử véo con một cái xem con đau nhé? Có bố đang con! Có Lâm Nhan bảo vệ con? Mọi là "chúng " đúng ?" Vẻ mặt bố Sở vô cùng kinh ngạc, dám tin mà con trai, giơ tay véo một cái.

Sở Mộ Trầm đau, hít một , cạn lời chỉ ông bố già nhà , "Ây da... Đau! Bố thật sự là bố con , bố ruột nào hố con trai của chùn tay như bố."

Trong nháy mắt, mặt mày bố Sở hớn hở nở nụ hiền từ mang theo sự hưng phấn tột cùng, "Thằng nhóc hư hỏng , bớt đạo lý ! Đau một chút thì ! Em gái con thông suốt , con bé chịu nhận chúng ."

Lâm Nhan hai bố con đáng yêu như , cô nhịn mà nở nụ , nếu nhận thể khiến tất cả vui vẻ cô còn do dự gì nữa!

Người nhà họ Sở quá ấm áp, ấm đến mức cô thể nào từ chối .

"Chào Lâm Nhan! Hoan nghênh em chính thức trở thành một phần của nhà họ Sở, quen nữa nha. Anh là Sở Mộ Trầm, trai của em!" Sở Mộ Trầm khỏi nhướng mày, như thật mà tới vươn tay và giới thiệu một nữa.

"Chào trai! Em là Lâm Nhan." Lâm Nhan nở nụ sáng lạn, bắt tay Sở Mộ Trầm.

"Lâm Nhan, bố là bố con." Bố Sở kích động đến đẩy Sở Mộ Trầm , mong đợi gấp gáp cùng Lâm Nhan nhận .

"Bố." Lâm Nhan do dự thản nhiên , nhẹ nhàng gọi một tiếng.

"Ôi trời ơi, trời ơi! Con gái ngoan, bố chờ hai mươi mấy năm, rốt cuộc cũng chờ ngày ." Bố Sở xúc động tới mức nước mắt rơi đầy gương mặt già nua, ôm c.h.ặ.t Lâm Nhan tựa như tình cảm ẩn giấu nhiều năm cuối cùng tìm chỗ bùng nổ.

Ta Phong Trần ở một bên, lặng lẽ cảnh tượng một nhà ba , từ khi vui vẻ sung sướng nhận cho tới lúc cảm động rơi nước mắt. Tâm trạng phức tạp, nên gì.

tới lúc bố Sở ôm Lâm Nhan thì nổi nữa, "Bác trai, chúc mừng cả nhà bác đoàn tụ, đồ ăn sáng sắp nguội , Lâm Nhan vẫn uống canh gà."

Lâm Nhan cảm kích nháy mắt với Tạ Phong Trần, trong thời điểm mấu chốt vẫn chỉ Tạ cẩu đáng tin nhất, giải cứu cô.

Tạ Phong Trần cũng đáp bằng một ánh mắt quyến rũ, rốt cuộc trong lòng cũng thoải mái. Dù Lâm Nhan vẫn từng quên sự tồn tại của , vẫn , uổng công vô hình nãy giờ.

Lúc bố Sở mới kịp phản ứng và buông Lâm Nhan , hổ mà : "Xin con, lúc nãy bố quá kích động nên khống chế cảm xúc, con uống canh gà , ăn nhiều một chút. Sau , bố sẽ nấu cho con ăn mỗi ngày."

Sở Mộ Trầm bố già bật chế độ cuồng con, bất đắc dĩ mở miệng, "Bố, nếu bố nấu mỗi ngày, lẽ em gái về nhà họ Sở thì ngán . Huống chi, với tài nấu ăn của bố thì hầm canh gà vẫn , cũng chê bai gì những món khác thì... Hay là thôi !"

"Cút ! Sao thể lật tẩy bố như , mau ăn , ăn ngừng mới lấp kín miệng con! Nếu tại con, em gái con lạnh tới mức phát bệnh ? Chờ bố mang em gái về nhà thì con mau tìm khác mấy cái chụp chụp gì đó của con . Bố còn tính sổ với con chuyện con khiến con gái cưng của bố cảm lạnh !" Bố Sở trừng mắt, hung hăng liếc con trai một cái, khách sáo mà .

"Bố, bố đừng giảng đạo lý với con nữa, em gái cảm cũng do con hại. Hôm đó con cũng chịu gió lạnh biển cả một ngày trời."

"Cái đồ da dày thịt béo như con thể so với em gái con ?" Bố Sở Sở Mộ Trầm với vẻ chán ghét.

"Con bố, bố bản lĩnh thì dẫn em ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ly-hon-xong-chong-cu-moi-ngay-deu-dinh-lay-toi/chuong-90-nhan-lai-nhau.html.]

"Nhan Nhan, con theo bố về nhà !" Bố Sở lập tức về phía Lâm Nhan.

"Con xong bộ phim , con thích vai diễn , cũng một đoạn, con bỏ cuộc. Thật cảm mạo là việc nhỏ, ai cũng sẽ thôi mà. Bố cần quan trọng hóa vấn đề ." Lâm Nhan ngờ hai cha con bọn họ đấu đá , cô trở thành đích của trăm mũi tên .

"Vậy chừng nào con về nhà? Lạnh như mà bôn ba ở ngoài gì, đóng phim thể kiếm bao nhiêu ? Bố tiền, bố nuôi con, con cũng , cần vất vả như ."

