Ly Hôn Xong, Chồng Cũ Mỗi Ngày Đều Dính Lấy Tôi - Chương 89: Đồng đội tệ hại

Cập nhật lúc: 2026-01-20 17:05:14
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Lâm Nhan hai đàn ông mặt đang bắt đầu cấu xé , mùi khói t.h.u.ố.c s.ú.n.g nồng nặc khiến cô dở dở .

Mắt thấy Tạ Phong Trần rơi xuống thế hạ phong, tức đến mức cả gương mặt đều u ám nhưng vẫn cố sức chịu đựng, Lâm Nhan cảm thấy đáng thương nhưng hiểu trong lòng thấy sảng khoái.

Có thể khiến Tạ Phong Trần cam chịu, Sở Mộ Trầm lợi hại.

mà hai đàn ông quá ngây thơ, cô ở bên cạnh Tạ Phong Trần , chẳng lẽ do cô quyết định ?

"Em , hai các mệt ? Có xuống nghỉ một chút, uống một tách cho tâm hồn thanh tịnh ?" Lâm Nhan hai tranh luận nữa nên hòa giải xoa dịu bầu khí.

"Uhm, em cảm thấy thế nào? Có còn khó chịu ?" Lâm Nhan mở miệng, Sở Mộ Trầm lập tức đình chiến và về phía Lâm Nhan, vẻ sắc bén và bất mãn trong mắt biến mất mà đó là dịu dàng và cưng chiều.

"Em vẫn khỏe, chiều nay cảnh diễn hả?" Lâm Nhan lắc đầu tỏ vẻ cả hỏi về công việc của Sở Mộ Trầm. Đọc Full Tại Truyenfull.vn

"Em như , yên tâm . Chiều nay xin nghỉ phép để đến bệnh viện chăm sóc em." Sở Mộ Trầm tự giác lên ghế bên cạnh giường bệnh Lâm Nhan, khi tới, ghế dựa là của Tạ Phong Trần.

Tạ Phong Trần thấy vị trí chiếm, thật sự đ.á.n.h nhưng lực chú ý của Lâm Nhan đặt , cảm thấy ấm ức. Anh xoay đến bên cạnh bình nước, rót một ly nước đặt nó lên tủ cạnh giường, giọng cứng rắn kiên định, "Uống nước !"

Lâm Nhan nhịn mà nở nụ , nhắc nhở Sở Mộ Trầm, "Uống nước !"

Lâm Nhan chuyện với Sở Mộ Trầm vài câu thì mệt, ngủ.

Tạ Phong Trần nghĩ rằng rốt cuộc Sở Mộ Trầm cũng nhưng cứ bất động trông coi ở đó. Lâm Nhan ngủ thế mà tên đó tự lấy kịch bản xem, thong dong tự tại, "Chắc công việc của Tạ thiếu cũng bận rộn lắm nhỉ? Không , Lâm Nhan chăm sóc, thể việc của ."

Tạ Phong Trần: "...Công việc bận cỡ nào cũng quan trọng bằng chăm sóc Lâm Nhan, ngược Sở thể rời khỏi . sẽ chăm sóc Lâm Nhan thật ."

Sau đó hai ai nhúc nhích, nhưng ai ai cũng mắt.

Tạ Phong Trần nghẹn một bụng tức giận chỗ trút, thêm tối hôm qua vội vàng chạy tới, vẫn luôn trông chừng Lâm Nhan gần như ngủ, cả đều rơi trạng thái phiền chán cực độ.

Lâm Nhan tỉnh ngủ thì nước biển cũng truyền xong, thể xuất viện về khách sạn. Hai đàn ông, ai chịu nhượng bộ ai, một trái một hộ tống Lâm Nhan về phòng y hệt như hai đại hộ pháp.

Đến phòng ngủ, Lâm Nhan tắm rửa nghỉ ngơi, cuối cùng thì Sở Mộ Trầm cũng rời khỏi . Rốt cuộc ấm ức và tức giận trong lòng Tạ Phong Trần tiêu tán một chút, "Tối nay ăn gì? Anh mua cho em."

Lâm Nhan lắc đầu, bận rộn tới mức vội vã tới lui mà còn điện thoại liên tục, trong lòng cô xót vô cùng, "Không ăn gì cả, khách sạn giao cơm tới tận phòng, gọi điện cho họ bảo đưa đại món gì ! Chắc từ tối hôm qua đến giờ vẫn ngủ, tắm một cái ngủ , em tắm ."

"Muốn tắm ch ung với ?" Đôi mắt Tạ Phong Trần sáng lên, giấu cảm xúc hưng phấn nơi đáy mắt.

"Đừng lộn xộn mà, bây giờ em còn chút sức nào cả. Anh mau tắm ." Lâm Nhan bật , thúc giục .

Tạ cẩu đúng là ch.ó thật, tới lúc mà vẫn quên đòi cọ tới cọ lui.

Tạ Phong Trần ôm c.h.ặ.t lấy Lâm Nhan, "Em nghĩ hả? Anh chỉ đơn thuần giúp em tắm rửa mà thôi, ôm một cái bổ sung năng lượng ."

Lâm Nhan cũng ồn ào nữa, ngoan ngoãn tựa n.g.ự.c và ôm eo , cô cũng nhớ .

"Lâm Nhan, chúng kết hôn !" Tạ Phong Trần siết c.h.ặ.t Lâm Nhan, thình lình mở miệng.

Anh như khiến Lâm Nhan cảm thấy đột ngột, "Sao tự dưng chuyện ?"

"Anh kết hôn với em, lúc đối xử với em, bây giờ dùng cả đời bù đắp cho em, một phận chính thức." Tạ Phong Trần thở dài một , rõ suy nghĩ trong lòng.

Thật cũng nguyên nhân chính, dù chắc chắn sẽ yêu cô, sẽ đối xử với cô nhưng quang minh chính đại bên cạnh Lâm Nhan, như sẽ sợ khác nghi ngờ, càng cần lo sợ Lâm Nhan sẽ mấy tên đàn ông thối mê hoặc.

Chuyện Sở Mộ Trầm hôm nay khiến cảm nhận trùng trùng nguy cơ, Sở Mộ Trầm thích , cơ bản đó cũng là thái độ tiêu biểu của nhà họ Sở đối với , đến lúc đó Lâm Nhan ảnh hưởng mà chịu ở bên nhỉ?

Trong lòng Tạ Phong Trần hoang mang.

"Do những lời của Sở Mộ Trầm ? Anh cần để ý, yêu là quyết định của cá nhân em, bọn họ chi phối suy nghĩ của em ."

Lâm Nhan vẫn nghĩ tới việc kết hôn, hai chính thức ở bên cũng chỉ mới hai tháng, mặc dù bọn họ đang trong giai đoạn yêu đương cuồng nhiệt nhưng việc kết hôn vẫn xa xôi.

"Lâm Nhan, vì Sở Mộ Trầm, vì ai cả, chỉ kết hôn với em." Tạ Phong Trần Lâm Nhan bằng đôi mắt thâm thúy và sáng quắc, nhưng cuối cùng cũng thấu suy nghĩ trong lòng cô.

"Anh đừng nghiêm túc như , em sẽ khẩn trương, em cảm thấy giống như bây giờ cũng mà. Nếu thích thì cứ quý trọng và ở bên cho thật , cần gì trói bằng sợi dây hôn nhân. Em thích tình trạng hiện tại, em nghĩ sẽ phá vỡ thế cân bằng , hơn nữa, chẳng lúc quen , em kết hôn ? Sao ..." Lâm Nhan chịu nổi từng đợt tấn công bằng ánh mắt của , hiểu né tránh.

"Được, bàn vấn đề nữa, ép em, em từ từ suy nghĩ ? Anh tắm đây, em nghỉ ngơi ." Tạ Phong Trần thấy vẻ mặt Lâm Nhan bế tắc, ánh mắt né tránh, cô thật sự mà cũng đành lòng ép cô.