Lâm Nhan: "..."

Đây bố đại gia trong truyền thuyết ?

Không phận tầm thường ?

"Chém gió" như thật sự ?

Tuy cô nhà họ Sở nhiều tiền, thậm chí là thuộc loại siêu cấp nhiều tiền, chẳng những tiền mà còn địa vị. Lâm Nhan quyết định nhận nhà họ Sở vì tiền tài của nhà họ Sở mà vì cô thích ấm áp như .

cô cũng thích nghề nghiệp của , cũng ý sâu gạo. Đọc Full Tại Truyenfull.vn

Tạ Phong Trần bố Sở vài câu đơn giản thì giật , đây là dùng tiền dụ dỗ con gái ?

Anh cũng tiền nha?

Vợ của nuôi chứ?

Cần khác nuôi hộ ?

Cho tới tận bây giờ Lâm Nhan cũng từng tiêu tiền của , cho cô thẻ cô cũng dùng mà để vật trang trí, thật sự hết cách với cô.

Đối với thủ đoạn của bố Sở, Tạ Phong Trần chỉ nhạt, dựa theo tính tình của Lâm Nhan chắc chắn cô sẽ đồng ý.

"Được ạ! Đợi khi con việc nữa sẽ về cho bố nuôi con." Lâm Nhan nở nụ ngọt ngào, miệng vui vẻ đồng ý.

Tạ Phong Trần lập tức vả mặt, cảm giác một lời khó hết, Lâm Nhan bằng đôi mắt tràn đầy oán giận.

Tại đồng ý cho bố Sở nuôi mà chịu cho nuôi?

Con tim mệt mỏi quá ! Người phụ nữ coi một nhà!

"Được! Nếu con , bất cứ lúc nào cũng thể về để bố nuôi." Bố Sở thỏa mãn, vui vẻ.

Tạ Phong Trần buồn bực sắp c.h.ế.t .

Thái độ của Lâm Nhan đối với bố ruột và bạn trai chênh lệch quá lớn.

Bên trọng bên khinh!

Lâm Nhan đồng ý phim xong sẽ trở về nhà họ Sở một chuyến, bố Sở cố chấp nhét cho Lâm Nhan một tấm thẻ ngân hàng, ông là tiền tiêu vặt. Lâm Nhan từ chối kiểu nào cũng , Sở Mộ Trầm cũng nhân cơ hội nhét một cái thẻ cho Lâm Nhan. Không dễ gì dỗ cho bố Sở và Sở Mộ Trầm rời khỏi, chỉ còn cô và Tạ Phong Trần mắt to trừng mắt nhỏ trong phòng .

"Lâm Nhan, một vấn đề, em nên giải thích một chút ?" Tạ Phong Trần c.ắ.n răng , ánh mắt gắt gao Lâm Nhan chằm chằm, ngập tràn sự áp bức.

"Giải thích cái gì?"

"Em thật sự gì bất mãn với ?"

"Không nha! Anh đối xử với em như , em thể ý bất mãn với ?" Lâm Nhan nhíu mày, lập tức lắc đầu.

"Vậy tại ..." Tạ Phong Trần hít sâu một nhưng vẫn nhịn nổi mà mở miệng hỏi, "Tại đồng ý nhận thẻ của bố và trai em, thà tiêu tiền của bọn họ chứ tiêu tiền của ? Tại em luôn phân biệt rạch ròi giữa chúng ?"

Lâm Nhan bật , suy nghĩ tìm từ giải thích, "Ai em tiêu tiền bọn họ? Em nhận để bọn họ an tâm thôi. Dù nhà họ Sở cũng tìm em nhiều năm như , bọn họ cho em thẻ chắc chắn là vì bù đắp cho em. Em nhận, trong lòng bọn họ sẽ dễ chịu hơn một chút nhưng bản em thể kiếm tiền, em tính xài tiền đó."

"Nhận thẻ của cũng ý nghĩ đó ?"

"Uhm." Lâm Nhan thành thật gật đầu, loại chuyện cần giấu giếm, ngược rõ ràng sẽ hơn.

"Lâm Nhan, cho em thẻ là vì chấp nhận em trở thành một nửa của đời . Anh sẵn lòng chia sẻ phú quý với em bù đắp, cũng để em vật trang trí. Anh hi vọng em thể dùng nó để mua thứ em thích, thể khiến em vui vẻ. Nếu em dùng thẻ của , đành sai mang quà tặng gửi trực tiếp về nhà em." Tạ Phong Trần năng hùng hồn, lời lẽ đầy sức thuyết phục.

Lâm Nhan cảm thấy "hạn hán lời", cô cầm trong tay ba tấm thẻ của ba đại gia, rõ ràng đây là cảm giác đổi đời bốn giờ rưỡi chiều nhưng cô chỉ thấy trách nhiệm nặng nề.

Tuy cô giàu như bọn họ nhưng để tự nuôi sống bản thì thành vấn đề nha!

Tại đều cho cô tiền !

Thật đúng là trách nhiệm ngọt ngào!

Tạ cẩu ghen chỉ vì cô nhận thẻ của bố và trai, cô khó thở quá! Không còn lời nào để !

Editor lời : Chị gái, chị khó thở vì nhiều tiền???????? Em cũng ước 1 khó thở vì nhiều độc giả VOTE bài cho em, ahihi...

 

 

Loading...