"Uhm." Lâm Nhan thở một thật mạnh, ngẩn ghế sofa, đầu óc mơ hồ, cố nhớ xem quá đáng, quá điều ? mà suy nghĩ của cô cắt ngang.

Tạ Phong Trần phòng tắm lập tức tỉnh táo, sợ Lâm Nhan suy nghĩ miên man nên nhanh ch.óng tắm rửa bước ngoài với một cái khăn tắm choàng ngang eo. Ai ngờ đối diện với những đôi mắt khiếp sợ trong phòng, trong nháy mắt, cảnh tượng mắt bùng nổ đen cả mặt, lập tức lui về phòng tắm như một tia chớp, mặc áo tắm xong mới trở , cả ngoài tản từng luồng khí lạnh khiến lạ dám gần

Không từ khi nào, trong phòng một đám , bàn bày đầy thức ăn ngon và hoa quả, Lâm Nhan vây ở giữa, một đám hỏi han ân cần, vô cùng náo nhiệt.

Vừa thấy Tạ Phong Trần xuất hiện, lập tức ngậm miệng, cũng dám .

"Dáng tệ." Ánh mắt của Sở Mộ Trầm đáng ghét như như rơi lồ ng n.g.ự.c Tạ Phong Trần, như mà trêu chọc .

"Cút!" Tạ Phong Trần chút khách khí lệnh đuổi khách.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ly-hon-xong-chong-cu-moi-ngay-deu-dinh-lay-toi/chuong-89-dong-doi-te-hai.html.]

Những khác ngây trong tích tắc, Lâm Nhan. Đọc Full Tại Truyenfull.vn

Bầu khí lập tức đóng băng, thấp tới cực điểm. Lâm Nhan Tạ Trần Phong tức giận nhưng những đồng nghiệp cũng vô tội, ai sẽ mặc quần áo ngoài.

"Sao ? Đây là các đồng nghiệp trong đoàn phim, em bệnh nên khi kết thúc công việc thì đến hỏi thăm em, còn mang theo nhiều thức ăn." Lâm Nhan hòa giải để giảm bớt khí lúng túng, đó giới thiệu với các đồng nghiệp bằng giọng tự nhiên thoải mái, "Anh , uhm, là bạn trai em, Tạ Phong Trần."

"Chị Nhan, bạn trai chị là minh tinh ? Ngoại hình trai quá thôi!"

"Người mẫu hả chị? Dáng ghê! Gợi cảm quá!"

"Chị Nhan, chị phúc ghê! Cơ bụng ngon quá chị ơi."

"Khí chất của thật mạnh mẽ!"

"Dường như đây em từng thấy . Chị Nhan, là tổng giám đốc tập đoàn Tạ Thị lúc báo chí đưa tin ?"

"Trời ạ! Chị Nhan, chị "trâu" quá, "một cặp đùi vàng" sáng lấp lánh như thế thì lên trời cũng chỉ trong tích tắc nha!"

...

Mọi bảy miệng tám lời khen ngợi Tạ Phong Trần, chỉ một Sở Mộ Trầm cực kỳ bình tĩnh và lý trí hai , nhắc một câu ẩn ý sâu xa với Tạ Phong Trần, "Bạn trai?"

Sở Mộ Trầm nâng cao âm cuối kèm theo sự soi mói và tràn đầy nghi ngờ, bọn họ kết hôn hai năm mà Lâm Nhan vẫn Tạ Phong Trần là bạn trai?

Đây là tình huống gì?

Chẳng lẽ công khai kết hôn, cố ý giấu giếm?

nếu yêu thì nên bộc lộ, kết hôn thì chứ?

Với tình trạng hiện tại của Lâm Nhan thì cho dù công khai kết hôn cũng sẽ ảnh hưởng đến sự nghiệp.

Cho nên, rốt cuộc trong việc chắc chắn chuyện gì đó mà .

Sắc mặt Tạ Phong Trần đen như mực, ánh mắt u ám, dù chỉ một câu.

Không sợ đối thủ mạnh chỉ sợ đồng đội ngu như heo.

Lúc chiều, vẫn cảm thấy may mắn vì Sở Mộ Trầm chuyện và Lâm Nhan ly hôn, đầu Lâm Nhan để Sở Mộ Trầm nắm thóp.

Người phụ nữ cố tình thì !

Không kết hôn cũng cần cố ý đào hố bạn trai chứ!

Giận nhất là tên đầu sỏ gây chuyện Lâm Nhan ý thức lầm của , chỉ nhao nhao ồn ào, ăn uống vui vẻ với một đám đồng nghiệp, cho ăn tới mức lú luôn .

Các đồng nghiệp chơi đùa thêm một lúc thì rời khỏi, ngược chỉ Sở Mộ Trầm thức thời cứ mãi ghế sofa tựa như ép ở , hai mở lời đầy ẩn ý, "Nếu nhớ lầm thì hai kết hôn hai năm , Tạ Thiếu lời giải thích hợp lý nào về việc từ chồng biến thành bạn trai ?"

Tạ Phong Tần lạnh lùng liếc Lâm Nhan một cái, chuyện cũng lời nào để .

Chuyện ly hôn là do gây , chỉ sợ xong mấy lời thì ngay cả vị trí bạn trai cũng khó mà giữ .

"Gì chứ, lúc đó tuổi trẻ bồng bột nên hiểu chuyện, khi kết hôn trân trọng, cho nên... nên ly hôn! bây giờ thấy ưng ý , thích nên quyết định bên ."

"Em câm miệng! Anh hỏi em." Sở Mộ Trầm trừng mắt Lâm Nhan một cái, ánh mắt quét về phía Tạ Phong Trần.

Anh vốn chỉ điều tra chuyện cuộc sống hôn nhân của bọn họ , ai ngờ hai bọn họ ly hôn .

Thật đúng là xem thường Lâm Nhan hai năm nhà đẻ chỗ dựa vững chắc. Lúc , cô em gái tồn tại thì cũng nhưng bây giờ rõ, thể để em gái chịu uất ức vô ích chứ.

" chỉ hỏi một câu, ai là đề xuất ly hôn ?" Trong lòng Sở Mộ Trầm buồn phiền đến cực hạn, chỉ một đáp án chính xác.

Nếu Lâm Nhan đề nghị, thể chấp nhận nhưng nếu Tạ Phong Trần bỏ rơi em gái , bây giờ đầu bên cạnh con bé thì tuyệt đối sẽ cho tên sống dễ chịu .

Đừng trách đặt tiêu chuẩn kép, ai mà đau lòng cho em , Lâm Nhan thèm để ý nhưng thấy uất ức cô.

"Là /em." Hai Lâm Nhan và Tạ Phong Trần hẹn mà cùng lên tiếng.

Ánh mắt Tạ Phong Trần kinh ngạc tựa như ngờ Lâm Nhan sẽ đội nồi giúp . Trong lòng ấm áp nhưng hành vi cũng cho thấy cô để ý chuyện Sở Mộ Trầm cách về ?

"Là ." Ánh mắt Tạ Phong Trần thản nhiên thẳng Sở Mộ Trầm, thẳng thắn thừa nhận.

Anh thể để cho mặt gánh tội , trách nhiệm với việc . Sở Mộ Trầm khó thì cứ , chịu là , dù cũng sẽ buông tay Lâm Nhan.

"Giờ cũng còn sớm, cơ thể Lâm Nhan thoải mái nên nghỉ ngơi sớm chút. Nếu chỉ là yêu mà bây giờ ở chung một phòng hợp lý lắm. Tạ thiếu tạm thời sang đây chắc hẳn cũng đặt phòng, nếu như chê thì ở chung phòng với , khiến thiệt thòi ." Vẻ mặt Sở Mộ Trầm chút đổi, xong thì xoay ngoài nhưng ai cũng thể cảm giác tản mát thở lạnh lùng.

Tạ Phong Trần: "..."

Để cho chung phòng với đàn ông khác, ghê tởm c.h.ế.t! dám ?

 

 

Loading...